Vô Tiên - Chương 2111:
Một canh giờ sau.
Ước chừng đi được một canh giờ, tình hình vẫn như trước, ngoài đêm tối yên lặng cũng chính là tầng tầng đi lên, thèm đá cũng không có gì thay đổi. Cất bước ở nơi này dường như bước trên thang trời không có điểm cuối, mà thời khắc quay người cũng nhìn không thấy đường đi vừa rồi.
Bất đắc dĩ, lão Long ngừng lại.
Dù cẩn thận đi về phía trước hay dốc toàn lực mà đi, bốn phía vẫn cứ như cũ. Trong lúc hoảng hốt cứ như dậm chân tại chỗ, như sa vào một mảnh hư vô thật sâu không thể thoát khỏi, làm cho lòng người sinh ra mờ mịt không biết làm sao.
Cứ như vậy mà bước thì phải đi đến khi nào?
Lão Long nhìn trước nhìn sau, lần theo thèm đá lui về sau một bước, tại thời khắc hắn đang suy nghĩ do dự, bỗng nhiên vẻ mặt biến đổi.
Lúc này ở sau người cách đó không xa, trong bóng tối lặng lẽ hiện ra một tia sáng mờ nhạt. Tựa như lơ đãng tạo nên một đường khe hở, cực kỳ nhỏ, nhưng lại khiến người khác chú ý.
Lão Long mới lưu ý kiểm tra xem xét, tia ánh sáng kia bỗng nhiên lóe lên, mạnh mẽ mở ra, từ đó chậm rãi hiện một cửa động khoảng hơn một trượng.
Một bước lùi lại, huyên cơ lộ ra.
Nếu cứ một mực bước về phía trước không ngừng lại, làm sao phát hiện ra chứ?
Lão Long âm thầm ngạc nhiên, hơi chần chừ một chút, nhấc chân bước về phía cửa động. Có điều trong nháy mắt, cảnh vật biến đổi.
Đây là một huyệt động, rộng lớn trăm trượng, có thạch trụ chống đỡ bốn phía. Trên mái vòm cao mấy chục trượng, minh châu lấp lóe, giống như sao lốm đốm đầy trời, ánh sáng chiếu rọi khắp nơi bên dưới.
Ở giữa huyệt động, nổi lên một bệ đá, cao hơn mặt đất hai ba trượng, rộng khoảng mười trượng. Trên đó cực kỳ bằng phẳng trơn bóng, bốn phía trưng bày chín cái bồ đoàn, chính giữa có một thạch trụ thô to sừng sững, xuyên thẳng lên mái vòm huyệt động. Mà dù là cầu thang đá, bồ đoàn, hay thạch trụ đều được hoàng ngọc luyện thành, mơ hồ tản ra uy thế cường đại không tên, khiến người khác không dám khinh thường.
Nơi này là ở chỗ nào?
Lão Long quay đầu nhìn phía sau.
Đúng như dự đoán, ánh sáng lấp lóe ở cửa động đã không còn, thay vào đó là một vách đá dày nặng. Tuy nhiên nhìn từ trái sang phải, có dấu vết những lỗ cách nhau không xa, kích thước khác nhau, có hơn mười chỗ, đều là do cấm chế bao trùm mà không rõ tình huống, còn quấn một vòng huyệt động, nhìn rất quỷ dị.
Đặc biệt, ngoại trừ Hoàng Ngọc thạch trụ còn có bốn thạch trụ cao to chống đỡ bốn phía, nhưng không hoàn toàn giống nhau. Trụ có màu xanh, trắng, đen, đỏ ngọc thạch luyện chế, mỗi trụ đều có phù điêu sinh động như thật, khí thế hồn hùng, phi phàm khó lường.
Có hai cây trụ đá điêu khắc rất tinh tường, một người sau lưng mọc hai cánh Bạch Hổ, một người ngũ trảo Thanh Long…
Lão Long nhìn đến xuất thần.
Bước chân vẫn không ngừng đi thẳng đến cầu thang đá quỷ dị hơn mười mấy trượng.
Một lát sau, Lão Long đạp trên thềm đá, chậm rãi đi tới chỗ cao.
Đây cũng là một chỗ trong động huyệt, cũng có thể nói là một gian động phủ, hoặc là một tòa đơn sơ mà không mất đi trang nghiêm của đại điện đến chuẩn xác. Một đường tìm tới, chẳng lẽ thật sự xâm nhập đến nơi năm đó Yêu Hoàng tu luyện sao? Đã như vậy, vì sao không thấy bóng dáng bọn người Trần Luyện Tử cùng Hổ Đầu?
Lão Long dần bước đến bậc thang cuối cùng, hắn mới chịu bước lên Hoàng Ngọc thạch dài, nhưng lại hơi ngẩn ra.
Hoàng Ngọc thạch đài với bốn cột xung quanh hô ứng lẫn nhau. Mới đến gần, từng trận khí thế mạnh mẽ áp sát vào mặt, khiến người đối diện trong lòng kính sợ mà không dám bước về phía trước.
- Ầm.
Trong lúc hắn còn đang ngạc nhiên, một tiếng động vang trầm thấp truyền đến, lão Long đột nhiên ngừng bước, theo tiếng động mà nhìn.
Bên ngoài mấy chục trượng, một chỗ trên vách đá có hào quanh lóe lên, từ đó lần lượt xuất hiện ba bóng người. Cầm đầu là tu sĩ trung niên, nhìn xung quanh, vẻ mặt không rõ. Theo sau ông ta có hai lão giả, một người thân thể tráng kiện, một người mặt đen nhánh, dáng dấp phấn chấn mà có chút mất mát.
Đó cũng không phải là ai khác mà chính là Trần Luyện Tử cùng Tử Mục, Tử Kiền. Phía sau ba người là cửa động đen nhánh trong nháy mắt đã biến mất dưới ánh sáng cấm chế.
Ba vị Động Thiên cao thủ hiện thân, đồng dạng cũng cảm thấy ngoài ý muốn, trong đó Trần Luyện Tử chỉ nhìn về phía Lão Long thoáng đánh giá một chút, ngược lại Tử Mục cùng Tử Kiền đồng thời lên tiếng chất vấn.
- Là ngươi…
- Vì sao không thấy Nghĩa Hùng cùng Giáp Thứ?
Nghĩa Hùng cùng Giáp Thứ có tu vi Tiên Quân sơ kỳ, Lão Long thì kém hơn một chút. Người đi trước không thấy bóng dáng, người đi sau lại bình yên vô sự xuất hiện ở nơi này. Tử Mục cùng Tử Kiền nghĩ đến đệ tử của mình, không khỏi vì thế mà nghi hoặc mấy phần.
Lão Long lên tiếng trả lời:
- Hai người bọn họ tranh chấp không thua, dẫn đến động tay chân, vì vậy mà chậm trễ…
Hắn cũng không nói dối, chỉ nói một nửa tình hình thực tế, đơn giản muốn phủ nhận bản thân liên quan trong đó. Không vì cái gì, cũng bởi hắn không thể trêu chọc Động Thiên cao thủ. Nếu đã gặp nơi này, cho thấy hắn tìm không sai chỗ, mà tên gia hỏa Hổ Đầu kia sao không thấy tăm tích, chẳng lẽ kết quả giống như Giáp Thứ sao?
Nghe lời nói này Tử Mục cùng Tử Kiền vẫn chưa hết nghi ngờ, ngược lại hai mắt nhìn nhau, lập tức đề phòng lùi lại một bước. Ngay sau đó, cười rộ lên, một người nói:
- Không đánh không nháo không là huynh đệ.
Một người nói:
- Quả thật như thế, chúng ta giao tình không cạn.
Lão Long ung dung ứng phó một câu, nhưng lại không quá rõ ràng, hai người kia sinh ra khúc mắc trong lòng từ trước rồi, vì sao còn có thể ở chung vui vẻ đến vậy?