Vô Tiên - Chương 2141:
Đây là một sơn cốc hơn ba trăm dặm, bốn bề toàn nút hiếm thấy dấu chân người, chỉ có mười mấy dặm thung lũng mọc đầy dã túc. Có gió thổi qua, dã túc kia liền như sóng lớn nhẹ nhàng phập phồng, hơn nữa kéo dài từ núi xa tới chân trời rực rỡ, ngược lại cũng có chút cảnh sắc.
Lúc này có hai người đàn ông đang đứng trên mảnh đất trống ở trong sơn cốc. Một người cường tráng cao lớn, là một trung niên mãnh liệt có lực; một người khác thân thể cao lớn, tướng mạo trẻ tuổi, lại thấp hơn nửa cái đầu, cũng có vẻ thanh tú yếu ớt hơn. Người trước khom lưng, thần sắc hoang mang; người sau lại đứng, khóe miệng mang theo nụ cười cùng hai mắt sâu xa.
A Đông lắc đầu một cái, cảm thấy choáng váng.
Vợ mình khi dễ người khác! Không thể nào, thời điểm nàng bán rượu đều cẩn thận. Cho dù có người thiếu tiền nàng cũng không dễ dàng trêu chọc người ta, chỉ cần nhìn về phía đồi thét chói tai hai tiếng, A Đông ta lập tức xách gậy đi hòa giải, cuối cùng đều là chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.
Ai ngờ lúc này lại có người tìm tới cửa, không nói hai lời liền lôi ra khỏi chỗ, ngay sau đó nhanh như chớp bay tới giữa không trung. Vừa nghe tiếng gió gào thét, ngay lập tức đã qua mấy trăm trượng.
Trời ơi! Gặp phải tiên nhân?
Bà vợ đáng chết kia, lại dám đắc tội với tiên nhân, thật là đáng đánh!
Phương pháp chưng cất rượu? Ngoài tổ truyền ra cũng không có giả dối, cũng chỉ là chưng nấu mà thôi! Tiên trưởng cũng có ý tốt, lại tới cửa thỉnh cầu, A Đông sao lại dám giấu diếm!
Về phần dã túc, trong sơn cốc này cũng được…
Lâm Nhất yên lặng đánh giá dã túc tràn ngập sơn cốc, thần sắc như có điều suy nghĩ.
Trong Cự Phong cốc vô tình bị phụ nhân bán rượu làm khó dễ, liền mượn hư không pháp trận cũng phân thần thuật liền bắt được hai đầu ban hổ ứng phó được một hồi quẫn cảnh. Lai lịch bàn vận pháp môn còn phải nhờ vào ban đầu gặp Hình Nhạc Tử, lúc cảm ngộ gặp nhau, trải qua nhiều năm tính toán, thỉnh thoảng thi triển, trở nên muốn gì được nấy!
Nhưng phụ nhân kia thuận miệng nói ra rượu dã túc, không thể không nhắc tới một chuyện cũ!
Nhớ năm đó đã từng đi lầm vào ma mộ Thiên Đạo Môn Cửu Châu. Trong đất ma mộ kia có Thiên Ma tộc cùng Thiên Yêu tộc, có Thiên Ma cốc, trăm trạch địa, có vạn thú cùng với Ma Kiếp cốc, còn có rượu dã túc khiến người khác dễ dàng say ngã. Nhớ lại lúc ở trong Tam Hoàng điện đã lấy được hai vò…
Hiện nay, đã đi tới trong Hồng Hoàng lại cũng gặp rượu dã túc, khó tránh khỏi trở nên mơ mành một chút.
Ảo cảnh trong ma mộ có từng tồn tại chân thực? Nếu như tồn tại, vậy nó thuộc về nơi nào? Lúc này trở lại thăm chốn xưa còn có thể gặp được tình cảnh năm đó không? Trước … sau lại có liên quan gì với ma tháp Thiên Đạo môn Cửu Châu?
Vì mấy thứ đó, Lâm Nhất bỏ lại hai ban hổ tự ý tìm tới nhà phụ nhân bán rượu, ngay sau đó mang người đàn ông tên A Đông tới trên trời, lại thấy dã túc sinh trưởng rộng khắp trong sơn cốc. Mà khi mở rộng thần thức, khoảng cách rộng lớn mà lại ít người. Chẳng lẽ là mình suy nghĩ nhiều…
- Cô nàng thúi kia, ba ngày không đánh sẽ không nhớ lâu! Ta trở về nhất định phải dạy dỗ nàng thật tốt…
A Đông đã từ từ phục hồi tinh thần lại, mắng một tiếng. Mà ánh mắt nhìn về phía người bên cạnh lại mất đi vẻ kiêu căng, lo lắng nói:
- Tiên trưởng! Lão nhân gia ngài đừng tức giận. Dã túc trong cốc rất ít người biết, là tổ tiên năm đó tìm được truyền tới hôm nay. Tại hạ cam nguyện dâng lên cùng phương pháp chưng cất rượu, chỉ cần đại nhân ngài đừng chấp kẻ tiểu nhân!
Hắn còn tưởng vợ mình mạo phạm tiên nhân, chỉ muốn bỏ tài tránh hoạ.
Lâm Nhất thu hồi ánh mắt nhìn xa xăm, cười nói:
- Vợ ngươi cũng không sai lầm, cần gì phải dùng quyền cước…
A Đông hằng năm ở trong Cự Phong cốc, bởi vì giỏi chưng cất rượu nên giao thiệp khá rộng, cũng không phải người kiến thức nông cạn. Từ trong miệng đại vu cùng tế sư không khó để biết có liên quan truyền thuyết tiên nhân. Hắn thấy tiên trưởng bên cạnh thần thái ôn hoà, dần dần gan lớn hơn, có chút hiếu kỳ hỏi:
- Tiên trưởng! Ngài lên trời xuống đất không gì không thể, vì sao lại bị vợ ta khi dễ?
- Ta đã dùng hay con mãnh hổ để làm rượu, chuyện này đến đây thôi!
Lâm Nhất tuỳ ý nói qua loa lấy lệ, cũng chỉ là tìm cái cớ mà thôi, nói nhiều ngược lại không còn thú vị.
Mặt A Đông có chút đỏ đen, vẫn mang hình dạng khói xông hoả liệu, nghe những lời này liền ngạc nhiên nói:
- Hai con mãnh hổ? Đủ để đổi năm sáu chục con dê…
- Nhưng vợ ngươi…
Lâm Nhất còn tưởng nghe lầm, hơi ngẩn người.
A Đông không hiểu, hỏi:
- Tiên trưởng? Vợ ta thì thế nào?
Trước mắt Lâm Nhất hiện lên một phụ nhân phúc hậu chất phác bán rượu, lắc đầu bật cười nói:
- A a! Vợ nhà ngươi đích thật là thiếu bị đánh!
Hắn tuỳ ý đạp gió mà lên, trong nháy mắt thân ảnh liền biến mất.
A Đông ngẩng đầu nhìn lên, thán phục không thôi. Sau đó hắn trở nên ung dung rất nhiều, nếu vị tiên trưởng kia rời đi, như vậy hắn đã bỏ qua cho mình. Bây giờ tạm thời đếm số dã túc đã thu được, sau đó về nhà dạy dỗ đàn bà cũng không muộn…