Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2121:

Trong hang động, Hổ Đầu ngồi đối diện với lão Long.

Trước mặt hai người bày ra một đống đồ vật, vài cái ngọc giản, mấy vòng tay bằng đá, nhẫn.

Trên mặt Hổ Đầu tươi cười đắc ý, nâng bàn tay to chỉ một chút, oai phong lẫm liệt phân trần:

- Đoạt được ở động phủ Yêu Hoàng chia đồng ăn đủ, huynh dệ chúng ta phân…

Lão Long ngồi không nhúc nhích, không lên tiếng, chỉ nhìn đánh giá bốn phía. Sơn động này khá tĩnh lặng, những tượng đá không còn, Truyền Tống Trận xuyên đến Thiên Giao cốc cũng không còn, nhưng vẫn có thể xem là một nơi bí ẩn. Những môn nhân Yêu Hoàng dù có đào sâu Yêu Hoang sâu ba thước cũng không thể tìm được nơi này.

Hổ Đầu nói tiếp:

- Cứ trốn nơi tối tăm không mặt trời, tuyệt không phải là kế hoạch lâu dài, cho nên phải ra tay ứng đối một phen, nhìn một chút…

Hắn lại nói tiếp:

- Yêu Hoàng để lại một số một số vụn vặt, bị ta tiêu diệt rồi. Mấy tiểu pháp môn, dùng để ẩn nấp tàng hình là điều chắc chắn, hơn mười vạn thần thạch cũng không nhiều lắm, đủ để chia lãi cho huynh đệ chúng ta.

Hổ Đầu là cường nhân, hơn mười vạn thần thạch cũng không đáng gì, chỉ là số lượng, hắn lại nói tiếp:

- Ngươi thu thập thỏa đáng, nếu gặp khe hở, chúng ta không ngại chia ra trốn, chỉ cần rời khỏi Yêu Hoang, có thể tiến về Trung Thiên địa giới, nơi đó hội tụ các nhà, nói không chừng có thể tìm được lão đại, ha ha….

Tính toán của Hổ ca đơn giản vì trốn tránh biệt khuất lâu ngày dưới đất mà có, biện pháp của hắn cũng đơn giản, tùy thời mà động, cùng lắm thì hai huynh đệ chia ra hành sự, một khi thoát thân phải đến Trung Thiên địa giới gặp gỡ.

Lão Long thu hồi ánh mắt, chăm chú quan sát ngọc giản trên mặt đất, Hồng Hoang Chí ghi chép những chuyện đại sự của Hồng Hoang từ trước đến nay, La Thiên Bản Chỉ ghi lại những việc tối tăm, Âm Dương Cửu Giám là thiên kinh văn, lại không thấy có quan hệ gì với Âm Dương, nhưng nó cho biết nguồn gốc và tình hình chung của chín loại thay đổi trong sự hỗn độn của thiên địa, nhưng người nhìn vào vẫn không hiểu được, yêu thuật thể hiện tất cả yêu pháp tồn tại, cũng phụ lục vài câu khẩu quyết, không có gì khác hơn là chạy trốn ẩn hình tiểu pháp môn.

Ngoài những cái đó ra, còn có hai vòng tay cùng một nhẫn, bên trong có chứa hơn mười vạn khối thần thạch.

Lão Long lắc đầu, hời hợt nói:

- Toàn những thứ ăn cũng chẳng được, uống cũng chẳng được, chẳng biết dùng để làm gì? Ngươi tự thu giữ đi.

Hổ Đầu nghe giọng nói của lão Long không giống giả vờ, dửng dưng mà nói:

- Hổ ca, là huynh đệ, chúng ta không cần rạch ròi.

Nghe thế Hổ Đầu mới chịu thu những vật kia vào trong túi, lão Long nói thêm:

- Lão đại vì huynh đệ chúng ta, bỏ ra không biết bao nhiêu tâm tư, mang ngọc giản cùng một nửa thần thạch để lại cho huynh ấy, còn lại để cho ngươi hết.

- Ôi, thật sơ ý quá!

Vị lão đại kia không gì không làm được, sao lại để ý mấy khối thần thạch chứ? Có điều lão Long đã nói đến nhưng cũng quên mất một người.

Hổ Đầu vỗ ót một cái, tự trách:

- Nha đầu Tiên Nô kia theo lão đại trước giờ, quả thật cũng không dễ dàng gì, huynh đệ chúng ta kiếm được chỗ tốt, không thiếu phần của nàng được.

Hắn còn tưởng Tiên Nô đi theo bên cạnh Lâm Nhất nên nói như vậy, Hổ Đầu nhìn lão Long nghi hoặc hỏi:

- Ngươi không giữ lại mấy khối thần thạch để trong người à?

Lão Long nhếch miệng mỉm cười, mang theo giọng điệu trêu chọc nói:

- Tu vi của ta cùng Hổ ca uy danh không tương xứng, sao có thể chiếm tiện nghi của ngươi.

Có câu ba ngày không thấy, lau mắt mà nhìn, vị này sau khi gặp được thiên duyên, thật quá xem thường người, tu vi Động Thiên, rất đáng gờm sao? Da mặt Hổ Đầu căng lên, trợn mắt nói:

- Long ca uy vũ, mong chỉ giáo nhiều hơn, hừ...

...

Hai huynh đệ lén lút chui ra khỏi lòng đất nhưng cũng không lỗ mãng xuất hiện liền, mà ở trong rừng rậm Không Linh Cốc bồi hồi mấy ngày, nhân cơ hội xác minh tình cảnh của bản thân.

Ba năm trôi qua, bên ngoài tinh không có bóng người tuần tra dày đặc, bởi vậy có thể thấy được, môn hạ đệ tử Yêu Hoàng chắc chắn không chịu bỏ qua.

Nhất thời không có cơ hội thừa dịp tìm nơi khác, trên trời phòng thủ nghiêm ngặt, mặt đất khó tránh khỏi sơ hở.

Hai huynh đệ biến mất tu vi, trốn tới Thiên Toàn cốc, trong sơn động bí ẩn dàn xếp lại. Nửa tháng qua, không thấy gì khác thường, hai người ở ngoài động dựng một gian lều cỏ, giả thành hai người thợ săn trong núi, ẩn cư là giả, tìm thời cơ đào tẩu mới là thật.

Nơi này cách chỗ thôn làng Tử Hùng hơn trăm dặm, nếu có gì ngoài ý muốn, cũng không ảnh hưởng đến người vô tội.

Tử Hùng biết sư phụ sống ở Thiên Toàn cốc, vô cùng mừng rỡ, thường xuyên qua lại. Hổ Đầu lại ngại đệ tử này tu vi thăng tiến quá chậm, cứ vậy mỗi lần gặp lại chửi mắng một trận, tự mình động thủ tàn phá một phen mới bằng lòng thả hắn rời đi.

Cuộc sống cứ như thế, đảo mắt lại hai năm qua đi.

Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, trong một gian nhà cỏ, lão Long nằm ngửa, hắn gối đầu lên cánh tay, thần thái nhàn nhã giống như ngủ mà không ngủ. Cách hắn không xa, nơi cửa hang, Hổ Đầu khoanh chân mà ngồi, hai tay chống má, vẻ mặt buồn bực ngán ngẩm.

- Đó là lều cỏ ta dựng, hừ...

Có lẽ thấy người nào đó quá mức hài lòng, Hổ Đầu có chút không cam lòng.

Mí mắt lão Long không nhấc lên nổi, lười biếng đáp:

- Ngươi không ngại đi ra cửa động một lần, biết đâu có thể giấu giếm được cao thủ trên trời cao kia.

Hổ Đầu nhất thời nhụt chí, không chịu được buồn bực vô cùng, lão Long có thể ẩn nấp tàng hình thiên phú thần thông, lại có tu vi Động Thiên sơ kỳ viên mãn, cao thủ bình thường không thể nhìn thấu lai lịch của hắn. Còn Hổ Đầu chỉ có cảnh giới Tiên Quân, cho nên ban ngày thật không dám làm càn.

Lão Long lại nói:

- Năm năm trôi qua, trên trời vẫn như cũ, không chút buông lỏng, nhưng lại thiếu đi bóng dáng Động Thiên cao thủ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free