Vô Tiên - Chương 2139:
Bóng đêm dần trôi qua, bình minh sớm đến.
Trên bờ đê, mọi người lần lượt mở mắt tỉnh táo.
Bóng người bên dòng nước đã không còn, chỉ có A Đồ yên lặng ngẩn người, nét mặt hắn như đưa đám, buồn bã vô cớ.
Lâm đại ca, Lâm tiên trưởng đã đi rồi, thời điểm hắn rời đi, không ai hay biết.
Hôm qua mọi người bôn ba vất vả, lại gặp phải kinh biến, vô cùng mệt mỏi không chịu nổi, dù nghỉ ngơi một đêm nhưng không ít người còn ngủ gật.
Nước sông chảy xuôi như trước, vẫn không có dấu hiệu giảm tốc độ.
Mọi người không kịp đợi, sau khi thu thập thỏa đáng, thừa lúc còn sót lại mười một con lân mã, lần theo bờ ngược dòng chảy mà đi. Ngoài ba mươi dặm quả nhiên có đường sông chật hẹp, một đoàn người vượt sông mà qua, thẳng đến Cự Phong cốc.
…
Cự Phong cốc, tên như ý nghĩa, ngọn núi lớn vòng quanh cốc, có điều cao đến ngàn trượng. Tuy có tư thế dốc đứng thẳng tắp, vẫn còn không đảm đương nổi một chữ “Cự này. Chẳng qua, sơn cốc rộng lớn, hang động thành chuỗi dài, nhà cỏ dựng lên liên tục, cũng có một con đường bằng phẳng đi ngang qua thung lũng, có bóng dáng người, thú lui tới, đúng là nơi diễn ra một phiên chợ náo nhiệt.
Lâm Nhất ngừng chân ở bên đường, đưa mắt nhìn bốn phía.
Ngày mới bắt đầu, cả tòa sơn cốc đều bao phủ trong ánh bình minh. Đột nhiên nhìn lại hai bên sườn núi xen vào những hang động, nhà cỏ lộn xộn cùng khói bếp lượn lờ trong sương sớm nhàn nhạt, chậm rãi không tan, khiến cảnh tượng nơi này càng thêm mấy phần lung linh, sức sống tràn ngập.
Trên con đường, bóng người qua lại, mỗi người ăn mặc đơn giản, dáng vẻ lại khác nhau. Dọc theo hai bên đường, có cổ thụ che mát, những gian lều cỏ lớn nhỏ khác nhau, trong đó chồng chất những tấm da thú, xương thú, đồ gốm, hũ, đồ sắt, dược thảo, vải bố, muối, cũng những túi lớn, thịt nướng, các loại tức ăn, được bày ngăn nắp từng cửa hàng.
- Ầm, ầm, ầm…
Mấy con lân mã chạy băng băng trên đường gây nên tiếng động thật lớn, chạy đến như một cơn lốc, khiến vụn cỏ bụi đất văng tung tóe, người đi đường thoáng tránh né, rồi lập tức lại đi bộ như trước.
Ánh mắt Lâm Nhất nhẹ nhàng lướt qua mấy con lân mã đã đi xa, không ý kiến gì lại nhìn về nơi khác. Nửa đêm hôm qua, hắn một mình rời khỏi Mãng Nguyên, tìm đến đây, cho đến khi mặt trời mọc trên núi, lúc này mới hiện thân trong sơn cốc. Sở dĩ không chào mà đi, chỉ vì không có sự bình đẳng khăng khít cùng nhẹ nhõm, tự nhiên.
Có lẽ giữa người và người cho tới bây giờ chân chính vẫn không có sự bình đẳng, mà vạn vật trong thiên địa đều có thứ tự, ai nói không phải đại đạo bố trí chứ, nhưng trong lòng không chú ý, tự nhiên nên để tùy ý.
Thời gian bọn người A Đạt, A Đồ đuổi tới Cự Phong cốc hẳn khoảng một canh giờ nữa.
Trong Cự Phong cốc không có người trong tiên đạo xuất hiện, mấy trăm hộ này đều là những người dân bình thường, mặc dù có mấy vị đại vu, tế sư, đơn giản là dựa theo Luyện Khí kỳ để thủ hộ một phương, không thể đánh đồng cùng tu sĩ chân chính được.
Bởi vậy dù Cự Phong cốc tọa lạc bên trong Trung Dã địa giới, nhưng lại hoàn toàn cách biệt với bên ngoài. Muốn từ nơi này tìm kiếm tin tức ma tu có quan hệ với Trung Thiên Thành có lẽ hơi khó, đã đến nơi này hắn cũng không ngại đi quanh xem một chút.
Lâm Nhất lần theo con đường đi về phía trước, thần thái nhàn nhã. Cho dù có người hiếu kỳ trang phục của hắn nhưng hắn vẫn không chút để ý, đi thẳng đến lều cỏ trưng bày bình rượu.
Lều cỏ không lớn, trước sau chỉ trưng bày hai mươi bình rượu cũ kỹ.
Trên tấm thớt có mấy cái móc ngược, móc sẵn mấy chén lớn. Chưởng quỹ là một người phụ nữ trung niên, mặc mày đơn giản, trên người mặc quần áo vải thô, thuộc hạng người chịu khó. Nhìn thấy người đến gần, bà ta cười nhàn nhạt, khoanh tay mà đứng, không tiến lên chào hỏi mua bán.
Lâm Nhất dừng lại trước nhà lá, đang đánh giá bình rượu trên bàn gỗ, lên tiếng hỏi:
- Loại rượu này giá bao nhiêu?
Người phụ nữ không vội trả lời, mà dưa tay lấy một cái chén lớn, lúc này mới cười nói:
- Tráng sĩ nhìn khá lạ mặt, lần đầu hân hạnh được chiếu cố, không ngại uống trước mua sau.
Bà ta ôm lấy vò rượu, rót đầy vào chén, lại nói:
- Tráng sĩ, mời!
Người trong Hồng Hoang dù là nam hay nữ, tính tình ngay thẳng phúc hậu, dùng thử trước mua sau, biện pháp bán rượu thế này đúng là không tồi.
Lâm Nhất tán thành gật đầu, không kịp hỏi nhiều, tiến lên một bước, đưa tay đón chén lớn. Loại rượu này trong suốt, mùi thơm lan tỏa, tâm thần hắn chấn động, ngẩn đầu uống một hơi cạn sạch chén rượu. Một luồng khí nóng trực tiếp thẩm thấu đến nội tạng, chưa kịp cảm nhận nó, lập tức liền biến mất không thấy, khiến người uống không có cảm giác thỏa mãn.
- Rượu ngon!
Lâm Nhất kìm lòng không được tán thưởng một tiếng, thuận tay cầm bình rượu lên lại rót đầy một chén, uống một hơi cạn sạch. Một chén rượu bất quá cũng chỉ có nửa cân, một hơi không đủ, hắn dứt khoát giơ bình rượu lên, trực tiếp uống một hơi cho thống khoái.
Nhiều năm rồi, hắn chưa từng được uống rượu trắng mạnh đến vậy, hôm nay lại có dịp khó gặp, tuyệt đối không bỏ lỡ, mà Thiên Thu Phức hắn mang theo trên người cũng không còn nhiều, tốt hơn hết vẫn nên tiết kiệm rượu quê nhà.
- Đây là rượu Dã Túc, rất được nhiều người ưa chuộng.
Nụ cười trên mặt người phụ nữ kia càng thêm đậm, nói tiếp:
- Nếu tráng sĩ uống ngon miệng đến vậy, cứ việc đem da thú, dược thảo, đồ sắt, vải vóc, súc vật lấy ra, đều có thể định giá.
- Khụ… Khụ…
Rượu trên tay Lâm Nhất một hồi, hắn buông bình rượu xuống, không nhịn được ho khan vài tiếng. Vài giây sau, hắn chật vật thở phào, kinh ngạc nói:
- Rượu Dã Túc…
Người phụ nữ kia không hiểu rõ thế nào, chỉ biết là hắn bị sặc rượu, mạnh giọng đáp:
- Ừm, chồng của ta có phương pháp cất rượu tổ truyền, lấy dã túc trong núi chưng cất thành loại rượu này. Nó rất được ưa chuộng, tiếng tăm được đồn xa cho nên định giá hơi đắt một chút.
Lâm Nhất cũng không để ý đến lời bà ta nói, suy nghĩ của hắn nhanh chóng lưu chuyển, chẳng thể trách khi loại rượu này vào miệng hương vị như đã từng quen biết, thì ra đúng là rượu Dã Túc.
Cón nhớ rõ, một đêm trong sơn cốc kia, hán tử tên A Liệt đã từng nói “Loại rượu này được Thiên Ma cốc ủ dã túc trong vạn năm, khá mạnh. Bản thân ta chỉ uống được vài chén, mà ngươi lại uống đến một vò.
Chẳng qua độ mạnh của loại rượu này so với rượu Dã Túc vạn năm thua kém xa, cho dù có ba phần khẩu vị quen thuộc cũng đã rất không dễ dàng. Năm đó ở trong huyễn cảnh, lúc này lại ở trong hiện thực, trước sau cả hai có liên quan gì không?
- Chưởng quỹ, cho một vò rượu.
Có người bước tới, tiện tay nhét một vật vào lều cỏ, cùng phụ nhân kia đối đáp vài câu lại nhanh chóng mang theo vò rượu quay người rời đi.
Trong khi Lâm Nhất còn đang suy nghĩ, bỗng nhiên vẻ mặt hơi động, không nhịn được liếc mắt nhìn bóng lưng rời đi, lại nhìn vò rượu không trong tay lập tức hỏi người phụ nữ:
- Ngươi vừa mới nói giá nơi này hơi cao, định giá thế nào?
Hắn vừa hỏi vừa nhìn về lều cỏ phía sau dò xét.