Vô Tiên - Chương 2112:
Tử Mục cùng Tử Kiền không chú ý đến lão Long, mà đi theo một bên, cách đó không xa ngưng thần dò xét.
Giây lát sau, Tử Mục cùng Tử Kiền kìm nén không được nói:
- Nơi đây có hơn mười cửa động, chúng ta chỉ dò xét sơ bộ một hai chỗ, thu hoạch quá ít, ngại gì không tiếp tục phá cấm.
Tử Kiền ở một bên nói:
- Cửa động còn sót lại trong đó tất có Yêu Hoang để lại, nếu đoạt được, cơ duyên không cạn.
Tử Mục thấy Trần Luyện Tử trầm ngâm không nói cũng không cố gắng thuyết phục, mà dạo bước tại chỗ, đi về phía thạch trụ nói:
- Đây là Phi Vũ Xích Luyện Chu Tước, U Minh Linh Tôn Huyền Vũ, Song Dực Vương Giả Bạch Hổ, Phi Thiên Độn Địa Thanh Long. Dùng Tứ Tượng Bát Cực để trấn thủ càn khôn, cũng bảo vệ trung khu thần vị. Không hoài nghi gì nữa, nơi này là động phủ Yêu Hoàng.
Tử Kiền liên tục gật đầu nói:
- Sư huynh nói cực phải.
Tử Mục chuyển hướng nhìn Trần Luyện Tử cười nói:
- Đạo huynh kiến thức uyên bác, chúng ta còn kém xa, trước đây có chỗ cố kỵ cũng là bản chất thường tình của con người, tình hình trước mắt chúng ta cần đồng lòng đồng sức, chung tay tìm kiếm cơ duyên.
Tử Kiền cũng phụ họa theo:
- Cho nên nhìn tình hình này có lẽ Yêu Hoàng đã đến Cửu Thiên, vứt bỏ động phủ lại, đúng lúc tiện nghi cho chúng ta, ha ha...
Hai người kẻ xướng người họa, dụng ý rõ ràng. Nếu muốn phá vỡ cấm chế nơi này, vẫn cần sự trợ giúp của Trần Luyện Tử.
Ánh mắt Trần Luyện Tử nhàn nhạt nhìn thoáng qua, nói:
- Hai cửa động vừa rồi, cấm chế như không có tác dụng, cấm chế còn sót lại đều không chút tổn hại, muốn nhẹ nhõm phá đi, nói nghe thì dễ...
Lời nói còn chưa dứt, hắn thối lui mấy bước, hai tay kết động lập tức tế ra một chuỗi pháp quyết. Mấy chục phù văn chớp động đột nhiên bay đi, phong cấm cửa khẩu ngoài ba trượng không hề có chút động tĩnh.
Thấy thế, Tử Kiền vội la lên:
- Làm sao mới tốt đây?
Hai mắt Tử Kiền tinh quang lóe lên, trầm giọng nói:
- Vì kế hoạch hôm nay, mạnh mẽ phá đi!
Trần Luyện Tử khẽ hừ một tiếng, tay vuốt râu trầm ngâm không nói.
Khi ba vị Động Thiên cao thủ bởi vì bị ngăn cản mà phát sầu, ánh mắt Lão Long nhìn về bốn phía khắp nơi phong cấm cửa động.
Thảo nào trước đây không phát giác ra, thì ra ba người đã chui vào trong cửa động tìm kiếm, mặc dù cấm chế không nguyên vẹn nhưng họ vẫn biến mất dấu vết từng người. Cũng bởi không có thu hoạch gì nên mới cưỡng ép nghĩ đến phá cấm chế. Mà Yêu Hoàng lưu lại cấm chế tuyệt không phải tầm thường.
Lão Long lại chuyển hướng mặt khác của huyệt động, âm thầm nhẹ gật đầu.
Phù điêu phía trên sinh động như thật, một người toàn thân đỏ thẫm, Phi Vũ Trùng Thiên chính là Chu Tước, một người hắc giáp che kín thân thể Quy Xà Hợp Nhất chính là Huyền Vũ. Mà Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ chính là tứ đại Thần Thú của Viễn Cổ, thật không biết khắc từng người trên thạch trụ dựng đứng này có ý gì?
Chẳng qua, trong thiên hạ này ngoại trừ lão đại Lâm Nhất, còn có ai biết hắn chính là chân long sao? Hắn là một tay lão đại tạo nên, hay còn có lai lịch khác.
Nghĩ đến đây, Lão Long không chịu được thở phào một cái. Lát sau, hắn vứt bỏ chút tâm tư chập chùng, ngược lại nhìn về phía Hoàng Ngọc thạch đài phía trước.
Hoàng Ngọc thạch đài này không phải là nơi Yêu Hoàng nhập định tĩnh tọa chứ? Có điều chỉ một mình hắn thì cần gì chín cái bồ đoàn? Mà ngọc thạch luyện chế bồ đoàn còn giống trụ đá, từng cái được liệt kê ở bốn phía cùng ở giữa, cùng thạch đài gắn liền thành một khối, quả thật khiến người ta không rõ ý đồ.
Ba vị cao nhân đối với thạch đài không có hào hứng, vì sao hắn lại không xem qua một phen chứ?
Lão Long chậm rãi nâng một chân nhẹ nhàng bước lên Ngọc Hoàng thạch đài. Chỉ trong nháy mắt một cỗ đại uy thế cường đại lần theo bàn chân mà đến, lan tỏa toàn thân, khiến tâm thần hắn căng thẳng. Mà hơi vận chuyển pháp lực, trên dưới quanh người có chỗ không ổn. Thỉnh thoảng hắn dừng lại, rồi chậm rãi mà bước lên.
Đồng thời, xa xa ba người quay đầu nhìn thoáng qua, lại xem thường quay người. Tử Mục còn cười khẩy nói:
- Một tiểu bối Kim Tiên, lại có duyên đích thân đến nơi Yêu Hoàng tĩnh tu đã là thiên đại vận khí rồi...
Hai ba mươi trượng cầu thang đá không nhuốm bụi trần, mái vòm ánh sáng minh châu phản chiếu trên đó giống như sao lốm đốm đầy trời, nhiều màu rực rỡ. Nhìn trên đó, thoáng như một mình dạo bước trên tinh không huyên náo, lại như du tẩu bên ngoài. Giữa thực tế và ảo tưởng, khiến người ta mơ hồ nhiều hơn mấy phần sự siêu việt mà hắn đã quên.
Lão Long từ từ đi tới giữa thạch đài, ngước đầu nhìn lên.
Chính giữa ngọc đài, một cây Hoàng Ngọc thạch trụ đứng sừng sững. Có có phẩm chất hai trượng, xuyên thẳng mái vòm động huyệt, thần bí mà cao to bất phàm. Trên đó không có trang trí hoa văn, toàn thân bóng loáng, tản mát ra ánh sáng màu vàng óng ánh, bên trong khí thế hùng hồn lại thêm mấy phần trang trọng cùng nghiêm túc.
Chỉ trong chốc lát sau, Lão Long vẫn không nhìn ra nguyên nhân, ánh mắt hắn dừng phía trước người, vẻ mặt hiếu kỳ.
Dưới chân thạch trụ, lẻ loi trơ trọi bày ra một trụ đá bồ đoàn.
Lão Long ngưng thần tường tận nhìn đồ đoàn kia, vẫn như cũng không nhìn ra điều gì. Hắn xoay người qua chỗ khác, muốn tìm kiếm, đột nhiên quay đầu lại.
Cùng lúc đó, bên ngoài hơn mười trượng truyền đến tiếng vang trầm thấp.