Vô Tiên - Chương 2132:
- Lâm đại ca nói nghe nhẹ nhàng quá, phải chọn vật liệu gỗ chẻ thành trục xe, phải mất hết nửa ngày mới làm xong.
A Đồ tinh thần phấn chấn bò lên, hắn phủi phủi cái mông, nắm thật chặt dao bầu bên hông, lại nhìn về chiếc xe gỗ, lúc này mới quay người chạy lên dốc núi, lại nói:
- Quay lại hãy tu sữa, hôm nay không kịp rồi, Lâm đại ca chờ một lát.
Lâm Nhất vẫn ngừng chân xem chừng, tình hình xa gần thu hết vào mắt.
Hơn mười con lân mã, có mấy trung niên tráng kiện, nhà cỏ trên sườn núi, có người chuyên quản lý hàng hóa.
A Đồ tiến đến bàn bạc công việc, đơn giản là muốn dùng mười da thú để thuê một con lân mã mà thôi. Hắn tìm đến là một người trung niên tên A Đạt, là một vị thuần thú giả, được gọi là người tu luyện.
Hán tử kia thân thể cường tráng, hai mắt sáng như ưng, quai hàm râu đen, eo mang cương đao, dáng dấp khá hung bạo, lại không phải là tu sĩ chân chính mà là một phàm nhân, chẳng qua hắn ta có khả năng thuần dưỡng lân mã, cho nên cũng bôn tẩu trong Hồng Hoang lâu dài, cũng có thể có được những thủ đoạn mà còn chưa biết đến.
A Đồ vừa trẻ tuổi lại rất nhanh trí, chỉ dăm ba câu nói rõ dụng ý, lại năn nỉ ỉ ôi một phen, sau khi đạt được dụng ý, vội vàng chạy trở về.
Người tên A Đạt kia nhìn dò xét Lâm Nhất từ xa, rất bất mãn lắc đầu. Theo ý hắn ta, một người trẻ tuổi tay chân khỏe mạnh lại muốn cùng một đứa trẻ ngồi trên một con lân mã, đơn giản chỉ vì muốn tiết kiệm mười kiện da thú, hừ.
- Lâm đại ca, nửa canh giờ sau có thể lên đường rồi.
A Đồ vừa chạy đến bên cạnh xe gỗ, hắn chậm rãi nói một câu, không dám trì hoãn, tay vận chuyển da thú, xương thú cùng những vật khác.
Lâm Nhất vẫn như cũ, nhàn nhã đứng lên, cũng không ra tay giúp đỡ.
A Đồ một mình đem da thú, xương thú đến dưới sườn núi, nơi đó được A Đạt giúp đỡ ôm cột trên lưng lân mã. Những người khác cũng đang bận rộn chuẩn bị trước khi lên đường, cục diện vô cùng náo nhiệt.
Không đến nửa canh giờ, mười hai lân mã cõng đầy hàng hóa, từng con bốn chân quỳ xuống đất, trước sau xếp thành một hàng, chờ đợi thời khắc lên đường.
Sau khi A Đồ thu thập ổn thỏa, ra hiệu cho Lâm Nhất ở bên cạnh xe
A Đạt cùng ba hán tử thuần thú, chia ra ngồi trên hai con lân mã, còn mười tám người khác, đa số là thanh niên trai tráng, mang theo hàng hóa của mình ra rồi ngồi ở chín con lân mã còn sót lại.
Lâm Nhất không chối từ, đi thẳng xuống dưới sườn núi.
Mỗi một con lân mã thân thể cao lớn, đi đứng mạnh mẽ, nó dài đến năm trượng, rộng ba thước, lưng bằng phẳng, dù có để da thú, xương thú cùng đồ vật, còn có thể ngồi lên hai ba người cũng là chuyện bình thường.
A Đồ đã trèo lên lưng lân mã đã thuê, trên mặt mồ hôi ướt đẫm nhưng vẫn mang theo nụ cười hưng phấn.
Lâm Nhất nhìn thấy lân mã xếp thành một hàng, cùng đám người tiễn hành, bỗng nhiên cảm thấy hắn có chút rảnh rỗi.
Kỳ Nhi cùng Mộ Vân hạ lạc vẫn không có đầu mối, Hổ Đầu, lão Long cùng Tiên Nô cũng chẳng biết đi đâu. Hiện tại hắn tạm thời trà trộn vào đám người, nhưng vẫn không thể cảm thấy thoải mái, giống như trăm ngàn năm qua vẫn lẻ loi độc hành.
Chẳng qua ngồi nhìn mây trôi, không bằng một cước đạp thực địa, những ngày sắp tới sẽ có sóng lớn, cần gì phải nóng lòng.
Lâm Nhất nhập cảnh tùy tục, nhấc chân lên lân mã, phất vạt áo ngồi phía sau A Đồ. Kế tiếp đối phương vội ném đi vẻ mặt vui cười, vội vàng nắm lấy dây thừng trói buộc da thú, có chút khẩn trương nhắc nhở:
- Lâm đại ca, hãy ngồi cho vững.
Một tiếng rít phát ra từ miệng người nào đó, mười hai con lân mã hí vang, nhanh chóng đứng lên.
Hiện tại đang lúc giữa trưa nóng bức, trong hẻm núi đột nhiên nổi lên cơn gió mát, không biết gió đến từ đâu, âm thanh sấm rền đã vang vọng bốn phía. Sau đó một trận thanh thế to lớn, mười hai bóng dáng khổng lồ trục bụi mà đi.
Hai chân A Đồ giang rộng, trong tay nắm chặt dây thừng, vẫn cúi người không dám ngẩng đầu, miệng lại hô hào:
- Lâm đại ca đừng hoảng sợ, phụ thân từng dẫn ta thử qua một lần, cũng ổn như đi trên đất bằng mà thôi.
A Đồ nói đến người cha khi còn tại thế của hắn, đã là chuyện của ba năm trước đây. Lúc này, trên đường đi, hắn bị dọa đến không dám mở hai mắt ra.
Lâm Nhất ngồi xếp bằng, một thoáng sau, hắn đưa tay chạm vào đuôi dài thô to của lân mã, khiến nó khởi hành trong nháy mắt chạy như bay, gió thổi vào mặt, tiếng rù rì bên tai, khiến người ta cảm giác như đan phi hành trên không trung. Mà hắn đối với hành động này không chút để tâm, nhưng lại chú ý đến tiếng hú của bốn người A Đạt, đó là một loại thú ngữ cổ quái.
Thấy A Đồ thân mình còn lo chưa xong mà vẫn không quên nhìn hắn ở phía sau, Lâm Nhất lắc đầu mỉm cười, muốn dùng cấm pháp tiến hành bảo hộ, mà hắn chần chừ một lúc, lập tức thu tay lại coi như thôi.
Thế gian này, không ai mãi mãi cần sự hỗ trợ của người khác, không có tiên nhân, phàm nhân vẫn sống yên ổn, trong sinh lão bệnh tử cũng có rất nhiều thiên tai nhân họa, đời vẫn kế thừa mà sinh sôi sinh lợi. Cho dù không có phàm nhân cùng cây cỏ vạn linh, mặt trời vẫn mọc, thiên địa vẫn tuần hoàn như thường.
Như A Đồ từng nói, lân mã lập tức chạy cực nhanh, nhưng nó ổn định như đi trên mặt đất. Hai người ngồi ở giữa, hơi xóc nảy sôi sục phong trần, một đường cuồn cuộn.
Khi một đoàn nhân mã xông ra khỏi hẻm núi mấy trăm dặm, đã mất hết nửa canh giờ.
Từ đây đi về phía trước chính là một mảnh rừng rậm rạp, khắp nơi trải rộng cỏ dại cao hơn người. Phóng tầm mắt nhìn tới, phảng phất như có sóng lớn chập trùng mà bao la vô bờ. Mười hai lân mã chạy băng băng trên đường, tựa như theo làn sóng mà đi.
Nửa canh giờ nữa trôi qua, trời sắp hoàng hôn, trước khi bóng đêm buông xuống, có thể đuổi tới Cự Phong cốc.
Lúc này, lân mã phía trước đột nhiên vọt lên, đồng thời phát ra tiếng hý vang thật dài.