Vô Tiên - Chương 2118:
Chỉ trong chốc lát, trong đại diện thạch bình chỉ còn lại Tất Kháng cùng Giác Phách.
Đương nhiên, còn có ba người nằm dưới đất, mỗi người từ trong hôn mê tỉnh lại, vẻ mặt mịt mờ hoảng sợ đến luống cuống.
Tất Kháng gỡ bỏ cấm chế của ba người bị bắt, vẻ mặt trầm lại im lặng không nói.
Giác Phách đi đến gần, quát lên:
- Hắc Xà, có thể được xưng là thần rắn, Huyền Quy, có nguồn gốc Huyền Vũ nhất mạch. Hai người các ngươi trong Yêu Hoang vốn nên có cảnh giới không tầm thường, lại tự tiện xông vào cấm địa, ngấp nghé truyền thừa của Hoàng Tôn, đã là tội lớn tày trời, hừ…
Hắn hừ một tiếng, mặt mũi tràn đầy sát khí, nói tiếp:
- Nếu không đem ngọn nguồn mọi việc kể lại, tộc của hai ngươi sẽ gặp tai họa ngập đầu.
Hắn nói bóng nói gió, muốn chém tận giết tuyệt hai tộc Hắc Xà cùng Huyền Quy.
Tội chết có lẽ khó tránh khỏi, nhưng tai họa đối với đại tộc quả thật khiến người ta không dám tưởng tượng.
Nghĩa Hùng thương thế chưa lành, vẫn nằm trên mặt đất, nơi đây còn chưa tới phiên hắn nói chuyện, chỉ giương mắt nhìn xung quanh mà hồi hộp không thôi.
Vốn thủ trên khối đá treo đã không chịu nổi, mà đổi một chỗ dừng chân càng khiến người ta tuyệt vọng. Sư phụ cũng bị bắt, bây giờ chỉ có chờ chết mà thôi.
Tử Mục cùng Tử Kiền vẫn còn chưa tỉnh hồn, nghe tiếng dọa đến run lẩy bẩy, vội vàng phục trên mặt đất cầu xin tha thứ:
- Vãn bối bị người mê hoặc, không biết nên bắt đầu nói từ đâu, tha mạng…
Trước đó hai người dưới sơn động một đường chạy trốn, ai ngờ đần độn u mê bị bắt lại. Mà họa diệt tộc bọn họ thật không đảm đương nổi, nếu kể lại sự thật thì cũng khó mở miệng. Tuy nói bị người ta lừa, nhưng ai có thể nói không phải bị ma quỷ ám ảnh dẫn đường.
Giác Phách tức giận muốn phát tác, đúng lúc Tất Kháng lên tiếng hỏi:
- Một nhóm mấy người các ngươi, còn những tu sĩ kia đến từ nơi nào?
Tử Mục theo sự thật nói:
- Tại hạ cùng với Tử Kiền mang theo một đệ tử, còn có lão Long, Hổ Đầu, cùng Trần Luyện Tử, hết thẩy là bảy người. Trần Luyện Tử đến từ Thiên Hoang, kiến thức uyên bác, thân phận không rõ.
Đuôi mày Tất Kháng khẽ động, có chút suy nghĩ.
Giác Phách ngạc nhiên nói:
- Trong Giao Trì chết một người, bất quá hiện thân sáu người, còn một người đi nơi nào? Lão Long đến từ đâu?
Tử Mục tiếp lời:
- Chúng ta cùng Lão Long, Hổ Đầu không quen biết, chỉ ngẫu nhiên gặp trên đường mới kết bạn cùng đi, bản thân bọn họ tự xưng là nhân sĩ bản thổ Yêu Hoang.
Hắn nói một hồi, bi phẫn lại nói:
- Trần Luyện Tử là kẻ cầm đầu, hắn là tu sĩ Thiên Hoang, xa từ trăm triệu dặm đến nơi này, giấu diếm dã tâm, quả thật tội đáng chết vạn lần.
Chỉ tiếc huynh đệ chúng ta không nhìn rõ người…
Tất Kháng không để ý Tử Mục mà nhìn Giác Phách nói:
- Trần Luyện Tử cũng chỉ là một tu sĩ bình thường, mà đối với động phủ Hoàng tôn rõ như lòng bàn tay, hiển nhiên cũng không thoát khỏi liên quan đến Thiên Hoang, món nợ này tạm thời ghi lại. Mặc kệ lão Long cùng Hổ Đầu kia đến từ phường nào, tuyệt không buông tha.
Hắn gật đầu ra hiệu, lập tức từ mặt đất phóng thẳng lên trời.
Giác Phách đối với chuyện Tất Kháng rời đi không chút ý kiến, ánh mắt lạnh lùng nhìn ba thân thể trên mặt đất.
Ba người Tử Mục cảm thấy hàn ý lạnh thấu xương, lại không thể nào tránh né, đành kiên trì cầu xin tha thứ:
- Ta gây nghiệp chướng nặng nề, cam nguyện bị phạt, chỉ cầu miễn chết.
Hắn cùng Tử Kiền, Nghĩa Hùng quỳ xuống đất, nghểnh cổ đợi bị trừng phạt, cục diện cuối cùng thế nào, chỉ thuận theo ý trời mà thôi.
Giác Phách vẫn yên lặng đánh giá ba người, bỗng nhiên nhẹ nhàng nói:
- Sống sót là chuyện khá tốt. Quy Xà thọ nguyên rất dài, ngày sau thành tựu không ít.
Nói xong, hắn phẩy tay áo bỏ đi.
Ba người Tử Mục có chút ngoài ý muốn, lặng lẽ giương mắt nhìn. Mà lúc này hai đạo ngân quang cuốn lên phong vân đột nhiên phóng tới, nhất thời đem ba người nuốt hết.
Giác Phách ở trước cửa điện đá ngồi xuống, hừ lạnh lẩm bẩm:
- Môn hạ đệ tử của ta tự tiện xông vào cấm địa nửa bước đều khó thoát khỏi cái chết.
…
Bên ngoài Yêu Hoang, trong tinh không, cách mỗi vạn dặm đều có bóng người tuần tra.
Không dưới khoảng cách một trăm ngàn triệu dặm tinh vực rộng lớn, đã bị vạn ngàn cao thủ yêu tu gắt gao vây lại, thiên la địa võng không khác gì như vậy.
Thiên Tinh một thân hồng y khống chế Thần Giao, dưới tinh không rong ruổi qua lại, nhất thời khoái ý không ngớt. Chợt thấy một bóng người quen thuộc cản phía trước, nàng bận bịu đá một cái bay ra khỏi Thần Giao, chắp tay nói:
- Tất sư huynh.
Tất Kháng lăng không mà đứng, quan sát nơi xa, sau đó mới nhìn Thiên Tinh nói:
- Có phát hiện gì không?
- Liên tiếp mấy ngày đều không có thu hoạch, chắc hẳn ba người đã trốn thoát khỏi Yêu Hoang.
Thiên Tinh đứng cách ba trượng hào hứng nói:
- Để tiểu muội dẫn người đuổi theo, mặc kệ là lên trời hay xuống đất, bọn tặc nhân cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của muội.
Nàng hung hăng nắm chặt nắm đấm, hai đầu chân mày lượn quanh một vòng sát khí.
Tất Kháng dò xét tiểu sư muội không an phận một chút, âm thầm lắc đầu, tay hắn vuốt râu dài, trầm ngâm, sắc mặt không chút thay đổi nói:
- Truyền lệnh xuống, Yêu Hoang phong cấm mười năm.