Vô Tiên - Chương 2129:
Đây là một thôn nhỏ sâu trong núi lớn, nói là thôn xóm chẳng qua cũng chỉ là mấy gian nhà cỏ, hai ba gia đình mà thôi.
Sáng sớm sương phủ dày đặc, gió núi mát lạnh.
Tại một gian nhà cỏ trước sườn núi, hai đứa bé đang chơi đùa, khoảng chừng năm sáu tuổi, trên người mặc da thú, đầu đối mặt, sóng vai ghé vào một đá, dùng sức rèn lấy một khối xương thú.
Khối xương thú trắng muốt mà cứng rắn, dài hơn một thước, dần dần thành hình đao.
Đứa bé trai màu da ngăm đen, tay quẹt nước mũi, giơ xương thú lên khoe khoang:
- A Nha, cốt đao của ca rất sắc bén.
Một đứa thấp hơn, màu da trắng nõn, là con gái. Cô bé lấy nước từ trong vò gốm bên cạnh, dùng tay nhổ xối trên tảng đá, hâm mộ cười nói:
- A Đản ca, khi nào Nha Nha nới có thanh đao?
- Kha kha, chờ ngươi trưởng thành liền có.
A Đản chùi nước, lại hì hục mài cốt đao của cậu bé trên tảng đá lần nữa.
- Hừ, có đao mới có dáng dấp nhân tài, A Đồ ca nói như thế.
A Nha nhìn một cách thềm thuồng, lầm bầm thêm một câu, không chịu được cái miệng nhỏ nhắn chu lên. Không lâu sau, cô bé lại quay đầu, hiếu kỳ hỏi:
- Vị đại ca này, ngươi có đao không? Cũng sắc bén như của A Đản sao?
Đứng cách hai đứa bé không xa, có một vị mặc áo bào xám, thân thể hắn cao lớn, tóc tai rối bời, đỉnh đầu có một trầm cài tóc đạo sĩ hiếm có, bên cạnh còn cắm một cây trâm, hình thù có chút kỳ quái. Lúc này, hắn đang đánh giá động tĩnh của sơn cốc, như có điều suy nghĩ.
Nghe tiếng, nam tử kia nhìn qua hai đưa bé ở tảng đá xanh, nghiêng đầu lo nghĩ, nhếch miệng cười nói:
- Ừm, ta đã từng có một cây đao.
Mày rậm hắn nhếch lên, mặt trắng như ngọc, dáng dấp khá trẻ tuôi, ánh mắt thâm thúy, khó lường, như gần như xa.
A Đản không lo rèn cốt đao nữa, quay đầu nói:
- Chớ huênh hoang, cầm ta nhìn xem một chút.
Vai người kia rung lên, bất đắc dĩ cười nói:
- Không có, đã sớm bị ta chôn cất dưới lòng đất rồi.
A Đản khinh thường hít nước mũi, kéo A Nha nói:
- Chớ để ý đến hắn, nhìn một chút đi, đây là đao của ca.
Nam tử vẫn giữ nụ cười như trước, thần sắc lộ vẻ nhẹ nhõm thoải mái.
Những ngọn núi xa xôi, bầu trời rộng lớn, cỏ xanh ở gần đó, một vài bông hoa nhỏ đang nở rộ, một phiến đá xanh, hai đứa trẻ, mấy cây cổ thụ, lác đác mấy ngôi nhà cỏ bao quanh. Khung cảnh nhàn nhã rời xa sự hối hả và nhộn nhịp, một làn gió đến kéo theo hương thơm mờ nhạt, tinh khiết sạch sẽ cùng vùng sơn dã khiến người ta quên đi ngăn cách người thần.
Đúng lúc này, có người cười lớn:
- Ha ha, hai tên tiểu quỷ này, không được vô lễ với Lâm đại ca.
Đó là một hán tử cường tráng, vai khiêng một chồng da thú, vừa đi ra khỏi phòng vừa chào hỏi nam tử mặc áo bào xám.
Một vị phụ nữ trung niên cũng di theo ra khỏi nhà cỏ, vừa dặn dò:
- A Đồ, sớm quay lại.
Hán tử tên A Đồ, mặc dù cao lớn mạnh mẽ nhưng vẻ mặt khá ngây thơ, cũng chưa tới mười sáu mười bảy tuổi, hắn nhanh chóng trả lời:
- Mẹ, con nhớ rồi.
Người phụ nữ trung niên kia chính là mẹ A Đồ, bà ăn mặc đơn giản, khuôn mặt nhỏ gầy, nụ cười ấm áp nhìn hai đứa trẻ đang chơi đùa nói:
- A Đản, A Nha, vào phòng lấy canh thịt, ăn chút đi.
A Đản vẫn nằm sấp trên tảng đá, quay đầu cười nói:
- Cháu không ăn canh thịt, cháu chỉ cần cây dao của A Đồ ca thôi, ha ha.
Hắn nhìn chằm chằm vào thanh khảm đao bên hông A Lôi, nước dãi chảy lòng thòng.
A Nha thì biết điều hơn nhiều, ngọt ngào đáp :
- Thím Thẩm, Nha Nha ăn rồi.
Hái đứa bé này con nhà hàng xóm, rất ít gặp bên ngoài. Người phụ nữ trung niên nhìn qua nam tử áo bào xám, áy náy cười nói :
- Lâm tráng sĩ, tiếp đãi không chu toàn rồi.
Sáng sớm nấu canh thịt mà khách nhân lại không muốn vào nhà ăn, khiến cho chủ nhà như bà cảm thấy bất an.
Vị được gọi là Lâm đại ca, Lâm tráng sĩ áo bào xám, cũng không phải là ai khác mà chính là Lâm Nhất. Hắn thân là tu sĩ, có người gọi hắn là tiên nhân, đã nhiều năm không nhìn qua khói lửa nấu nướng, làm thế nào chia sẽ canh thịt của hai mẹ con, hắn khoát tay, cười trả lời :
- Đã quấy rầy rồi, xin từ biệt.
A Đồ nhìn A Đản cùng A Nha bày ra bộ dáng quái dị, khiến hai đứa bé cười khanh khách không ngừng. Mà hắn không dừng bước, đi thẳng về phía trước, nói theo:
- Lâm đại ca, mời đi bên này.
Lâm Nhất nhìn những phụ nhân đưa tiễn khác gật đầu, ánh mắt lướt qua thôn xóm nho nhỏ cùng hai đứa bé không buồn không lo kia, quay người theo A Đồ xuống núi. Mỗi lần khởi hành, trong lòng hắn tựa như màn sương mờ ảo lúc sáng sớm, bỗng nhiên mà đến, lại theo cước bộ chậm rãi đi xa.
Trong lúc vô tình đã vượt qua mười mấy năm ở Hồng Hoang. Vì chờ đợi cánh cửa kia đóng lại, Lâm Nhất mang theo Tiên Nô, Hổ Đầu, lão Long tạm thời đặt chân đến Thiên Ngu Man Hoang. Chính hắn từ trong lòng đất gặp một cái Truyền Tống Trận, ngoài ý muốn đến một bí cảnh bên trong Lục Hợp địa giới. Sau khi thoát khỏi lồng giam quay về Thiên Ngu, một nhóm bốn người đã bị thất lạc.
Hổ Đầu cùng Lão Long, dù gì cũng có người làm bạn, còn Tiên Nô lại lẻ loi một mình, thật sự hắn không chút yên lòng. Cũng may nha đầu kia lưu lại một tia manh mối, không phải không có dấu vết tìm kiếm.