Vô Tiên - Chương 2119:
Lúc bóng đêm buông xuống, Thiên Toàn cốc bao phủ trong một vùng tăm tối.
Tử Hùng tắt bếp, đóng cửa phòng, lại nhặt dao bầu cắm bên hông. Sau khi thu thập thỏa đáng, lần theo đường mòn trong thôn ra sau núi mà đến.
Mặc dù trong thôn xóm bị phá hủy qua, lều trúc dựng lại đơn sơ, chỉ cần mất chút công sức, trong thời gian hai ba ngày đã sửa lại như lúc ban đầu. Mọi người trong núi trải qua một phen giày vò, thấy gió thấy nước liền có thể sống qua ngày. Có rất nhiều thảm họa tự nhiên và thiên tai con người gây ra, họ không có quyền lựa chọn trong số kiệp định mệnh của mình. Dư bá khi còn sống khổ sở vô cùng, ăn được miếng thịt, chưa kịp nuốt vào bụng đã gặp họa sát thân, ông trời thật không có mắt.
Đi trên đường yên tĩnh, không gặp gỡ một ai, thời gian một nén hương trôi qua, Tử Hùng đến bên ngoài ngọn núi nhỏ. Nơi này cây cao rừng rậm, đen tối không thấy năm ngón tay, hắn chậm rãi dừng lại, vẻ mặt cảnh giác. Có điều, chỉ trong nháy mắt, bốn phía truyền đến tiếng động sột xoạt, ngay sau đó lại có một trận tiếng bước chân dồn dập, theo tới bốn năm thân ảnh to lớn, mỗi người ôm túi da thú trong ngực, không quên khẽ gọi nói:
- Tử Hùng huynh đệ... Tử Hùng đại ca...
Tử Hùng rất quen mặt những hán tử này, sau khi chào hỏi lập tức nói:
- Ta lập lời thề độc sẽ không liên lụy đến tộc lão đồng hương, huynh đệ cần gì phải như vậy.
Bốn phía không ai lên tiếng trả lời, từng người buông túi da trong ngực xuống.
Tử Hùng trầm mặc một lát, bất đắc dĩ lắc đầu, lập tức đưa tay cầm năm túi da thú khiêng lên vai, không nói hai lời, nhanh chóng tiến vào trong bóng đêm, trong nháy mắt không thấy tăm tích. Phía sau có người không nhịn được khen ngợi:
- Năm sáu trăm cân thịt, còn có hơn mười bình rượu, mà mang đi nhẹ như không, chậc chậc...
Gió đêm gào thét, bóng người như bay.
Tử Hùng gánh mấy trăm cân vẫn mạnh mẽ như thường. Hắn đi nhanh dần, một bước nhảy ra mấy trượng, đường tắt gập ghềnh cùng khe rãnh khe nước đều trở thành vùng đất bằng phẳng.
Hai canh giờ sau, Tử Hùng đến bên ngoài núi lớn mấy trăm dặm, hắn không ngừng lại, trực tiếp chui vào trong sơn động bí ẩn, lúc này mới buông túi da thú trên vai xuống, bịch một tiếng quỳ trên mặt đất, tay lau sạch mồ hồi trên mặt, hưng phấn nói:
- Sư phụ...
Sơn động Thiên Thành, khoảng mười trượng, ngoại trừ Tử Hùng quỳ thẳng tắp bên ngoài, bên trong không có thứ gì.
Nửa canh giờ trôi qua, bên trong sơn động vẫn yên tĩnh như cũ, chỉ có tiếng thở nhẹ nhàng của Tử Hùng, hắn vẫn thành thành thật thật quỳ ở đó, thần sắc chờ mong như trước.
- Phốc.
Đột nhiên lúc này, trong hang động điểm lên ánh lửa, một thanh củi cắm trên vách động, không người mà tự cháy.
Hai mắt Tử Hùng sáng lên, thân thể lại đứng thẳng lên, không kìm nén toét miệng cười lớn tiếng nói:
- Sư phụ.
Lời nói vừa dứt, ánh lửa hơi lóe lên, trong động đúng lúc này xuất hiện hai bóng người đi tới, hắn vội vã cúi người, vui mừng từ đáy lòng bái:
- Đệ tử bái kiến sư phụ.
Đột nhiên xuất hiện hai người, kích cỡ thân thể cao lớn không sai biệt lắm, chẳng qua một người có râu quai nón ngắn, hai mắt trợn lên, nhưng khá hung dữ thô kệch; một người khác càng trẻ tuổi hơn, cử chỉ trầm ổn không giận mà uy. Trước thời khắc hiện thân, có người đắc ý cười to:
- Ha ha, Hổ Đầu ta rốt cuộc cũng có đệ tử, nếu để lão đại biết được chắc chắn sẽ ghen tỵ lắm đây.
Có Hổ Đầu, tất có lão Long. Quả nhiên Tử Hùng lần nữa bái kiến:
- Bái kiến lão Long sư thúc.
Căn bản lão Long không để ý tới Tử Hùng quỳ trên mặt đất, nhanh chân đi tới túi da thú, xoa động hai tay, nuốt nước bọt nói:
- Ta không thu đệ tử, cũng không có sư điệt, ngươi không cần bái ta... Được, nể tình rượu thịt của ngươi, miễn lễ...
Hắn đặt mông ngồi xuống, cầm ra khối thịt chín đưa lên miệng lớn nuốt chửng, vẫn không quên lẩm bẩm:
- Hổ Đầu, bất quá ngươi cũng chỉ thu một phàm nhân làm đệ tử thôi, sẽ chỉ khiến lão đại chê cười.
- Lăn qua một bên cho ta.
Hổ Đầu xông đến chỗ Tử Hùng quát to một tiếng, ngồi xuống bên cạnh lão Long, xem thường hỏi ngược:
- Lão đại cười ta cái gì? Hắn có bản lĩnh cho một phàm nhân thoát thai hoán cốt sao?
Hắn lấy từ trong túi thu ra một vò rượu, dương dương đắc ý nói:
- Nhìn đệ tử ta này, xưa đâu bằng nay.
- Đa tạ đại ân của sư phụ.
Tử Hùng đứng lên, mang theo thần sắc sùng kính nhìn Hổ Đầu. Trên đó mờ ảo tản ra linh lực cuồng dã, nghiêm chỉnh tạo ra một bộ dáng yêu tu Luyện Khí, hắn khom người nói:
- Đệ tử cẩn tuân sư mệnh, không dám quấy nhiễu tộc nhân, mà thịnh tình mãnh liệt của mấy huynh đệ vẫn không thể từ chối, nên mới đưa chút rượu thịt hiếu kính.
Hổ Đầu vội vàng ăn uống, cũng không trách tội.
Tử Hùng nói tiếp:
- Năm ngoái đến giờ, trong Thiên Toàn cốc chỉ có một nhóm tiên nhân hiện thân, vây thôn làng một vòng rồi lại đi xa, đệ tử ngày ngày canh giữ ngoài thôn, không thấy gì khác thường.
Hổ Đầu ngừng lại, nháy mắt lập tức cười mắng:
- Ngươi chỉ có tu vi Luyện Khí, canh giữ ngoài thôn dùng cái rắm gì được.
Tên gia hỏa này cùng Tử Hùng thầy trò thật tương xứng, bản thân không chút ra dáng trưởng bối, ngược lại lời nói cực kỳ tùy ý. Hổ Đầu suy nghĩ một chút lấy ra bình ngọc, phân phó:
- Ngày trước tìm chút đan dược, cũng có chỗ hữu dụng, cầm rồi cút đi, sau này đừng tới, lão tử tự đi tìm ngươi.