Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2144:

Nếu bế quan tăng tu vi sẽ không thể gặp lại Hổ đầu, lão Long cùng Tiên Nô! Mà thôi, nếu đã tới đây cứ đi tìm kiếm trước rồi nói tiếp…

Lâm Nhất ngồi xuống tại chỗ, đưa tay mò ra một vò rượu, cũng thuận thế lau sạch bùn đất, đưa vò rượu lên chóp mũi ngửi. Mùi rượu đập vào mặt khiến tinh thần con người chấn động, ngay lập tức há miệng đổ rượu vào. Đợi tới khi nghe được mùi rượu, hắn liền cảm thấy vui mừng.

Từng uống qua rượu dã túc vạn năm, không chỉ ngon miệng còn khiến thần thức tăng lên. Mà rượu dã túc tới từ Cự Phong cốc tuy không thể so với cái trước, nhưng có còn hơn không. Lúc này bất ngờ có được, phải để lại mấy vò cùng chia sẻ với hai huynh đệ kia, chỉ tiếc lão Long đã quên đi quá khứ, nếu không cộng thêm chuyện cũ năm đó sẽ càng thêm sảng khoái!

Lâm Nhất đang vui mừng uống rượu chợt thần sắc khẽ động, từ từ để vò rượu trong tay xuống.

Ở trong thung lũng bao la, bốn phía núi rừng rậm rạp lộ ra vẻ tĩnh lặng lại xuất hiện bốn thân ảnh lờ mờ từ xa bay tới gần. Thoáng chốc trên đất trông bên ngoài cốc mấy dặm hiện ra bốn bóng người.

Đó là một lão giả, hai người trung niên cùng một tráng hán trẻ tuổi, đều là cao thủ Động Thiên, chẳng qua là tu vi cao thấp có bất đồng riêng. Khi nhìn thấy sự tồn tại của Lâm Nhất, lại không có ai để ý, đều tự nói không ngừng.

- Ô Nhị, xin trả lại thần thạch còn thiếu…

- Ô Nhị, ngươi mượn ta năm mươi khối thần thạch, cộng thêm lợi tức, tổng cộng trăm khối, mau trả lại…

- Ô Nhị, nếu không trả lại thần thạch, đừng trách ba người chúng ta trở mặt…

- Hắc hắc…

Ở cách nhau mấy dặm, tình hình liếc qua liền thấy ngay. Lâm Nhất vẫn ngồi xếp bằng trên đồi núi, nhưng âm thầm tăng thêm sự cẩn trọng. Nơi này cách ma thành chỉ triệu dặm, tiếp tục đi về phía trước sẽ gặp càng ngày càng nhiều tu sĩ. Mà bốn vị cao thủ Động Thiên đột nhiên hiện thân kia lại lộ ra mấy phần quỷ dị, ba người hợp thành một nhóm nhắm thẳng vào một người trong đó.

Có thể dễ thấy, là người thiếu nợ cùng người đòi nợ quấn lấy nhau.

Hán tử gọi là Ô Nhị, cả người vải thô áo choàng, tóc rối bời xoã xuống vai, khuôn mặt đen sì, là một người trẻ tuổi thật thà cùng vai u thịt bắp. Hắn cười hắc hắc, chậm rãi rơi xuống từ trên không trung, nói với ba người kia:

- Ba vị đạo hữu thật là hẹp hòi, chỉ là mấy trăm thần thạch, cần gì phải bức ép như vậy…

Lão giả cùng hai người trung niên sau khi rơi xuống liền như vây hán tử vào giữa.

Tay hắn vuốt râu dài, quát lên:

- Giết người đền mạng, thiếu nợ trả tiền là chuyện bất di bất dịch! Mà bọn ta tìm được thần thạch không dễ, sao có thể để cho ngươi tuỳ ý phung phí…

Ô Nhị gãi đầu một cái, không cho là đúng cười nói:

- Trên người ta không có thần thạch, làm sao có thể trả lại…

Một người trung niên giận dữ nói:

- Ngươi nói nơi này có giấu thần thạch, cố ý lừa dối…

Một trung niên khác hừ lạnh:

- Chẳng lẽ là như thế…

Sắc mặt lão giả âm trầm, lạnh lùng nói:

- Ô Nhị! Ngươi là cố tình không muốn trả lại thần thạch…

Ô Nhị vẫn dửng dung cười hắc hắc, trả lời:

- Hắc hắc! Lão tử vốn chính là thành tâm…

Lời còn chưa dứt, trong mắt hắn chợt loé tinh quang, ngay sau đó biến mất. Cũng trong nháy mắt, bên ngoài hơn mười trượng đột nhiên vang lên một tiếng rên.

- Ầm___

Một người trung niên vừa lên tiếng bị té bay ra ngoài, cuối cùng bị người khác dùng một quyền đánh bể thân thể, sau đó lại hung hang ngã ra bên ngoài mười mấy trượng, trong nháy mắt biến thành một cổ tử thi.

Bỗng nhiên sinh biến, lão giả cùng người may mắn còn sống trợn mắt hốc mồm.

Hai bên chỉ cách nhau hơn mười trượng, lại đang lúc nói chuyện nên không đề phòng, càng không nghĩ tới đối phương sẽ bất ngờ gây khó dễ, lại cường hãn như vậy…

Lão giả đưa tay lên xuất ra phi kiếm, cùng đồng bạn xông lên. Mà không đợi hắn tìm ra tung tích đối thủ, sau lưng lại vang lên một tiếng rên. Sau khi ngạc nhiên quay đầu, sắc mặt liền đại biến.

Vị trung niên Động Thiên sơ kỳ đại thành, mới rời đi vài trượng đã bị một luồng hắc vụ nuốt chửng, ngay sau đó liền nổ tung, trở thành thi hài không còn tồn tại…

Lão giả không kịp suy nghĩ nhiều, lắc mình chạy trốn. Mà phương hướng hắn đi đột nhiên vang lên tiếng gió gào thét, ngay sau đó một mảnh sương mù âm hàn thấu xương dày đặc chụp xuống ngay đầu, hắn cả kinh ngừng lại, sau đó lui về phía. Lại thấy cách đó không xa đột nhiên xuất hiện một bóng người, tản ra uy thế Động Thiên trung kỳ, lên tiếng cười nói:

- Hắc hắc! Đừng đi, lão tử trả cho ngươi thần thạch…

Bị lừa! Vốn tưởng rằng chuyến này người đông thế mạnh sẽ là mười phần chắc chín, nhưng không ngờ đối phương lại là một cao thủ Động Thiên trung kỳ….

Lão giả tự biết không địch lại hoàn toàn không có ý chí chiến đấu, cũng không rãnh hối hận, vội vàng xoay người chạy trốn.

Ô Nhị đắc thế không buông tha, không ngừng theo sát. Hắn lăng không bay loạn, liên tục tung ra hai quả đấm. Sát cơ ác liệt mang theo từng luồng hàn vụ gào thét mà đi, thanh thế kinh người!

Lão giả hoảng sợ không định hình đường đi, chạy thẳng về hướng đồi núi phía trước.

Có người ngồi xếp bằng trên đồi núi kia, trong tay còn cầm một vò rượu…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free