Vô Tiên - Chương 2120:
Lời nói vừa dứt, lại nhắc nhở:
- Đan dược tuy tốt nhưng phải kiềm chế một chút, ăn nhiều thiệt mạng không phải tại ta.
Tử Hùng mang theo bình dược cẩn thận bỏ vào trong ngực, cúi người hành lễ, lúc này mới lui ra ngoài, bóng dáng hắn rất nhanh biến mất trong bóng đêm.
Trong sơn động bí ẩn, dưới ánh sáng của bó đuốc, một đôi huynh đệ gây tai họa đã mai danh ẩn tích, lúc này vẫn ăn uống no say.
Một vò rượu vào bụng, Hổ Đầu nấc một cái, rất thỏa mãn cười ha ha, khoe khoang nói:
- Đồ nhi này của ta thế nào, có phải rất được không?
Không đợi trả lời, hắn thỏa mãn nói;
- Nhìn thủ đoạn của Hổ ca….
Lão Long ném miếng thịt vào trong miệng nhai ngấu nghiến, đưa tay kéo bả vai Hổ Đầu, nét mặt cổ quái cười nói:
- Thủ đoạn của ngươi không gì hơn cái này, không hại chết người cũng đã may mắn lắm rồi.
Hổ Đầu giẫy ra, cánh tay lão Long tựa như vòng sắt, cứng cáp mà có lực. Hổ Đầu liếc xéo mắt, có chút không tự nhiên nói:
- Hổ ca ta hiện tại tu vi không tốt, nhưng ta vẫn là huynh, chớ động thủ loạn cước, phải tuân theo quy củ.
Lão Long không rảnh để ý, làm như khá thân thiết, nhưng có ý trêu tức, cười nói:
- Cổ nhân nói, người có tài vì mạnh, còn nói gậy ông đập lưng ông, đối với hai câu này ta rất tán thành.
- Ôi chà, ngươi tu vi tăng lên, học vấn cũng cao thâm hơn, không nên dọa kẻ thô lỗ như ca ca đây.
Hai mắt Hổ Đầu trừng lớn, bộ dáng rất không thích. Vị huynh đệ kia từ khi thu nạp phân thần tam thế cảnh giới của Yêu Hoàng tu vi tăng lên không ít, giống như biến thành người khác vậy, thỉnh thoảng còn trêu đùa Hổ ca, thật là không biết lớn nhỏ.
Lão Long vẫn không buông tay như cũ, uy thế Động Thiên sơ kỳ khiến Hổ Đầu không thể thở nổi, mà hắn ra vẻ không biết, vẫn cười nói:
- Hổ ca, ngươi dám chế giễu lão đại không có bản lãnh, không biết thủ đoạn ngươi thế nào, không ngại chỉ giáo một chút.
Tên ngốc này mang thù đây, Hổ Đầu vẫn như cũ không tránh thoát được, một tiếng Hổ ca nghe khá chói tai, hắn gấp gấp gáp trầm giọng nói:
- Ta gọi ngươi một tiếng Long ca được không?
Lão Long ừ một tiếng, đáp như chuyện đương nhiên:
- Xưng hô này ta đáng được nghe.
Hổ Đầu giật mình không tiếp lời, ngược lại cười lớn nói:
- Ha ha, ta có thủ đoạn gì ngươi còn không biết sao?
Lão Long nhớ tới lúc hai huynh đệ gặp nhau, không nhịn được cười ra tiếng.
Chẳng qua nhớ đến thời khắc chạy thoát khỏi động phủ của Yêu Hoàng mà nói…
Hổ Đầu trong sào huyệt Thạch Lang từng giành được một khối ngọc bài mở ra cấm chế, cùng ngọc bài mở ra động phủ Yêu Hoàng của Trần Luyện Tử có chút tương tự. Hắn phát hiện, nên lưu tâm giữ lại, bị đối phương bức ép dò đường, nhìn như hung hiểm nhưng lại có chuyển cơ.
Khi Hổ Đầu chui vào cửa động, tâm tư khẽ động, dứt khoát giả bộ như gặp nạn, còn làm bộ phát ra tiếng hét thảm, nhưng thực chất bản thân hắn bình yên vô sự rơi vào trên tảng đá treo, dựa theo tu vi Tiên Quân hậu kỳ một đường cưỡng ép mà đi về phía trước.
Trải qua một phen trắc trở nhỏ, cuối cùng cũng tìm đến được động phủ Yêu Hoàng.
Hổ Đầu xuất ra khối ngọc bài mở đường, quả nhiên thông suốt, hắn vui mừng, liền tiếp mở sạch mấy động phủ. Cũng không lâu lắm, bọn người Trần Luyện Tử hiện thân, hắn mượn thời cơ chậm rãi trốn đi, cũng mượn nhờ Yêu Hoàng lưu lại cấm chế cường đại, mà chuyện phát sinh khá thuận lợi.
Sau đó, Giác Phách cùng Tất Kháng đuổi theo giết bọn người Trần Luyện Tử, Hổ Đầu đi ra, nhân cơ hội mang theo lão Long vọt vào trong động phủ.
Hai huynh đệ cũng không từ đường cũ rời đi, mà chính lần theo khe hở cấm chế độn thổ trong lòng đất đi xa. Chưa thoát khỏi Thiên Giao cốc, trên trời đã hỗn loạn tưng bừng, hai người tự biết khó mà chạy thoát, ngược lại ẩn nấp tàng hình, cuối cùng tìm được sào huyệt Thạch Lang trước đó, trốn một chút cũng trôi qua nửa năm.
Chẳng qua như vậy cũng không phải là kế lâu dài, còn phải tìm hiểu động tĩnh trên mặt đất. Không vì cái gì khác, chỉ muốn thoát khỏi Yêu Hoang. Hai huynh đệ lại không dám lỗ mãng, không có chỗ để đi liền lặng lẽ trở về Thiên Toàn cốc, đến một lần tìm chút rượu thịt ăn ngon, thứ hai nghe ngóng tin tức. Hai huynh đệ không nói qua lai lịch, nếu đệ tử Yêu Hoàng đến sẽ gây tai họa cho thôn xóm, dù không tiết lộ tin tức của mình, nhưng cũng tìm người nghe tin tức.
Điều may mắn là thôn xóm vắng vẻ bị phá hủy đã yên bình như trước.
Tử Hùng cùng các hán tử đột nhiên nhìn thấy hai vị tiên nhân cứu khổ cứu nạn quay lại, quả nhiên vừa mừng vừa sợ, vội vàng bái ân nhân, cũng không cần lắm lời.
Hổ Đầu thấy bọn người Tử Hùng sống qua ngày không dễ dàng nhưng vẫn nhiệt huyết chân thành, nên muốn ra tay thành toàn một chút. Hắn tự chủ trương, ngầm tụ tập Tử Hùng cùng các hán tử một chỗ, cho mỗi người uống ít yêu đan, đó là chút thủ đoạn mà Hổ ca hắn khoác lác.
Hán tử trên núi trở nên cường tráng hơn, lại trải qua những ngày khổ sở, yêu đan thấp kém nhất cũng đã có tu vi Kim Đan kỳ, đối với phàm nhân chưa tu luyện mà nói, cùng lũ lụt thú dữ không khác nhau lắm, đâu chỉ với tai họa ngập đầu, đơn giản là thịt nát xương tan.
Ôi chà, mấy tên hán tử ngây thơ chỉ có thể bị hại khổ.
Cũng như trong sơn động bí ẩn, Hổ Đầu mặc cho bạn Tử Hùng ở bên ngoài chết đi sống lại, còn xem thường cười ha ha, không trải qua sóng gió làm sao thấy được cầu vồng đây.
Lão Long có kinh nghiệm của Yêu Hoàng tam thế, kiến thức không còn như trước, mắt thấy mấy tên hán tử đáng thương muốn bạo thể mà chết, trong lòng không đành liền ngăn cản Hổ Đầu, cưỡng ép Hổ Đầu giúp từng tên hóa giải bớt sức mạnh yêu đan. Ai ngờ Tử Hùng trong họa lại được phúc, dựa vào phạt mao tẩy tủy lại thoát thai hoán cốt, thể lực sinh ra một chút linh khí.
Cái này đúng thật cơ duyên huyền diệu, họa phúc khó lường.
Tử Hùng trời sinh tính tình cứng cỏi, lại là người nhạy bén, tự biết tiên duyên xuống đột ngột, vội vàng cúi đầu bái, hung hăng gọi một tiếng sư phụ.
Lão Long không thu đồ đệ, cũng không nghĩ tới cùng phàm nhân gặp nhau.
Hổ Đầu sau một phen chần chờ, tâm huyết nóng lên, liền nhận đệ tử. Mà hắn sợ hãi tiết lộ hành tung, nên lệnh cho đối phương ba tháng gặp nhau một lần, nói cái gì mà truyền công pháp nhưng thực chất nhân cơ hội hưởng dụng rượu thịt được hiếu kính.