Vô Tiên - Chương 2130:
Lâm Nhất mượn nhờ Truyện Tống Trận, dưới đất di chuyển hơn một năm, đuổi theo nhóm người Cái Thạch, mới biết được đám người kia chết hầu như không còn, chỉ còn lại Ất Mộc may mắn sống sót. Từ miệng Ất Mộc, hắn biết được Tiên Nô trước khi Ô Nhị cao thủ hiện thân, đã thừa dịp loạn đào thoát, hướng đi không rõ.
Hồng Hoang to lớn ngoài sức tưởng tượng, thất lạc bốn người, muốn lần nữa đoàn tụ, không biết đến năm tháng nào.
Lâm Nhất có chút bất đắc dĩ, đã đến Trung Dã địa giới, khó tránh khỏi tiếng tăm lừng lẫy ở Thiên Ma Thành. Hổ Đầu, lão Long, Tiên Nô, nói không chừng cũng sẽ nghe tiếng mà tới, chẳng qua trước đó đã cùng Ma Thành kết đại thù, hai đệ tử Ma Hoàng là Lăng Đường cùng Thanh Diệp, tất nhiên sẽ không từ bỏ ý đồ, vì cẩn thận cũng không ngại chậm rãi tìm kiếm.
Lúc trước hỏi đường, làm quen một nhà A Đồ.
Sườn núi dưới chân, một đường núi uốn lượn phủ kín cỏ dại, một chiếc xe gỗ hai bánh đậu bên đường, phía trên chồng chất một chồng da thú, xương thú các loại.
A Đồ nhanh chân đến bên cạnh xe, dịch chuyển đầu vai đặt thỏa đáng, lại đem dao bầu bên hông buộc quấn lại, lúc này mới cầm hai tay lái, chuyển qua nhìn Lâm Nhất bên cạnh, hảo tâm nói:
- Lâm đại ca không ngại lên xe, để ta kéo, cũng giảm chút sức lực.
Xe gỗ dài hơn một trượng, rộng ba thước, bánh xe nâng đỡ phạm vi bốn thước, phía trên ngoại trừ chất da thú, xương thú, cũng không trống được bao nhiêu.
Lâm Nhất lắc đầu cười nói:
- Đa tạ ý tốt của A Đồ. Nếu không hơn trăm dặm, cước lực của ta đủ để ứng phó.
Ngoài trăm dặm, có đường núi rộng lớn; ngoài ngàn dặm chính là Cự Phong cốc. Sau đó, có thể dùng da thú, xương thú đổi lấy ít đồ sắt, cùng vật dùng hàng ngày. Theo A Đồ nói, Cự Phong cốc có một nơi tồn tại phiên chợ, vô cùng phồn hoa náo nhiệt, đến nỗi bên trong Thiên Ma Thành, căn bản hắn cũng không biết.
A Đồ thấy Lâm Nhất là người hiền hòa, không hề khách sáo, tự lo dắt lấy xe ngựa chạy như bay, tiếng bánh xe vang lên vô cùng êm tại. Trong lòng hắn rất hiếu kỳ, không nhịn được lại quay đầu hỏi:
- Lâm đai ca, vì sao ngươi không mang theo đao tùy thân, mà lại chôn trong lòng đất?
Câu chuyện chôn đao chính Lâm Nhất nói cùng hai đứa trẻ, nhưng không phải nói dối, đó là một thanh bảo đao vô cùng sắc bén, tên Lang Nha.
Hai tay Lâm Nhất chắp sau lưng, đi lại nhẹ nhàng, không chút mệt mỏi. Hắn cười cười nói:
- Gia sư từng nói qua, đao quá bá đạo, mà kiếm có phong độ quân tử, không bỏ mất vương đạo.
A Đồ giật mình nói:
- Thì ra Lâm đại ca có sư phụ, có thể có đạo hạnh trong người?
Nhìn qua, trang phục của Lâm đại ca này cũng không giống người thường, hẳn có chút địa vị.
- A Đồ kiến thức không cạn.
Lâm Nhất tán dương một câu, nói tiếp:
- Không nói tới đạo hạnh, chỉ hiểu được một ít công phu không quan trọng mà thôi.
- Sau khi cha ta bệnh chết, ta cũng đi Cự Phong cốc mấy lần, xem như mở rộng tầm mắt, hắc hắc!
A Đồ nhìn cường tráng mạnh mẽ, kỳ thật cũng chỉ là thiếu niên mới mười sáu mười bảy tuổi mà thôi, sớm chăm lo cho một mái nhà, tuy không dễ dàng nhưng trong núi lớn ở Hồng Hoang, việc này cũng cực kỳ tầm thường. Hắn có chút đắc ý, không hiểu lại hỏi:
- Như thế nào là bá đạo, thế nào là vương đạo?
Đối mặt với dò hỏi của một tên hán tử trên núi, thật đúng không biết trả lời thế nào, bởi có quan hệ đến cảnh giới, đến cảm ngộ, đều những thứ huyền diệu khó giải thích. Hiểu được, tự nhiên được lợi không ít, không hiểu, chính là thứ dọa người.
Lâm Nhất nhìn về phía trước dò xét, tùy ý một chân rơi xuống, ầm một tiếng, khối đá trong bụi cỏ ở giữa dường nhất thời bị chạm đến vỡ nát.
A Đồ không hiểu rõ ý nghĩa, tự đáy lòng khen:
- Chân Lâm đại ca thật cứng, nếu có trở ngại, một chân thật sự có thể phá được.
- Đây cũng là bá đạo.
Thế đi của Lâm Nhất không ngừng, dưới chân lại tùy ý bước qua, lực đạo bố trí tựa như gió cuốn ngang, thế không thể đỡ. Ngoài ba thước lại nổi lên một hòn đá, vụt một tiếng, bay ra ngoài xa.
A Đồ líu lưỡi, thốt lên kinh ngạc:
- Lâm đại ca thật bản lĩnh.
Lâm Nhất thu hồi lực đạo, vẫn như cũ chân không chạm đất bồng bềnh tiến lên, lần nữa phân trần:
- Đây cũng là vương đạo.
A Đồ như ngộ ra, lập tức lắc đầu, có chút hồ đồ nói:
- Nếu như hòn đá kia quá mức cứng rắn, không chịu nhường đường, vương đạo của Lâm đại ca không dễ dùng.
Lâm Nhất bĩu môi, cười nói:
- Như thế xem ra, có đôi khi không thể rời bỏ bá đạo.
A Đồ trời sinh tính tình chất phác, làm người phúc hậu, nghe Lâm Nhất nói cũng phải nên hắn nhất thời yên lòng, lại cười hắc hắc nói:
- Hắc hắc, Lâm đại ca nói đúng lắm, ta chính là ưa thích đao.
Nói xong, hắn đưa tay về phía hông, mang theo con dao bầu, bất quá dài hai thước, được rèn bằng sắt, chính là vũ khí người sống trên núi thường dùng. Có được một tấc sắc bén, giúp hắn vượt qua mọi chông gai, ai nói không phải một kiện bảo vật chứ?
Hai người, một xe, xuyên vào trong núi lớn, cười cười nói nói, thời gian trôi qua nhanh chóng.
Khi ánh sáng mặt trời chiếu rọi trên đỉnh đầu, một mảnh rừng rậm rạp chặng đường đi.
Lúc này, A Đồ mồ hôi đầm đìa, lại lôi kéo xe ngựa không chịu ngừng, vui vẻ nói:
- Phía trước là đại phong lĩnh.
Lời hắn vừa dứt, bên sườn núi một trận run rẩy nổi lên, lập tức có âm thanh bịch bịch từ xa đến gần, động tĩnh kinh người.
Lâm Nhất né qua bên cạnh, quay đầu nhìn quanh.