Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2131:

Bốn con quái thú nhanh chân chạy tới, trong nháy mắt lần lượt nhìn thoáng qua, một trận gió xoáy bao lấy mang theo tiếng ô ô vang vọng, hơn nữa âm thanh tứ chi rơi xuống đất, gây nên động tĩnh rất lớn.

- Chà chà, đó là lân mã.

Thời khắc Lâm Nhất ngừng chân xem xét, A Đồ cũng lôi kéo xe gỗ dừng lại rìa đường, liên tục tán thưởng.

Lân mã, dị thú Hồng Hoang, nó cao chừng hơn trượng, đầu đuôi dài hơn hai trượng, quanh thân mặc giáp, trạng thái như mãnh hổ liệt báo, giỏi chạy, tính tình dịu dàng, có thể thuần dưỡng, …

Lâm Nhất từ ký ức tương quan trong điển tịch, không khó nhận ra lai lịch quái thú kia. Quả nhiên, trên lưng con lân mã cuối cùng có người ngồi xếp bằng.

- Mười da thú có thể đổi được một con lân mã thay thế đi bộ, tiến về Cự Phong cốc cũng chỉ trong nửa ngày mà thôi.

Lâm Nhất nghe nói vậy, mắt nhìn hơn ba mươi tấm da thú cười nói:

- A Đồ, gia sản hai năm qua ngươi góp nhặt, có thể không chịu nổi một lần giày vò đi về.

- Hắc hắc, đến lúc đó đi bộ, trong mười ngày có thể quay lại.

A Đồ không để ý cười nói:

- Lâm đại ca không cần lo lắng, hãy đến ngồi chung một ngựa với ta, nhất định tránh khỏi mất mười da thú đấy.

Lâm Nhất đã có tâm đồng hành, cũng muốn nhân cơ hội này lãnh hội một chút phong thổ nhân tình Hồng Hoang. Cả ngày cứ đi tới đi lui, có trời mới biết đã bỏ lỡ bao nhiêu phong cảnh. Thấy A Đồ lôi kéo chiếc xe gỗ có chút vất vả, hắn phất tay áo, lập tức bước chân đi theo, hỏi:

- Ngoài da thú ra, có thể dung kim ngân hay vật dụng gì đổi lân mã?

Chiếc xe nhẹ đi, bỗng nhiên chạy ra ngoài thật xa, A Đồ không kịp phản ứng, cả kinh nói:

- Lâm đại ca, khí lực thật lớn.

Lâm Nhất có tu vi Tiên Quân hậu kỳ viên mãn, nếu không có nhiều chuyện quấn thân, có thời gian bế quan, tu vi đã sớm đến Động Thiên cảnh rồi. Hôm nay, mặc dù pháp lực toàn thân hắn được thu lại, nhìn không khác gì phàm nhân, chỉ tiện tay phất một cái, như gió mát nhẹ nhàng thoảng qua nhưng lại ẩn chứa sức mạnh thiên địa, cũng khó trách A Đồ nhìn không chịu nổi.

Người xe chạy ra ngoài hơn mười trượng, mới chậm rãi ổn lại.

Lâm Nhất nhìn thấy A Đồ ngạc nhiên, cười áy náy một tiếng, đối phương lại mạnh mẽ khẳng định:

- Lâm đại ca, ta sớm nhìn ra huynh là người tu luyện.

Động Thiên cao thủ cũng không nhìn ra được lai lịch của ta, một tiểu tử sơn dã như ngươi thì có nhãn lực này sao?

Lâm Nhất vẫn đi về phía trước, vẻ mặt bình thản.

A Đồ lau mồ hôi trán, thở hổn hển chửi thề, hai mắt đen nhánh chớp động ý cười, nói tiếp:

- Thuần thú giả, tế sư, đại vu đều là người tu luyện, không biết Lâm đại ca thuộc loại nào?

Nhìn người loại biện pháp này khá đơn giản, chỉ lấy khí lực mà luận lớn nhỏ, so với thần thức còn hữu hiệu hơn, chỉ dùng mắt thường mà nhận định. Cái gọi là đại đạo đơn giản, người người hiểu được nhưng không trực tiếp bằng một tiểu tử sơn dã. Chính như Thái Tố giả, biến mà có hình, hình mà có chất, mà chưa thành thể, không có gì hơn lặp đi lặp lại tuần hoàn như vậy.

Nói trắng ra, nhìn núi là núi, nhìn núi không phải là núi nhưng cuối cùng đó vẫn là một ngọn núi.

Lâm Nhất đến trước người A Đồ, không phủ nhận trả lời:

- Ta cùng ngươi không khác nhau lắm, có điều đi trên con đường khác nhau mà thôi.

A Đồ nghe không hiểu, cũng không suy nghĩ nhiều, hắn cười vui vẻ, lôi kéo xe gốc tiếp tục đi, một lúc mới nói:

- Ngoài da thú, thảo dược cùng xương thú cũng có thể dùng đổi lân mã, vàng bạc thật sự hiếm có nhưng nó lại không cứng như hắc thiết, muốn thì có tác dụng gì?

Trong thế giới phàm tục trước kia, vàng bạc dùng làm tiền tệ trao đổi, cũng có thể chế tạo những đồ vật tinh xảo xa hoa, là đồ tối mà cả đời mọi người muốn theo đuổi. Tuy nhiên, tại Hồng Hoang, nó không có tác dụng bằng mấy tấm da thú cùng một chiếc đao sắt. Như vậy, cái gọi là tài phú, tất cả được cân nhắc khác biệt.

Thời gian một nén nhang trôi qua, tiến lên không bao xa lại vòng qua một đường núi, hai người mang theo theo xe đến một chỗ trong hẻm núi.

Đúng lúc này, một tiếng vang chói tai, âm thanh kít một tiếng liền im bặt. Ngay sau đó, xe gỗ nghiêng một bên, A Đồ buông tay nhảy dựng lên kêu lớn:

- Ôi, thật xúi quẩy.

Hắn vội vàng nằm xuống liếc nhìn, ngồi bệt trên mặt đất, mắng:

- Trục xe gãy mất, thật sự quá xui, haizzz, nên xoa chút mỡ bôi trơn, chỉ trách ta nhất thời quên mất.

- Ha ha, may mà không bị ở giữa đường, chỉ tiến hành tu sữa một chút là được.

Lâm Nhất đến bên cạnh A Đồ, cười an ủi một câu.

Trước mắt, đã là hẻm núi cuối cùng, bốn phía bao phủ bởi ngọn núi cùng rừng phong. Ở phía xa, những ngọn núi dần được mở rộng và không rõ hướng đi, trên sườn núi gần đó, có một dãy nhà cỏ, có mấy chục người đang bận rộn. Phía dưới sườn núi, bảy tám chiếc xe gỗ, để chung một chỗ với mười con lân mã, đứng đơn độc có, chụm lại gần nhau cũng có.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free