Vô Tiên - Chương 2128:
Tất Kháng im lặng một lát, cất giọng nói:
- Cát Khánh, ngươi dẫn theo người đi theo xem chừng Thiên Tinh cho lão phu, tránh chuyện không ngờ, nếu như tìm kiếm tung tích kẻ địch, tùy thời ứng đối.
Cát Khánh chính là người trung niên bị đá kia, hắn không dám thất lễ, vội khom người tuân lệnh, quay đầu gọi một tiếng, lập tức từ xa bay tới bốn Động Thiên cao thủ. Năm người hợp tác một chỗ, lại nghe phân phó một chút, mới quay người trốn vào tinh không.
Tất Kháng nhìn quanh bốn phía, tiếp tục ra lệnh:
- Ngay hôm nay, hủy bỏ phong cấm!
Mọi người vâng dạ, riêng mỗi người truyền lệnh tản đi.
Tất Kháng quan sát tình huống phía dưới, tại nơi bao la rộng lớn này, hắn đã gắn bó đã hơn mấy vạn năm. Một nơi quen thuộc như thế, lại không chút rõ ràng, nơi sâu trong lòng đất kia lại ẩn giấu động phủ năm đó sư tôn lưu lại, mà lão nhân gia ngài rời đi trước giờ chưa trở lại, không biết có quay lại nữa không?
Có điều đến mà không trả lễ cũng không hay, Thiên Hoang, chờ đấy cho lão phu.
…
Thiên Toàn cốc, trong khu rừng rậm rạp.
Tử Hùng đạp trên thanh phi kiếm từ trên trời giáng xuống, vòng vo, thoáng như không cầm giữ được, đầu hắn cắm vào đất, ngã nhào một cái mặt ngửa lên trời, nhưng không chút lo sợ, mà cười ha ha vô cùng vui mừng.
Đúng lúc này, mấy bóng dáng hứng thú bừng bừng kích động chạy tới.
Đó là Đại Mãnh cùng mấy người trong thôn, mỗi người đều ngạc nhiên nói:
- Tử Hùng huynh đệ, Tử Hùng đạ ca ngự kiếm phi thiên, tiên nhân rồi.
Trước đó, tiên nhân chỉ là một loại truyền thuyết trên trời, thần bí khó lường không thể chạm tới, bây giờ lại thấy được sờ được, mà chính là huynh đệ quen thuộc nhất, quả thật khiến người ta phấn chấn vô cùng.
Tử Hùng bò dậy, lắc đầu cười nói:
- Chẳng qua là ngự kiếm pháp mà thôi, còn chưa thành thạo, làm sao là tiên nhân được.
Mấy vị huynh đệ trước mắt này đều đã bị Hổ Đầu sư phụ tự tay rèn luyện qua, người đã nói mỗi người đều không có triển vọng, còn Tử Hùng chỉ là vận khí tốt hơn một chút mà thôi, sau này phải cố gắng tu luyện mới được. Theo như Tử Hùng biết được với tu vi Kim Đan đủ để lên trời, xuống đất, quát tháo phong vân.
- Tử Hùng đại ca, phi kiếm của huynh đúng là bảo bối hiếm có, có thể cho huynh đệ chúng ta sờ một chút được không, ha ha…
Đại Mãnh vô cùng sốt ruột, chăm chú nhìn thanh ngân kiếm trong tay Tử Hùng, mấy người khác cũng như thế, nhao nhao phụ họa.
- Haiz, không được rồi.
Tử Hùng vội lắc đầu, khoe khoang vươn tay tung ra một thủ quyết, phi kiếm nhất thời biến mất. Nhìn thấy huynh đệ không chịu hết hy vọng, hắn ra vẻ cao thâm nói:
- Pháp bảo uy lực ít ỏi, không cẩn thận chút liền hại tính mạng người khác.
Đại Mãnh cùng mấy huynh đệ bị dọa đến lùi ra sau một bước, mỗi người đều líu lưỡi đứng hình.
- Ha ha.
Tử Hùng ngẩng đầu cười to, cực kỳ hào sảng trấn an:
- Hổ Đầu sư phụ truyền cho ta không ít công phu, sau này sẽ nghĩ cách giúp các huynh đệ rèn luyện gân cốt, ngoài ra…
Hắn vung tay lên, thẳng theo đường núi mà về, nói tiếp:
- Ta sẽ truyền thụ phương pháp chuyên đi săn, khiến cho nhiều người đều có cái ăn no đủ.
Trong cuộc sống thường ngày trôi qua đã không dễ, hiện nay đã có Tử Hùng như tiên nhân đến thủ hộ xóm làng, quả thật khiến mọi người an tâm không ít. Thời gian sau này, hy vọng được ăn no đủ, không bệnh không tai họa ập xuống, vậy là đủ rồi.
Mọi người nhanh chóng đuổi theo Tử Hùng, liên tục không ngừng nghỉ.
Một hàng người xuyên qua rừng rậm, vòng qua núi, dần đi tới một thôn nhỏ sau sườn núi. Nhìn thấy khói bếp lượn lờ, phong cảnh như họa khiến tâm thần người ta thanh thản.
Mấy huynh đệ ngừng lại mà nhìn.
Đại Mãnh không biết nghĩ đến chuyện gì, bỗng nhiên trong lòng bất an, không nhịn được nhỏ giọng nói:
- Tử Hùng đại ca, huynh đại không còn như trước, có khi nào vứt bỏ chúng ta…
Tử Hùng nhìn mấy vị huynh đệ bên cạnh, khó hiểu hỏi:
- Sao lại hỏi như vậy?
Hắn đưa tay chỉ về phía trước, nói:
- Phong cảnh này, chẳng lẽ không phải là mong muốn của ta sao? Cớ gì phải bỏ gần cầu xa.
Trên bãi đất trống trong thôn có mấy hài tử đang chơi đùa, không chút lo nghĩ, cây cối bốn phía chập chờn, hoa cỏ khắp nơi.
Giờ khắc này, ở một phiến thiên địa khác, gần như cũng có một quang cảnh tương tự, cũng có người đang tự cảm khái.
- Lâm mỗ ta bôn ba đến nay, làm sao thường phải bỏ gần cầu xa đây.