Vô Tiên - Chương 2122:
Hổ Đầu chậm rãi ngồi thẳng người.
Lão Long nói tiếp:
- Cứ cách mấy ngày mới có Động Thiên cao thủ xuất hiện một lần, cứ chờ chút, đề phòng bất trắc.
Hổ Đầu buồn bực hừ một tiếng, lại buồn bã ỉu xìu ngồi bệt xuống đất, có lúc hai mắt trợn ngược lên, vẻ mặt chờ mong.
Đúng lúc này, lại có một giọng vang lên:
- Lão Long tiền bối, sư phụ...
Lão Long không rảnh để ý, ngủ thiếp đi.
Hổ Đầu mở miệng rộng, tằng hắng ra ám hiệu.
Tử Hùng từ trong rừng rậm không xa xông ra, trên vai còn khiêng một con dê rừng nướng chín. So với chàng trai trước kia, lúc này hắn mạnh mẽ, thần khí nội liễm, trên dưới quanh người tản ra uy thế nhàn nhạt, nghiễm nghiêm đã là cảnh giới Kim Đan đại thành.
Hổ Đầu ngoắc tay ra hiệu:
- Ha ha, mau đem dê rừng cho lão tử nếm thử.
Tử Hùng chưa kịp lên tiếng trả lời, dê rừng trên vai đã không cánh mà bay. Tử Hùng cũng không kinh ngạc, hai tay mở to có chút bất đắc dĩ.
Trong lều cỏ, lão Long đã kịp thời ngồi dậy, tiện tay kéo một chân dê rừng trong ngực ném về phía sau, cười nói:
- Hổ Đầu, còn không bắt tay vào chế tạo đệ tử, đừng để hắn như ngươi bình thường không thể tả.
Hổ Đầu không còn muốn ăn, cho nên nhận đùi dê ném qua một bên, ngược lại nhìn bóng lưng lão Long gắt một cái, lập tức nhảy lên, đưa tay chộp ra ngoài cửa động.
Tử Hùng xấu hổ mà không biết nên làm thế nào, đột nhiên bay lên khỏi mặt đất, trong nháy mắt đã đến sơn động. Hắn vội nói:
- Sư phụ, hạ thủ lưu tình.
- Im miệng, chớ để người ta cười.
Hổ Đầu lên tiếng khiển trách, nhấc chân đá Tử Hùng té xuống, lấy ra một vật nói:
- Nuốt vào cho lão tử, sớm ngày Kết Anh Hóa Thần.
Trong ba bốn năm ngắn ngủi, Tử Hùng bị cưỡng ép truyền thụ tu vi, tuy có chút tàn phá nhưng cũng cực kỳ nghịch thiên kết thành Kim Đan, tốt xấu gì cũng có chút kiến thức, liếc mắt liền nhận ra trong tay Hổ Đầu cầm Nguyên Anh, hắn cả kinh nói:
- Sư phụ, nghe nói Kết Anh phải độ thiên kiếp, đệ tử không biết phương pháp ứng đối, nên làm thế nào cho phải?
Hổ Đầu không quan tâm, trên tay thoáng dùng sức, một tay lấy hóa thành huyết khí Nguyên Anh bỏ vào trong miệng Tử Hùng, mới phân trần:
- Phương pháp viễn cổ yêu tu, không phải Hóa Thần, Hợp Thể không được độ kiếp, an tâm đừng vội...
Hổ Đầu lại bày ra tư thế ngồi đoan chính cho Tử Hùng, một bàn tay đập vào trên khí hải, quát lớn:
- Hành công cho lão tử.
Tử Hùng đã là thân bất do kỷ, làm gì còn có chủ trương, đành phải khống chế tu vi cường đại, vội vã hóa giải bàng bạc linh lực trong cơ thể. Có điều trong giây lát, mồ hôi hắn chảy như mưa, vẫn cắn chặt răng đau khổ chèo chống, cũng đối với khuynh hướng tương trợ của sư phụ vô cùng cảm kích, đến nỗi mỗi lần đều đều muốn bạo thể mà chết, hắn lại hoàn toàn không biết gì cả.
Hổ Đầu ngồi một bên, tinh thần vô cùng phấn chấn, nhìn ra ngoài cửa động nói:
- Đệ tử này của ta thôn phệ mấy tên Nguyên Anh, nguyên thần, tương tai tu đến Hợp Thể cũng không khó, lão Long ngươi nghĩ có đúng không?
- Ha ha, dục tốc bất đạt.
Lều cỏ ngoài động, lão Long vừa ăn thịt vừa gặm xương, lại vừa xem thường cười nói:
- Ngươi cứ đốt cháy giai đoạn như vậy cũng phí công, Tử Hùng chỉ có tu vi, lại không có phương pháp ứng dụng.
- Hừ, ta tự có tính toán.
Hổ Đầu không phục hừ một tiếng, nâng một ngón tay chỉ vào giữa hai chân mày Tử Hùng. Tử Hùng vẫn nhắm mắt hành công, đối với động tĩnh bốn phía không hề hay biết, Hổ Đầu dương dương tự đắc phân trần:
- Đồ nhi, vi sư truyền cho ngươi các loại phương pháp ứng biến cùng đối địch, đương nhiên nhiều hơn tu luyện mà ngộ ra.
Thấy Hổ Đầu truyền thụ phương pháp thần thông bản thân, lão Long hiếu kỳ hỏi:
- Ngươi thật tâm nhận đệ tử này, vì sao thế?
Theo lão Long, hành động này của Hổ Đầu chẳng qua nhàm chán mà làm cho vui, không ngờ hắn lại chuyên chú hơn ngoài dự đoán. Một phàm nhân, cho dù là cơ duyên nghịch thiên, cuối cùng vẫn có thành tựu hữu hạn, đã như vậy, vì sao lại nhận đệ tử cho uổng phí tâm sức?
Hổ Đầu cảm thấy lão Long tra hỏi sâu xa, không trả lời không được, có lẽ thu nhận đồ đệ vì tâm huyết dâng trào mà có. Mà Tử Hùng đứng trước nguy hiểm vẫn bước ra, ngang nhiên đối mặt sinh tử, khiến một người ngang tàng như hắn âm thầm xúc động. Nhớ ngày đó, một con tiểu Bạch Hổ, có thể may mắn sống sót cũng nhờ vào bậc cha chú trong tộc che chở.
Trong sơn động không một ai lên tiếng, hai thầy trò vội vàng tu luyện.
Dưới lều cỏ, lão Long đột nhiên vứt khối thịt xuống, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Dưới từng tầng lá rậm rạp, sắc trời mơ hồ loang lỗ, có điều trong nháy mắt như có từng đạo thiểm điện xẹt qua, có hỏa hồng sáng rực.
Vẻ mặt lão Long khẽ động, truyền âm nói:
- Hổ Đầu.
Trong nháy mắt, bóng cây dày rộng rẽ tạo nên một cái khe, sắc trời thay đổi, bão táp hạ xuống, ầm một phát lều cỏ chia năm xẻ bảy.