Vô Tiên - Chương 2145:
Lâm Nhất ở bên cạnh thấy vậy liền ngẩn ra.
Hai bóng người, một trước một sau chạy nhanh về chỗ này, mà đòi núi chỗ mình lại là nơi đầu sóng ngọn gió, trong lúc vô tình xem náo nhiệt ngược lại gây ra phiền toái. Cửa thành cháy vạ lây người vô tội chính là như vậy! Phải biết cao thủ Động Thiên tỷ đấu với nhau, vừa có thể làm phép với bên trong Giới tử, vừa có thể kinh thiên động địa vạn dặm xa. Khoảng cách hai bên cách nhau gần như vậy, Lâm mỗ hắn muốn thản nhiên tuyệt đối không thể...
Cùng lúc đó hai người truy đuổi kia đã tới bên ngoài mấy trăm dặm.
Cả người lão giả bọc một tầng quang mang pháp lực, phi độn thần tốc. Mà người mang theo hàn vụ hắc phong sát cơ khó lường trong nháy mắt đã tới sau lưng. Thầm hô không ổn, quay lại vung ống tay áo, tiếp đó thân hình thoắt một cái, cuối cùng huyễn hoá ra một luồng bóng người mông lung, tách ra chạy về bốn phương tám hướng. Trong lúc nhất thời, thật khó phân biệt đâu mới là bổn tôn của hắn.
Ô Nhị sau khi thấy rõ, không cho là đúng cười hắc hắc. Thân thể vụt lên, hai quả đấm liên tục đánh ra, thanh âm “ầm vang, kiếm quang vỡ vụn. Hàn vụ hắc phong càng tăng lên, ngay sau đó tăng vọt hơn trăm trượng, ùn ùn gào thét kéo tới, bao phủ toàn bộ phân thân ảo ảnh cùng bổn tôn của đối thủ vào trong.
Lão giả vốn muốn thừa cơ chạy trốn, bóng người tán loạn khắp nơi lại chơi chậm lại.
Hơn mười thân ảnh hư ảo đều mang vẻ mặt không giống nhau, nhìn rất là quỷ dị. Trong nháy mắt đó, một bóng người đột nhiên đi về phía trước, cuối cùng xông phá trói buộc hàn vụ hắc phong, chạy như điên về trước, còn không quên hung động hai tay hung hăng nắm về phía ngoài mười mấy trượng!
Lão giả có thể nói dùng hết thủ đoạn để giữ được tính mạng. Trong nháy mắt khi bổn tôn ẩn núp bị buộc hiện hình, người trẻ tuổi uống rượu trên đồi núi kia đã bị lăng không nắm lên, không nhanh không chậm liền ném đối phương về phía sau.
Tiểu tử xem náo nhiệt kia chỉ là một vãn bối Tiên Quân, tuy không thể ngăn thế công của Ô Nhị nhưng ít nhất có thể thêm chút cản trở, chỉ cần có một chút xoay chuyển tình thế liền có thể trốn được một đoạn! Ai ngờ lại không như mong muốn…
Lão giả vừa nắm bóng người đưa lên mặt đất lại chợt tiêu tán, chỉ là một phân thân? Trong lòng hắn sợ hãi, chưa kịp nhân cơ hội trốn đi, sương mù dày đặc vô biên lại lần nữa chiếm đoạt bốn phía, sau đó cái lạnh thấu xương cùng pháp lực bị cấm, cùng lúc đó trọng kích như sấm ầm ầm kéo tới…
- Ầm…
Trong tiếng rên rỉ, thân hình lão giả tan vỡ. Ngay sau đó tiếng gió đi xa, hắc quang huyết vụ tiêu tán, trên đồi núi nhiều thêm một đống máu thịt bừa bãi.
Ô Nhị dừng lại, chậm rãi rơi xuống đất, thuận tay nắm lấy một Càn khôn giới, sau đó nghiêng đầu cười một tiếng, nói:
- Hắc hắc! Ngươi trốn cũng thật nhanh…
Trên mặt hắn mang vẻ rực rỡ, hàm răng trắng xen lẫn với tinh mang trong hai mắt, quanh thân vẫn tràn ngập sát cơ hùng hổ dọa người!
Trên một mảnh đất trống trăm trượng chậm rãi hiện ra thân hình Lâm Nhất, vẫn xách một vò rượu, thần sắc có chút khó hiểu.
Sau đó hắn nhẹ nhàng thở dài, nhìn về phía Ô Nhị, nhàn nhạt nói:
- Thuật phân thân mà thôi!
- Ha ha! Lần này thu hoạch không tồi!
Ô Nhị thoáng kiểm tra liền hài lòng cất Càn Khôn giới, quay lại bước đi qua Lâm Nhất, cười nói:
- Thuật phân thân có thể giấu diếm được Ô Nhị ta, quả thật không đơn giản! Ngươi là tiểu bối nhà kia hay là tu sĩ Ma thành…
Trong lúc nói đùa, trên khuôn mặt đen thoáng hiện lên thần sắc không tốt.
Lâm Nhất vẫn đứng tại chỗ, cử chỉ như thường. Mà khi hán tử mặt đen kia từ từ đến gần, hai mắt hắn không kiềm được khẽ co rút một cái.
Một cao thủ Động Thiên trung kỳ không chỉ có tâm địa độc ác mà còn tranh đấu tàn nhẫn! Lúc trước cái gọi là thiếu nợ và đòi nợ rõ ràng chính là một cái bẫy. Ba người lão giả kia đều bị Ô Nhị tính toán! Hiện giờ xem ra, sau khi hắn thu thập đối thủ, căn bản cũng không muốn thả mình! Mới vừa rồi nếu không lẩn tránh nhanh, chỉ sợ khó mà may mắn trốn thoát! Hôm nay gặp phải một nhân vật khó dây dưa, thật là vận khí tốt…
Tâm niệm Lâm Nhất khẽ động, ngay sau đó hai hàng lông mày nhướn lên, uy thế quanh thân biến đổi, từ từ đi về phía Ô Nhị, còn không quên đưa cao bình rượu ực một hớp, lúc này mới đáp:
- Ta còn có mấy chục ngàn thần thạch trong người, muốn cứ tới lấy!
Bước chân chậm rãi, cử chỉ không câu nệ cùng khí thế trấm ổn, nhìn không giống tiểu bối đứng xem náo nhiệt lúc trước! Mà uy thế hắn phát ra trong nháy mắt đã xông phá cảnh giới Tiên Quân…
Ô Nhị đang nhanh chóng bước tới lại chợt ngừng một chút, cuối cùng đứng lại, trợn mắt ngạc nhiên nói:
- Ngươi là cao thủ Động Thiên trung kỳ…
- Có gì không ổn?
Lâm Nhất bước chậm rãi, rất là tự phụ, không có chút lo ngại. Mà trong đầu lại thầm nghĩ, nếu không phải nơi này gần Ma thành không nên quá mức rêu rao, Lâm mỗ không ngại cho ngươi thấy một tiền bối Động Thiên hậu kỳ!
Thần sắc Ô Nhị hoài nghi, quay lại nhìn xung quanh. Chỉ chốc lát sau mới cười nói với Lâm Nhất ở cách ngoài hơn mười trượng:
- Hắc hắc! Tiểu đệ là Ô Nhị, chỉ là người dạo chơi Bát hoang! Không biết vị đạo hữu này xưng hô thế nào…
Trong hai mắt lấp lánh có thần, mơ hồ mang theo vài phần khôn khéo, quanh thân vẫn lộ ra ngỗ ngược dũng mãnh cùng liều lĩnh làm người ta không dám khinh thường!
Lâm Nhất đưa cao vò rượu ra hiệu, thờ ơ nói:
- Lâm mỗ hành tẩu giang hồ đã lâu!
Hai người cách nhau hơn một trượng hàn huyên, cũng có vài phần bộ dạng sống chung thật vui.
Mặt đen của Ô Nhị lộ vẻ tươi cười, chợt nói:
- Thì ra vị này là Lâm huynh, thất kính…
Hắn chợt nhìn chằm chằm vò rượu trong tay Lâm Nhất, sau đó hăng hái nói:
- Nếu Lâm huynh mang theo rượu ngon, sao có thể một mình hưởng dụng? Có thể mời ta uống một hớp chứ…
Thần sắc Lâm Nhất quan sát, không ngừng oán thầm.
Thật đúng là một chút cũng không khách khí! Chỉ mới gặp lần đầu liền hỏi rượu của đối phương! Nhưng dù sao trong Hồng hoang cũng có rất nhiều hạng người lỗ mãng hào sảng! Thật không biết vị trước mắt là loại người nào!
Lâm Nhất vẫn gật đầu một cái, nói: