Vô Tiên - Chương 2140:
Trước đây không để ý qua, lều cỏ phía sau có chứa một cái lồng gỗ, bên trong giữ gia cầm thú nhỏ, đơn giản như gà cảnh, dã nhạn, sơn dương,…
Người phụ nữ lại cười cười, nhẹ nhàng nói:
- Loại rượu bình thường, một con gà có thể đổi được, nhưng rượu Dã Túc của ta một con dê rừng hoặc ba tấm da thú, hoặc một thanh khảm đao, hoặc hai trượng vải bố…
Lâm Nhất khoát tay cắt ngang lời bà ta:
- Những vật ngươi nói ta không có gì cả, không biết có thể sử dụng kim ngân… Linh thạch cũng được, hoặc cũng có thể là thần thạch…
Hắn nói vừa dứt lời đã cảm thấy đuối lý, đành tự giác im lặng không lên tiếng. Hồng Hoang không nhận linh thạch, kim ngân, thần thạch, đối với phàm nhân mà nói những vật này vô dụng. Mà trên người hắn lại không có vật để đổi rượu, lần này phiền toái lớn rồi.
Người phụ nữ giơ tay vén tóc dài đổ loạn hai bên thái dương, hai gò má thô ráp theo năm tháng sớm đã không còn chút ý cười, yên lặng nhìn Lâm Nhất như đang nhìn một người xấu xa. Một lát sau, bà ta hờ hững lên tiếng:
- Trong Cự Phong cốc này, không có ai bắt nạt một người phụ nữ như ta.
Hai vai Lâm Nhất dựng lên, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, chậm rãi buông vò rượu trong tay xuống, thật là oan uổng mà, Lâm mỗ ta làm người cũng không đến nỗi như thế.
- Nếu hôm nay ngươi không xuất đồ vật đổi rượu, A Đông nhà ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Người phụ nữ chỉ về phía dốc núi đối diện, mang theo vài phần đe dọa nói:
- Dưới đại thụ ngoài ba trăm trượng kia chính là nhà ta, chỉ cần ta gọi một tiếng chắc chắn lão chồng của ta sẽ cho ngươi một trận nhừ đòn, ngay cả xương cốt gãy lìa cũng có thể đấy!
Lâm Nhất im lặng, ai khi dễ ai chứ? Lâm mỗ lại bị một người phụ nữ như ngươi làm cho không thể phản bác được, thật sự là lần đầu tiên gặp phải, haiz, ai bảo ta thèm làm chi, đáng đời!
Người phụ nữ nhìn thấy Lâm Nhất không lên tiếng, liền xông ra lều cỏ, đột ngột la lớn:
- Bớ các vị hương thân phụ lão, có người cướp rượu của ta.
Lâm Nhất giật nảy mình vội nói:
- Chớ có kêu, ta sẽ trả cho ngươi.
Người phụ nữ ứng biến cực nhanh, quay người nhìn Lâm Nhất giơ tay nói:
- Một con dê rừng, lấy ra...
Chỉ là một thôn phụ bình thường, lúc này khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Đã có phân tranh liền có người vây xem, chỉ trong chốc lát đã có hơn mười người tập trung, tụm năm tụm ba chỉ trỏ.
Lâm Nhất nhếch miệng cười khổ, vẻ mặt suy ngẫm.
Mấy canh giờ trước còn đang tiếp nhận sự quỳ bái của một đám phàm nhân, sau khi bỏ qua thân phận tiên nhân lại bị một người phụ nữ xem thường đến không thể xem thường hơn nữa. Cảnh ngộ khác lạ, thật đúng là huyền diệu vô cùng, trong tâm ta vẫn còn tồn tại ở phàm tục nhưng nơi này đã không còn thuộc về Lâm mỗ.
Chỉ có điều, tâm địa Lâm mỗ xưa nay thẳng thắn vô tư, không đến nỗi bị một con dê bức đến đường cùng.
Lâm Nhất thở dài một hơi, nhẹ nhàng giơ tay lên.
- Dê rừng ở đâu.
Ánh mắt người phụ nữ nhìn theo cánh tay Lâm Nhất nhưng chẳng thấy gì. Trên người hắn chỉ có một bộ quần áo, hoàn toàn không có vật ngoài thân, xem ra phải gọi lão chồng nhà mình rồi. Vừa lúc định thét lớn một tiếng, bỗng nhiên bà ta khẽ giật mình.
Lâm Nhất nâng lòng bàn tay phải lên, nơi đó đột ngột xuất hiện một chùm ánh sáng trắng muốt. Ánh sáng nhẹ nhàng lưu chuyển, xoay tròn không ngừng, sau đó lại biến lớn, hai mắt hắn lạnh đi, khí thế trầm lại. Không lâu sau, tay áo hắn cuốn lên, ánh sáng lóe ra kéo theo tiếng nổ ầm ầm vang dội, tiếp đó, hai tiếng gào mạnh mẽ phát ra, bỗng xuất hiện hai con mãnh thú to lớn, rơi bịch quăng xuống đất.
Trên trời rơi xuống mãnh thú, đúng là hai con mãnh hổ sặc sỡ, thân hình nó không dài hơn hai trượng, cao khoảng bốn năm thước, đôi mắt đỏ rực lóe lên hung quang, răng nanh sắc nhọn nhe lên vô cùng hung ác. Hơn nữa, khi hai chân nó chạm đất, nhìn chằm chằm xung quanh, gào thét không ngừng, khiến người ta không rét mà run.
Người phụ nữ cùng mọi người vây xem cả kinh trợn mắt há hốc mồm, riêng mỗi người quay đầu chạy trốn.
Mãnh hổ kêu gào như muốn điên lên.
- Nơi này thật có hổ báo.
Lâm Nhất thoáng kinh ngạc, nhưng lại ra tay vô tình, tay áo vung lên hai cái, hai con mãnh hổ như gặp phải đòn tấn công nằng nề, bị đập mạnh xuống đất, miệng mũi chảy máu, không thể động đậy, chết cả hai. Hắn nhìn người phụ nữ đã ngã sấp bên lều cỏ, hồn nhiên như không có chuyện gì thăm hỏi:
- Nhất thời tìm không thấy dê rừng, lấy hai con hổ đổi rượu vậy, nếu có thể...
Tay không bắt hai con mãnh hổ, đây không phải yêu nhân mà là thần tiên. Người phụ nữ bị dọa đến mặt không còn chút máu, vừa giãy dụa vừa nói năng lộn xộn:
- Có thể được... Một hổ có thể bù đắp mười dê.
Đương nhiên có thể rồi, lồng gỗ phía sau nhà cỏ cũng chỉ khoảng một trượng, căn bản không thể chứa nổi một con mãnh hổ. Loại thú hung mãnh hiếm thấy này, tồn tại như thần vật, nhiều năm trôi qua chưa từng có người săn được, bây giờ lại bị bắt một đôi, chắc chắn chấn kinh Cự Phong cốc từ trên xuống dưới.
- Vậy ta không bị thiệt rồi.
Lâm Nhất vung tay áo phất nhẹ, trong nháy mắt rượu trong lều cỏ không còn một bình, hắn nhìn bóng dáng hốt hoảng của mọi người xem như không thấy, tự nói:
- Phải tìm chút lợi tức.
Nói một câu không ai hiểu được, bóng người đứng nơi đó đã biến mất không thấy tăm tích.
Đồng thời, trên sườn núi ngoài ba trăm trượng, Lâm Nhất đột nhiên hiện ra. Hắn thẳng hướng đi đến hang động cách đó không xa, nhìn hán tử đang nhóm lửa lên tiếng:
- A Đông, nói cho ta một chút về phương pháp ủ chế cùng lai lịch của rượu Dã Túc.
Phương pháp cất rượu chính là bí mật không thể truyền, sao có thể tiết lộ ra ngoài? Hán tử kia ngạc nhiên lớn tiếng nói:
- Ngươi... Ngươi là ai?
Lâm Nhất hùng hổ nói:
- Vợ nhà ngươi khi dễ ta, ta đến cửa trả thù đây.