Vô Tiên - Chương 2142:
Lâm Nhất không rời đi mà ở trên trời cao vạn trượng nhìn xuống bốn phương.
Bên trong chu vi ngàn dặm, vạn dặm đều không thấy dấu vết ma mộ năm đó.
Lâm Nhất dứt khoát hạ thấp thân hình bay lượn tìm kiếm. Hắn vượt qua một mảnh ao đầm cạn, sau đó rơi vào trong một rừng cổ mộc rậm rạp, chân đạp ngọn cây, đưa mắt nhìn bốn phía. Dưới sắc trời, sương mù dày đặc trên lá đang lúc hoà hợp bay lên, thỉnh thoảng có bóng mấy con thú thoáng qua, ngay sau đó lại biến mất ở phương xa. Đập vào mắt chính là sinh cơ thâm trầm cùng vẻ hoang vắng vô biên.
-… Phía bắc Thiên Ma cốc có một mảnh núi rừng mênh mông, được đặt tên là Vạn Thú sơn, chính là nơi Thiên Ma tộc săn bắn. Mà phía bắc Vạn Thú sơn chính là lãnh địa Thiên Yêu, cũng là một đại thù địch của Thiên Ma tộc. Phía nam có ao đầm vô biên vô tận, được gọi là Bách Trạch địa, là nơi tràn ngập chướng khí, rất hiếm có dấu vết con người; phía đông có vô số núi cao hiểm trở; mà phía tây có một Ma Kiếp cốc, là một tử địa, đồng thời cũng là thánh địa trong lòng Thiên Ma tộc…
Lâm Nhất thu hết tình hình vào mắt, đối chiếu một chút với trí nhớ trong thần thức. Trong lúc hoảng hốt lại cảm thấy tất cả đều vô cùng quen thuộc, mà ngay sau đó lại bị xa lạ thay thế, căn bản không thể tìm được một chút dấu vết quen thuộc nào. Sau một hồi lâu, hắn không kiềm được toét miệng tự giễu cười một tiếng.
Ảo cảnh Ma ma bảy mươi năm kia giống như mộng viễn cỗ Hồng Hoang. Nó cho mình tu vi Ma tu không thể giải thích được, cũng khiến mình nhớ mãi không quên tới nay. Tất cả mọi thứ đều tồn tại chân thực, lại tiếc rằng thế sự biến đổi? Thời gian vạn năm, ở trong thiên địa chẳng qua cũng chỉ là một cái chớp mắt ngắn ngủn. Thật cũng là giả, giả cũng là thật…
Mãi mãi không đổi, chỉ có chấp niệm!
Ngoài ra, trong Hồng Hoang còn có phân chia Yêu Hoang, Ma Hoang. Chỗ con người ở chẳng qua cũng chỉ là vùng đất hoang.
Lâm Nhất tự mình im lặng hồi lâu, mãi tới khi mặt trời lên cao tới lưng chừng người, nhân ảnh từ từ phai đi. Thật giống như hắn chưa từng tới nơi này, lại cứ giống như vẫn luôn tồn tại!
Trong Dã Túc cốc, A Đông bận rộn một lát, từ Cự Phong cốc tới đây cũng chừng hơn ba trăm dặm. Nếu đã tới một chuyến, không thể tay không trở về. Hắn gánh một bó dã túc ở đầu vai, men theo sườn núi đi về, mắt thấy sắp rời khỏi sơn cốc, chợt nghe một tiếng quát lớn bay lên…
Lâm Nhất nắm A Đông bay trở về Cự Phong cốc. Hắn ném đối phương tới dưới gốc cây lớn trong hang, thuận tiện cuốn lấy mấy chục bình rượu dã túc. Vô luận tiên phàm, ai cũng không thể chiếm tiện nghi của ai. Mà người cho hắn rượu thoả đáng tuyệt đối sẽ không bị thua thiệt!
Như vậy đã trì hoãn mất một ngày, giờ đã làm người khác mất đi hứng thú! Trước khi tìm được Trung Thiên Ma thành, không bằng bế quan một chút, hơn nữa khi gặp bất trắc cũng không thể dựa vào hù doạ người vượt qua kiểm tra, đã tới lúc nên tăng tu vi!
Lâm Nhất tới lui vô ảnh, trong nháy mắt đã về trong hư không cao vạn trượng.
Hắn thoáng nhìn về Cự Phong cốc phía dưới, muốn rời đi lúc này nhưng sau đó lại cười thầm một tiếng, ngay sau đó hoá thành một luồng gió mát bay về phía bên ngoài ba mươi dặm.
Có một người đang sải bước trong sơn đạo gập ghềnh, trên lưng còn mang một túi da thú, bên trong tràn ngập muối ăn đổi được, bao bị cùng với cuốc và những vật dụng hang ngày. Hắn chợt thấy một bóng người quen thuộc từ trên trời hạ xuống, bước chân liền ngừng lại, vui vẻ nói:
- Lâm… Lâm đại ca!
- A! A Thú, để ta tiễn ngươi một đoạn đường được không…
Thân hình Lâm Nhất rơi xuống, khẽ mỉm cười.
Hán tử đầu đầy mồ hôi cùng khuôn mặt lộ vẻ ngây thơ chính là A Thú! Trong hơn nữa ngày, hắn đã đi theo chạy tới Cự Phong cốc. Sau khi dùng mấy tấm da thú có được đổi lấy hàng hoá liền mỗi người một người một ngã với đám A Đạt, vội vã trở về đường cũ.
A Thú gật đầu liên tục, không kịp lên tiếng đáp lại, trong nháy mắt hai chân đã cách mặt đất. Hắn liền kinh hô:
- Thật đang bay…
Thật đang bay! Nhanh chóng vượt qua đỉnh núi cùng rừng cây! Mà người lại rất vững vàng trên không trung!
A Thú hoa cả mắt, phấn chấn không ngừng…
Lâm Nhất mang theo A Thú cưỡi gió đi nhanh, cũng dùng khí cơ bảo vệ đối phương, chỉ trong chốc lát liền tới Đại Phong lĩnh. Chiếc xe gỗ bị hư vẫn còn, trên sườn núi cách đó không xa, không người nào để ý tới hai người bọn hắn.
A Thú vẫn mang túi da không biết làm sao, vẫn đang hoảng hốt giống như còn ở trên trời.
Lâm Nhất vung tay áo, xe lớn “ầm một chút lật lên. Hắn thoáng quan sát tình hình hư hại, thân hình liền vọt tới trên sường núi lân cận, tuỳ ý lấy một thân cây, cũng nhẹ nhàng lay động mấy cái. Sau khi mạt gỗ bay tán loạn, trên tay xuất hiện một cây côn gỗ lớn bằng cánh tay.
Lâm Nhất lướt qua xuống dưới đồi, thuận thế vung tay, côn gỗ vốn ẩm ướt nhất thời trở nên khô ráo thẳng đứng. Hắn đến trước xe gỗ, tiện tay dùng côn gỗ thay thế trục xe bị hư, tay hành động rất là thành thạo. Mà mấy thứ này hoàn toàn không liên quan tới tu vi, ai bảo hắn xuất thân là phu xe!
Trong nháy mắt xe gỗ đã được tu sửa như cũ.
Lâm Nhất không dừng lại, nắm lấy xe gỗ bị hư trên đất kia, quay lại mang theo A Thú đang trợn mắt há hốc mồm bay về phía ngoài trăm dặm.
Hai người rơi xuống trước sơn khâu cách nhà A Thú không xa.
Lâm Nhất buông A Thú ra, cũng vẫy tay lấy ra xe lớn đặt ở bên đường.
A Thú có chút choáng váng chuyển hướng, lại nghe có người nói:
- A Thú, sau này phải chiếu cố người Cố Gia!
Hắn theo tiếng nhìn lại đã thấy không còn bóng người.
Lâm Nhất không dài dòng nữa, lặng lẽ đi xa.
Giữa người với người, gặp nhau chính là có duyên! Giúp một tay, đưa một đoạn đường, lưu lại một câu nói là đủ rồi! Đường dưới chân khác nhau, không cần cố gắng thay đổi…