Vô Tiên - Chương 2117:
Trong huyệt động yên tĩnh, đột nhiên có tiếng cười rất vang.
Hổ Đầu tung tích không rõ kia, cuối cùng lúc này cũng hiện thân. Hắn thuận thế huy động một khối ngọc bài, phía sau cửa động trong nháy mắt giấu trong cấm chế. Hắn bước về phía trước hai bước, ngóc đầu nhìn lên, oai phong lẫm liệt hô lớn:
- Huynh đệ còn không mau xuống, còn chờ đến khi nào?
Cuồng phong nhất thời gào thét một trận, những ngôi sao lóng lánh trong huyệt động thoáng chốc trở nên ảm đạm, lập tức Long Ảnh xê dịch xoay quanh, ngay sau đó một bóng người từ trên trời giáng xuống.
Hổ Đầu không nhịn được trừng lớn hai mắt.
Đó là lão Long từ cột đá hạ xuống, phanh một tiếng rơi trên mặt đất, vẻ mặt hờ hững trầm ngâm như nước, vẫn nhìn quanh hai bên như không xem ai ra gì. So với lúc trước, thân hình hắn cao lớn lộ ra vẻ cường hãn hơn. Trên người hắn Động Thiên sơ kỳ viên mãn uy thế rào rạt mà ra. Trong vòng mấy trượng đúng là làm cho người ta hít thở không thông.
Hổ Đầu nháy mắt, oa oa kêu lên:
- Huynh đệ.
Lúc này lão Long mới kinh ngạc nhìn Hổ Đầu, vẫn hờ hững như trước, uy thế lăng nhiên.
- Ai u, thế nào?
Hổ Đầu làm như không thấy nhất thời ưỡn ngực, gào to:
- Có ti vi Động Thiên rồi không nhận Hổ ca ngươi sao?
Vẻ mặt Lão Long khẽ động, uy thế thu vào, tựa như từ trong kinh biến chậm rãi tỉnh lại, hắn ngắm nghĩa Hổ Đầu, nhanh chóng ngắt lời:
- Ngươi không có việc gì thì tốt rồi, trước đây ở đâu?
Vừa dứt lời, nghi nghờ hỏi thêm một câu:
- Sao lão đại lại biến thành tổ tông của Yêu Hoàng rồi, hay chỉ là trùng tên trùng họ.
Gần trong gang tấc, nhìn đến rõ ràng, cử chỉ lời nói đều lo lắng cho huynh đệ mới bộc lộ.
- Ha ha, vẫn là huynh đệ tốt của ta.
Hổ Đầu nhún nhún hai vai, mắt hổ trương lên, mặt tràn ngập nụ cười vui mừng, tiện tay giơ lên ngọc giãn, không hề lo lắng ra hiệu nói :
- Đã đem tình hình nơi này sao chép lại, ngày sau chuyển lại cho lão đại, hết thẩy gặp sẽ hiểu. Tám chín phần mười hắn là tổ tông của Yêu Hoàng, ha ha…
Hổ Đầu nâng ngọc bài trong tay, không khỏi đắc ý nói :
- Có lưu lại cấm bài của Yêu Hoàng, làm sao không có đường đi, chúng ta thoát thân quan trọng hơn, chuyện nói sau cũng không muộn.
Tên gia hỏa này nói cũng không sai, thân thể bị hãm ở nơi này khó mà lường được, thoát thân quan trọng hơn, nếu không hai lão giả kia quay về, chỉ sợ muốn đi cũng khó.
Lão Long che giấu nghi hoặc, chạy về phía một chỗ cửa động phong cấm, không quên nhắc nhở:
- Ngươi đã có thủ đoạn phá cấm, đã từng xem qua nơi này chưa?
Ngọc bài trong tay Hổ Đầu từ lúc lấy của Thạch Lang, nghĩ không ra lại là kiện bảo vật chuyên dùng phá cấm của Yêu Hoàng. Mà bốn phía huyệt động còn có hơn mười cửa động phong cấm, trong đó tình hình không rõ. Muốn kịp thời phải bứt ra rời đi, không thể đi loạn sẽ gặp điều bất trắc.
Hổ Đầu hiểu sai ý, lại lên tiếng đáp lại :
- Hổ ca ta sao có tiện nghi mà không chiếm được chứ?
Hắn đem ngọc bài trong tay vung lên, tới gần vách động quang mang vặn vẹo lập tức hiện ra một khe không lớn. Hắn không quay đầu, đi trước một bước chạy qua.
Hai huynh đệ xuyên qua cấm chế, đưa thân vào một sơn động khoảng mười trượng, các bức tường trống rỗng, lại có một nơi tối tăm ở phía cuối. Hai người vừa muốn tiếp tục đi về phía trước, lại không hẹn mà cùng xoay người lại.
Cách cửa động phong cấm, tình hình bên ngoài nhìn khá rõ, chỉ thấy trên ngọc đài thêm một bóng người đỏ rực, đang tìm kiếm bốn phía, giọng nói có mấy phần phấn chấn :
- Hai vị sư huynh ở đâu? Là ai tự tiện xông vào cấm địa, ta một chân đá chết hắn.
Đó là một nữ tử, dáng dấp xinh đẹp, lại là Động Thiên sơ kỳ viên mãn cao thủ, trên người tản ra uy thế hừng hực, sát cơ ngang tàng, hiển nhiên là một nhân vật cực kỳ khó chơi.
- Huynh đệ, chậm hơn một chút nữa chắc chắn đại họa giáng xuống, đi.
Hổ Đầu trầm thấp nói một tiếng, đưa tay nắm lấy lão Long ở nơi đó cùng biến mất thân ảnh. Hai huynh đệ bên này mới đi, phía ngoài huyệt động lại xuất hiện thêm vài bóng người.
Giác Phách cùng Tất Kháng quay lại, trong tay mỗi người còn bắt được hai lão giả cùng một người trung niên. Nếu Hổ Đầu cùng lão Long ở đây, tự nhiên sẽ nhận ra. Người thất thủ bị bắt tất nhiên là Tử Kiền cùng hai thầy trò Tử Mục, đều bị trói cùng giam giữ tu vi, hai mắt nhắm nghiền bất tỉnh nhân sự. Giáp Thứ có lẽ đã chết, chỉ còn thiếu một người là Trần Luyện Tử.
Chẳng qua đối với thời khắc hiện thân của lão huynh đệ, không kịp chuẩn bị, khẽ giật mình ngẩn ra.
Nữ tử vui vẻ nói:
- Sư huynh.
Nàng vui vẻ nghênh đón nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng lại tại chỗ.
Giác Phách cũng không để ý đến nữ tử kia, hắn ngoài ý muốn nhìn xem thạch trụ rỗng tuếch.
Tất Kháng khẽ gật đầu cũng nhìn thạch trụ yên lặng thất thần.
Khoảnh khắc sau, hai lão huynh đệ nhìn lẫn nhau, thần sắc trở nên ngưng trọng. Hai người không rãnh nói nhiều, xông thẳng đến cấm chế che giấu cửa động, nữ tử không hiểu rõ cho lắm, cũng theo sát mà đi.
Một đoàn người tiến vào cửa động, qua một cái thông đạo, lập tức xuyên qua một thạch điện cao lớn, thế đi vẫn không ngừng, thoáng qua một lúc lại đến một nơi khác. Nữ tử cùng đi theo đến đây, nhìn trên cửa đá có bốn chữ “Vạn Yêu Chi Tổ, lặng lẽ tránh bên cạnh nhìn về phía trước. Trước đại điện rộng lớn trên ngọn núi bằng phẳng, tụ tập mấy trăm bóng người, đều có tu vi Phạm Thiên cảnh trở lên, Động Thiên cao thủ có chừng mười vị, từng người thần sắc bưu hãn dị thường.
Một tiếng ầm vang lên, ba người bị trói buộc đồng thời ngã trên đất trống, vẫn giống như cục đá, hôn mê bất tỉnh.
Tất Kháng tay vuốt râu dài, bước phía trước hai bước, Yến Tước im ắng trước đại điện Yêu Tổ, mấy trăm người vô cùng cung kính. Hắn lướt ánh mắt nhìn bốn phía, trầm giọng nói:
- Nhanh chóng phong Yêu Hoang cho ta, trong mười vạn dặm tinh vực đều là cấm địa, gặp kẻ ngỗ nghịch, mặc kệ người hay thú, giết chết không luận tội.
Mọi người ầm vang tuân lệnh, lập tức hóa thành từng đạo hồng quang xông lên trời cao.
Tất Kháng lại nói:
- Thiên Tinh, thay ta tuần tra các nơi không được lười biếng.
Bóng người màu đỏ lóe lên, vội vã đồng ý, đã theo gió bay lên quát lớn:
- Còn chưa cút đi ra, ta một chân đá chết ngươi.