Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2147:

Ngoài mấy trăm dặm, không cần thần thức, chỉ bằng mắt thường có thể thấy một cự phong đứng sừng sững nơi chân trời. Từ xa nhìn laioj giống như một tháp lớn bao phủ ánh sáng kỳ dị, nguy nga cao vút cùng thần bí!

Lâm Nhất chậm rãi bước đi giữa không trung ngoài trăm dặm.

Trên đường lúc trước gặp phải một vị Ô Nhị, không chỉ có tu vi cường hãn lại thêm lòng dạ ác độc, tham lam xảo trá, lại lộ ra khí thế dọa người ngỗ ngược hùng hổ, quả thật là một người vô cùng khó đối phó. Nhưng sau một phen dây dưa cùng dò xét, hắn cuối cùng vẫn có chút trốn tránh, hắn giống như một con chó sói vĩnh viễn không điền đầy bụng, đều mang một loại thân cận cùng chiếu cố đối với tất cả con mồi, chỉ là vì chiếm đoạt cùng cướp lấy cuối cùng!

Lâm Nhất bỏ đi hai mươi bảy vò rượu dã túc, cuối cùng thoát khỏi một đối thủ cường đại. Mà cũng không tự đắc, ngược lại buồn bực khó tiêu vì gặp quẫn bách. Tu vi không tốt, chỉ có thể dựng vào thủ đoạn nhiều năm tới ứng biến chống đỡ một lúc, nhưng không phải kế hoạch lâu dài. Đốn củi phải mài đao công, rèn sắt cần bản thân tự làm. Tiếp theo nếu đã khó tìm được tung tích ba người Hổ đầu, bế quan tu luyện tốt hơn.

Hắn dẹp bỏ tâm tình, tiếp tục đi đường, thẳng tới nơi này…

Trong thần thức sớm đã có đầu mối, sau khi tới gần tận mắt nhìn thấy khiến người ta phải âm thầm thán phục!

Đó không phải cự phong, cũng không phải tháp cao mà là một tòa thành xây dọc theo núi! Hai bên không dưới ngàn dặm, thẳng lên vạn trượng cao, bao bọc xung xung là tầng tầng lớp lớp lâu đài cùng đường phố quanh co, còn có thác nước cùng rừng rậm tô điểm, tạo nên một bức họa đẹp lạ thường, cũng ít đi mấy phần chân thiết. Càng đi lên, mây mù càng mờ ảo khiến người khác không phân biệt được đường đi, mà trên đỉnh có một ánh sáng quỷ dị biến ảo thấu tận trời cao, cũng tản mát ra uy thế khó lường, hơn nữa khắp bốn phương đều có cấm chế bao phủ…

- Trung Thiên thành, lại có tên Trung Thiên Ma thành!

Lâm Nhất nói nhỏ một tiếng, sau đó hắn lấy ra miếng Ất Mộc ngọc giản khẽ kiểm tra, lại giương mắt nhìn về phía xa.

Ma thành kia trừ cấm chế hộ thành mạnh mẽ lại tự nhiên ra còn có vách đá thẳng đứng cùng với trăm trượng tường thành tạo thành bình phong che chở bảo vệ, cũng mở ra bốn cửa thành để lui tới ra vào, có tu sĩ canh giữ phòng bị nghiêm ngặt!

Theo đồ giản Ất Mộc, trong Ma thành chia làm chín tầng, dùng tên cửu thiên tiến hành phân biệt giới định. Tầng thấp nhất chính là Trung Thiên thành, ở dưới đất, cũng không hạ chế tu vi. Đi lên chút là Diệu Thành thành, có chút khó đọc, đọc tắt là Vi Diệu thành, là chỗ của tu sĩ Hóa Thần cùng Hợp Thể; Vô Thượng thành là chỗ của tu sĩ Phạm Thiên cảnh; Ngọc Long thành là Động Thiên cảnh, cũng chính là tu sĩ Động Thiên sơ kỳ ở; Long Biến thành do tu sĩ Động Huyền cảnh ở; Đại Xích thành cùng Vũ Dư thành thì do hai đại tiền bối Ma thành mỗi người chiếm một; Thanh Vi thành là đỉnh thành, chỗ cấm địa Ma tu, nếu không có sự cho phép, bất cứ ai cũng không được tiến vào một bước, vân vân…

Mọi thứ cặn kẽ của Ma thành khó có thể bày ra toàn bộ ở trong đồ giản. Ma Ất Mộc kia bởi vì tu vi có hạn, chỉ quen thuộc với ba tầng Ma thành. Muốn thật sự lãnh hội kết quả trong đó còn phải tự mình tới cảm thụ một chút.

Trước mắt đã tới dưới chân Chúc Ma thành, tùy ý có thể thấy bóng người lao vùn vụt, nhưng không thấy một khuôn mặt quen thuộc…

Lâm Nhất quay đầu nhìn lại, khẽ thở dài một hơi.

Lúc này vẫn không cảm nhận được tung tích mọi người. Ngay cả Đầu Hổ cùng lão Long có thần hồn liên quan cũng khó tìm tung tích, đừng nói tới một Tiên Nô cô độc không có chỗ nương tựa.

Đường xá tịch mịch, có một người là không dễ. Đạo lữ cũng được, an hem cũng được, rất đáng quý trọng!

Ở ngoài Vân thiên, sao trời mênh mông. Mọi thứ nhìn như mãi mãi trường tồn không hề thay đổi lại chưa bao giờ ngừng nghỉ một khắc. Bất kể là hủy diệt rực rỡ hay là yên lặng huy hoàng đều quay về hư vô, lại lần nữa bước vào một vòng luân hồi khác! Người chỉ có một đời, sao lại phải cố chấp!

Lâm Nhất im lặng trong chốc lát, mang theo tâm trạng có chút phiền loạn xoay người đi về trước…

- Ta nói người anh em, nơi đây là Trung Dã Ma thành…

- Cái này… rõ ràng là một sơn cốc!

- Không quan tâm, tìm người hỏi một chút liền biết!

- Đầu Hổ! Đừng có không biết lớn nhỏ…

- Ha ha! Hổ ca cùng Long ca, tuy hai mà một…

Trên mặt đất sơn cốc trước sườn núi, hai người đàn ông trẻ tuổi vai u thịt bắp dũng mãnh từ trên trời hạ xuống. Một người lông hổ đầy mặt, hổ nhãn trợn tròn; người còn lại tướng mạo cường tráng, mày rậm. Hai người này không phải ai khác, chính là Hổ đầu cùng lão Long.

Ba tháng trước, hai huynh đệ nhân cơ hội trốn ra Yêu Hoang, liều mạng chạy như điên, mãi tới hơn mười ngày sau, không thấy có người đuổi theo mới dừng lại thở. Chỉ là đã đi tới nơi nào, Trung Dã thành ở đâu? Hai người trố mắt nhìn nhau, đều hồ đồ, đành phải tiếp tục đông chạy tây đụng trong tinh không. Khi xuyên qua một mảnh tinh vân, rốt cục tìm được một nơi có người có thú, còn có chợ…

Đầu Hổ cùng lão Long chưa kịp ổn định thân hình, quan sát xung quanh, chợt có một trận gió gào thét, sau đó một bóng đen lướt qua đỉnh đầu. Hai người vội vàng nhìn, thần sắc tò mò.

Từ đàng xa xuất hiện một con chim to đang bay tới, trực tiếp chảy thẳng về sơn cốc phía trước. Giương cánh hơn ba trượng, phi độn cực nhanh, trên lên nó có người ngồi xếp bằng ngay ngắn, rất là oai phong cùng thích ý!

- Hử? Kim đính điểu tu vi Hợp Thể cũng không thấy nhiều, lại bị bắt làm vật cưỡi, thật là con mẹ nó phách lối…

Đầu Hổ bày ra dáng vẻ rất có kiến thức, lại không cam lòng nói. Hắn dù sao cũng là chí tôn chấp chưởng yêu vực, không chịu được có người tùy ý áp đảo trên yêu thú.

- Bình tĩnh chớ nóng!

Lão Long trầm ổn hơn rất nhiều, hắn bỏ lại một câu, dẫn đầu xuống núi, chạy về phía sơn cốc.

Đầu Hổ sau đó đuổi theo, vừa quan sát, vừa giả vờ tán dương:

- Ta nói người anh em, sau khi tu vi ngươi tăng mạnh lại có mấy phần phong thái lão đại…

Lão Long hứng thu, không suy nghĩ nhiều, cũng không quay đầu lại hỏi:

- Lão đại có gì tốt?

Đầu Hổ tránh không đáp, trêu nói:

- Muốn biết rõ, không ngại kêu một tiếng Hổ ca…

- Hừ…

- Hắc… ha ha…

Vừa nói đùa, hai người đã bước vào sơn cốc.

Đây là một chỗ huyên náo rộng rãi! Chỉ thấy bốn phía động phủ thành đoàn, bóng người nhân thú bay loạn trên trời dưới đất; trong thung lũng có cổ thụ lớn; dưới bóng cây có người trải da thú ngồi ở một bên, có người đang lớn tiếng tranh chấp, cũng có người đang lui tới…

Lão Long đi tới trước không xa, từ từ dừng bước.

Đầu Hổ cũng ngừng lại, mặt mày vui vẻ, nhưng trong hai mắt lại chớp động.

Giữa thung lũng thật dài, dưới từng bóng cây, có chừng hơn trăm người ngồi cùng đi lại, tuy hình thái trai gái khác nhau, cũng không có ai không phải tu vi Hợp Thể trở lên, cũng không thiếu cao thủ Phạm Thiên cảnh cùng Động Thiên cảnh. Trừ mấy cái đó ra, bốn phía đồi núi cùng động phủ xung quanh đều có cấm chế che giấu, trời mới biết trong sơn cốc còn ẩn chứa bao nhiêu tu sĩ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free