Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2116:

Khuôn mặt Giác Phách trở nên kinh hãi, thở dài nói:

- Vạn năm công lao, bất quá cũng chỉ trong sớm chiều. Xem ra sư huynh nói không sai, Thanh Long có mối liên hệ với sư tôn, nếu đổi lại là người ngoài chỉ sợ sớm bị bạo thể mà chết…

Lời hắn còn chưa dứt, lại vô cùng khó hiểu, chín câu vừa rồi hàm ý không rõ, giống như cái gọi là chín loại cảnh giới, thật quá huyền diệu.

Tất Kháng cũng thở phào một hơi, rất tán thành gật đầu.

Lần đầu gặp gỡ Thanh Long khiến người ta ngầm sinh thân cận, không gì khác, đồng tông giống nhau mà thôi.

Tất Kháng vô ý nhiều lời, nhìn ngọc đài nói:

- Trước đây từ sư tôn phân thần biến thành Lệnh Khâu cùng Vương Sinh, qua trải nghiệm khác nhau, lại trăm sông đổ về một biển, một phen lắng nghe có được ích lợi không nhỏ. Không biết người cuối cùng đến từ nơi nào, có cảm ngộ siêu phàm ra sao?

Quả nhiên, khi lão giả cùng trung niên thư sinh biến mất, bên trong vầng hào quang vị nam nhân cuối cùng cũng mở mắt, trầm giọng nói:

- Ta chuyển thế tại ở một gia đình giàu có trong nhân gian, không thích thi thư, chỉ dùng sức mạnh chiến đấu, cũng rong đuổi giang hồ mười năm, sau gia nhập võ đạo, tung hoành thiên hạ hai trăm năm, lại ngoài ý muốn rơi vào tính toán của đám tiểu bối luyện khí, cuốn cùng hồn quay về. Mà ta lại là người thô kệch, không cảm ngộ cao thâm, thu hoạch được chỉ có hai chữ, nhân quả.

Giác Phách cùng Tất Kháng có chút ngoài ý muốn, người nhập đạo giả, tại nhân gian đã là Chí Tôn vô thượng. Mà tung hoành vô địch, sao lại rơi vào đám tiểu bối tính toán mà thân vẫn đường tiêu chứ? Cái gọi là nhân quả là có ý gì?

Nam tử kia thân thể cường tráng, vẻ mặt ngạo mạn, lúc còn sống hẳn là một nhân vật ngang tàng, hai tay chắp sau lưng hờ hững nhìn Bàn Long thạch trụ, tự mình nói:

- Ta chết từ trong trứng nước mà đổi thành được chuyển thế, lại được một tẳng tổ phụ cứu, ban thưởng tục danh Thiên Giao. Không chỉ ở đây, ông còn lưu lại trong cơ thể ta một ám ký linh lực, để ta sau này có thể tu tới cảnh giới Tiên Thiên, cũng thành công đến Trúc Cơ…

Hắn cười cười nói:

- Vị kia chính là Lâm Nhất tằng tổ phụ, người đã ban cho Lâm gia căn cơ lớn mạnh, lại truyền thừa cho đạo quan cường đại, mà người đã quên đạo lý lòng tham không đáy, vì thế lưu lại căn nguyên họa loạn.

Hai bên ngọc đài, nỗi lòng năm người khác nhau, Yêu Hoàng chuyển thế sau tằng tổ phụ, tên Lâm Nhất, người này là ai?

- Trùng hợp, thời khắc đột phá Tiên Thiên, tìm đến Huyền Nguyên Quan đòi hỏi truyền thừa của tằng tổ phụ, lại bị mấy lão già kia lấy cớ từ chối. Ta không thèm cầu xin, giận dữ đập sơn môn, hai nhà từ đó trở mặt thành thù.

Nam tử trung niên nói:

- Tên Lô Ngư Nhi kia là ghê tởm nhất, bất quá hắn cũng chỉ là một quán chủ nho nhỏ, lại tự cho mình là đồ tôn của tằng tổ phụ, lấy tu vi Luyện Khí cùng thân phận trưởng bối đả thương ta, còn muốn đến nhà hỏi tội, quả thật vô cùng nhục nhã… Ta đành phải tha hương, cũng tuyên bố sẽ báo thù, ai ngờ tiết lộ phong thanh truyền thừa. Vì thế bị đối phương hủy Huyền Nguyên quan không nói, còn trộm đi truyền thừa của tằng tổ phụ… Cho nên ta một mình truy tìm vạn dặm, cuối cùng tự tay giết được đầu đảng tội ác, cuối cùng lại vị đệ tử Huyền Nguyên quan cùng tu sĩ triều đình vây tấn công, ha ha…

Ngắn gọn mấy câu thể hiện tất cả lận đận cùng trắc trở đã trải qua, nam tử trung niên lại cười ha ha nói tiếp:

- Lâm gia cùng Huyền Nguyên quan có thể nói hưng cũng nhờ tằng tổ, bại cũng do tằng tổ.

Năm đó ngài chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ, bản thân ăn bữa nay lo bữa mai, lại mỗi lần cùng người nghịch thiên đổi vận, nhìn như nhất niệm nhân từ, nhưng thật ra hại người hại mình. Không ngại dùng câu “Tiên phàm người lạ, vô tình có đạo để tặng ngài.

Hắn thoáng dừng một chút, lại nói:

- Chẳng qua vì tằng tổ thuận miệng ban cho tên Thiên Giao, tuy là trùng hợp nhưng cũng có duyên phận không ít, nên biết, lão phu đến từ Thiên Giao cốc…

Lời nói của hắn có xu thế nhỏ dần, sau cùng nói một câu:

- Mưa gió có nguyên nhân, hoa nở kết quả, vạn vật thiên đạo cũng như vậy.

Bóng dáng nam nhân trung niên lóe lên, lập tức hóa thành một đạo khí thế bay về phía Bàn Long thạch trụ. Bên trong hào quang chói mắt, tu vi Thanh Long đã điên cuồng tăng lên đến Động Thiên sơ kỳ đại thành cảnh. Kim tuyến trên lưng nó càng lúc lan càng rộng, chừng ba thước, có kim quang nhấp nháy, từ xa nhìn lại, thần dị bất phàm.

Có điều trong nháy mắt, bốn trụ bốn phía động huyệt hấp dẫn lẫn nhau khiến thạch trụ quang mang đại thịnh, bốn đạo khí thế bất đồng cùng nhau bay ra, cũng hội tụ đến giữa Hoàng Ngọc thạch trụ. Năm màu ánh sáng thành một khối, uy thế Thanh Long tăng gấp bội, tu vi lại lên một tầng nữa, đạt đến Động Thiên sơ kỳ viên mãn. Trên ngọc đài chín cột sáng trở nên ảm đạm, dần tán đi.

Giác Phách cùng Tất Kháng nhìn chằm chằm dò xét Bàn Long thạch trụ, bỗng nhiên phát giác được khác lạ.

Trên ngọc đài, ngay cả một bóng người cũng không còn, ba tên xảo trá kia cũng nhân cơ hội mà chạy trốn.

Giác Phách hừ một tiếng vung tay lên, nhanh chóng lách thân mà ra. Tất Kháng hiểu ý, hai bên cùng bay qua ngọc đài, trong giây lát đã chui vào trong bức tường đối diện.

Đồng thời lúc đó, bên trong thông đạo u ám lóe lên một vệt sáng, lập tức hiện ra ba bóng người. Trần Luyện Tử buông hai tay ra, bất đắc dĩ nói:

- Quen biết một hồi, tận lực đến nơi này, chuyện phía sau chúng ta nghe theo mệnh trời.

Tử Mục, Tử Kiền vốn cho rằng tai kiếp khó thoát, không nghĩ tới Trần Luyện Tử còn lưu lại hậu chiêu, thật sự vui mừng quá mức, vội vàng nói tạ ơn:

- Làm phiền đạo hữu tương trợ, ơn này khó quên…

Lời nói còn chưa dứt, một đạo ánh sáng bỗng tới tức thì, đối phương lưu lại vẻ mặt vui cười quỷ dị, trong chớp mắt đã không thấy thân ảnh. Hai người đưa mắt nhìn nhau, không dám chậm trễ, ngược lại lần theo thông đạo nhanh chóng đuổi theo. Mà khởi hành rời đi không lâu, có tiếng hừ lạnh truyền đến:

- Hừ, muốn trốn chỗ nào?

Năm người trong trận lần lượt rời đi, trong huyệt động cuối cùng cũng tiêu tan ngừng lại. Bốn phía Tứ Tượng thạch trụ đã khôi phục nguyên trạng, Hoàng Ngọc thạch trụ ở giữa cũng không có động tĩnh, chỉ có Thanh Long xoay quanh trên đó là thần dị phi phàm.

Lúc đến nơi này, bên ngoài hơn mười trượng có cấm chế yên lặng mở ra, từ đó toát ra một hán tráng râu quai hàm ngắn. Hắn hết nhìn đông lại nhìn tây, ngược lại nhìn Bàn Long thạch trụ kêu lên:

- Ta nói này huynh đệ, đừng nói một cây cột cũng không qua được.

Tựa như hắn nhớ đến điều gì, không chịu được đắc ý nói to:

- Ha ha ha, lão đại đúng là tổ tông của Yêu Hoàng…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free