Vô Tiên - Chương 2143:
Vạn sơn, địa vực rộng rãi, núi cao hiểm trở mọc như rừng, mệnh mông không dưới vạn trượng. Trong đó không thiếu vô số thiên tài địa bảo cùng chim quý mãnh thú, cũng có vô số phúc địa Động Thiên, là một Thiên Hoang có danh tiếng xa gần! Không có cái đó, nơi này chỉ là nơi bắt đầu!
Tương truyền, thời thượng cổ yêu ma hoành hành, người phàm tuy đứng đầu linh trường nhưng dần dần yếu thế. Con người vì không cam chịu cảnh khổ đau, ôm chí nhật nguyệt mà chọc trời ngộ đạo, tập chúng pháp đài, tu bổ thân thể, cuối cùng khác chế đạo pháp mà ban ơn cùng thống trị thiên hạ. Sau này tới viễn cỗ lấy danh xưng Đế Khuê, sánh vain gang hang với Yêu Hoàng Giao Quý cùng Ma Hoàng Huyền Tiêu.
Từ đó Hồng Hoang hình thế thế chân vạc ba nhà mãi tới hôm nay.
Nhưng Yêu, Ma, Đạo nhìn như khác biệt nhau nhưng lại đứng trên cùng một đồng nguyên, giữa hai bên khó tránh khỏi sẽ có giao tranh. Ba nhà này đã từng trở mặt, như nước lửa bất dung, kéo dài lên lên xuống xuống tới vô số vạn năm, tuy nói sau cùng vẫn không giải quyết được gì, mà Đế Khuê Tiên Hoàng từ đó cũng không có tung tích. Cũng may sau đó mấy nhà ngừng công kích khiến Bát Hoang trở về với những ngày an bình.
Hôm nay Thiên Hoang không có Đế Khuê Tiên Hoàng trấn giữ, mà vạn đạo chính thống Tiên hoàng lưu lại vẫn còn tồn tại ở các môn nhân. Có Tam thánh Thiên Hoang danh xưng là Cửu Huyền, lại tự xưng là đệ tử đích truyền Tiên Hoàng, cũng đương nhiên chiếm cứ động phủ của Tiên hoàng năm đó, cao cao tại thượng cùng trang nghiêm trở thành chí tôn một phương. Mà tu vi thông huyền, pháp lực khó lường, hơn nữa còn được môn đồ ủng hộ và yêu quý, ngược lại cũng không gặp khó khăn gì! Sau này làm sao không dám nói, ít nhất hiện giờ hắn chính là người đứng đầu Thiên Hoang!
Trong vạn sơn quần phong chỉ có Thiên Đô phong là nhất. Đỉnh cao vạn trượng, nguy nga cùng thần bí bất phàm!
Ở giữa sườn núi Thiên Đô phong xuất hiện một khối đá bay to lớn. Trên đó lượn lờ sương mù dày đặc, hàng ngàn hang vạn cảnh tượng, được xem là một chỗ huyền diệu. Mà năm đó, nơi này cùng động phủ ở đối diện đều thuộc về Đế Khuê Tiên hoàng…
Lúc này ở trước cửa động phủ có hai người, một ngồi một đứng.
Người trung niên khoanh tay đứng có râu đen, tướng mạo tầm thường, trên mặt mang theo chút may mắn; còn ngồi thẳng là một lão giả râu tóc chấm bạc, nếp nhăn đầy mặt, mũi ưng, vẻ mặt có chút âm trầm.
Hai người đang nói chuyện___
- Sư tôn! Những điều bẩm báo là chính đệ tử tận mắt nhìn thấy! Yêu Hoàng tự nghĩ ra phương pháp cửu chuyển, hôm nay không rõ hướng đi…
- Năm đó tuy ba Hoàng có tranh nhau nhưng cũng từng ngồi luận đạo cùng nhau. Yêu Hoàng và Ma Hoàng ngộ như vậy cũng lần lượt có thu hoạch. Bây giờ xem ra, cái gọi là “Cửu Chuyển Thiên La kia thật sự có chuyện xưa! Trần Luyện Tử, chuyến này ngươi đi không uổng…
- Có sư tôn bày mưu lập kế, đệ tử cũng chỉ làm theo kế hoạch mà thôi! May mắn lúc bại lộ trốn xuống dưới đất, mãi tới năm năm sau mới xem tình hình thoát thân trở lại…
- Ừ! Có phương pháp “Cửu Chuyển Thiên La, rốt cục cũng có thêm một đường tắt đột phá Động Thiên…
- Sư tôn! Không rõ kỳ pháp phải làm thế nào?
- Yêu Hoang vô cùng kiêu ngạo, đám người đầu sỏ nhiều khi không biết rõ về “Cửu Chuyển Thiên La. Bọn ta cứ tiến hành tu luyện, nhưng cũng phải chú ý tới động tính trong Trung Dã ma thành.
Môn hạ Thanh Diệp cùng Lăng Đạo của Ma Hoàng tranh nhau đã lâu, có thể vẫn chưa biết được có một con đường tắt này…
-Vậy đệ tử đi Trung Dã…
- Không cần! Thiên Quyền Tử cùng Khai Dương Tử đã đi tới Trung Dã từ lâu rồi…
- Hai vị sư đệ đi trước tìm người, tới nay vẫn không thấy hồi âm…
- Không sao! Chỉ cần tiểu tử kia tới Hồng Hoang, cũng có lúc bị người khác phát hiện…
- Sư tôn! Lúc ở Yêu Hoàng động phủ có bàn trụ Thanh Long…
- Ừ…
- ….
- Trần Luyện Tử! Ngay hôm nay lên đường tới Trung Dã, cũng chuyển cáo tới Thiên Quyền Tử cùng Khai Dương Tử, Thanh Long kia có lẽ có liên quan tới Lâm Nhất, nếu nhìn thấy nhất định phải nghĩ cách bắt lại! Nếu có gì bất trắc phải nhanh chóng hồi bẩm…
Người trung niên khom người nói dạ, sau đó xoay người rời đi.
Lão giả im lặng hồi lâu, trong mắt lộ ra thâm trầm khó lường, vuốt râu lẩm bẩm:
- Bất kể là “Cửu Chuyển Thiên La hay làTam Hoàng Kinh, Cửu Huyền ta cũng nhất định phải có! Chỉ là, trừ Lâm Nhất đó ra, Tiên vực rốt cục có mấy người tới…
…
Thời điểm lối đi Cửu Thiên mở ra, có mấy người từ Tiên vực tới?
Nhớ có Vũ tiên tử, thánh nữ Mộ Vân, còn có sư phụ Hoàng bà bà. Mà bây giờ lại chỉ có một người, tới nỗi tiểu tử xấu xí đó cũng không thấy mặt. Hồi tưởng lại, hắn ngược lại là “Xấu phải có tình có nghĩa. Mà cho có hay không, cho dù không phải là ân oán, mọi thứ đều theo gió đi. Con đường sau này lại phải đi thế nào?
Dưới gốc cây cổ thụ, một bóng người màu hồng đang đứng cô độc một mình. Dung mạo đẹp đẽ, hai mắt như làn thu thuỷ, thần sắc buồn bã. Nàng từng được đặt tên là Thiên Trần, sau lại là Hoa Trần Tử, sau đó dứt khoát tự xưng là Trần Tử.
Lúc Trần Tử cùng Hoàng bà bà tại qua Cửu Thiên môn đã bị thất lạc. Khi một mình lưu lạc tới nơi này mới biết đã tới trong Ma Hoang. Dần dần được biết Bát Hoang vô biên vô tận, nàng nhất thời không có chỗ đi.
Một nữ tử, dựa vào tu vi Thiên Tiên tới lui tự nhiên trong Tiên vực. Nhưng khi tới Ma Hoang có cao thủ như mây này, hơi lơ là một chút liền rước hoạ vào thân.
Để tránh bất trắc, Trần Tử tìm nơi có nhiều người tạm thời nghỉ chân. Ngoài ý đồ tự vệ, cũng có thể mượn cơ hội thám thính thêm nhiều tin tức. Nếu không tìm được tung tích Hoàng bà bà, có thể chờ đợi trong này đợi thời cơ xoay chuyển tình thế, cho nên nàng mỗi ngày đều quanh quẩn hồi lâu dưới cây cổ thụ, suy nghĩ về quá khứ cùng than thở về tương lai mù mịt!
Trong sơn cốc phía dưới chính là một thị trấn dài mười mấy dặm. Nói là thị trấn, chẳng qua cũng chỉ là một động phủ hình dạng tổ ong, là nơi tu sĩ Ma Hoang tụ tập, cũng có một tên quái dị là Ma Hoàng cốc. Mà nơi này cũng không có Ma Hoàng, chỉ là mượn thế mượn tên mà thôi. Tương truyền năm đó Ma Hoàng từng tu luyện ở chỗ này, còn đệ tử đích truyền Ma Hoàng lại dẫn người đi tới Trung Dã mở ra thiên địa, cũng chiếm cứ một toà thành…
…
Một cơn gió lạnh lướt qua đồi núi, bỗng nhiên xuất hiện bóng dáng Lâm Nhất, trong tay còn cầm một ngọc giản, thời điểm hai chân chạm đất liền đưa mắt nhìn bốn phía. Sau khi chia nhau ra với A Thú, hắn không nhanh không chậm phi hành trong hơn nửa tháng.
Dưới thần thức, phía trước đã xuất hiện đầu mối.
Dựa theo bức vẽ giản lược khắp nơi, chỗ này cách ma thành chỉ hơn trăm vạn dặm.
Bên ngoài trăm vạn dặm chính là Trung Thiên ma thành trong truyền thuyết. Tuy chưa từng gặp mặt đệ tử Ma Hoàng những đã sớm trở thành đại địch sinh tử với nhau. Như vậy nếu tuỳ tiện đi tới trước có thể gây thêm rắc rối hay không?
Lâm Nhất cất ngọc giản, nhất thời chần chừ không quyết.