Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2110:

Giáp Thứ đang ở trong không trung cảm thấy may mắn, đột nhiên một cơn bão lốc màu xanh ập tới. Khi hắn nhìn rõ đó là đuôi rồng, đã bị đập bay trên vách núi, mây mù bốc lên, trong nháy mắt không nhìn thấy tăm tích.

Gió lướt qua đám mây, Thanh Long trăm trượng ở trên vách núi xoay một vòng, đột nhiên thân ảnh biến hóa, một người cao lớn kiêu ngạo chậm rãi hạ xuống, lão Long trở về dáng dấp ban đầu, bước về trước hai bước, quan sát sườn núi.

Phía dưới vách núi trăm trượng, tình hình vẫn như trước, Giáp Thứ ngã xuống đó giống như biến mất không thấy tăm tích, nhưng nơi xa lại có tiếng động của lợi trảo xẹt qua đá truyền đến.

- Xoẹt.... Xoẹt...

Lão Long nghe theo tiếng nhìn lại, cảm giác có chút bất ngờ.

Bên ngoài hai trăm năm mươi trượng, Nghĩa Hùng ôm chặt đá trèo lên, hai tay hắn hóa thành móng vuốt, nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt dữ tợn, thân thể cố sức giãy dụa, chậm rãi bò lên trên tảng đá treo, lại thở hồng hộc, xoay người nằm xuống, mang theo vẻ mặt kinh ngạc xoay người nhìn hắn, giọng nói lấy lòng:

- Có... Có quái vật... Tiểu nhân kia chết chắc.

Thương thế Nghĩa Hùng có chút tốt lên, lại gặp nạn tiếp, bị đuôi rồng vung đánh bay ra ngoài, cứ nghĩ tai kiếp khó qua, ai ngờ lại không trực tiếp rơi xuống chỗ sâu trong huyệt động, mà rơi trúng tảng đá treo lão Long từng dạo bước qua. Thật sự trùng hợp, mạng của Nghĩa Hùng còn chưa đi vào con đường chết, hắn vội lê thân thể bị thương, xuất ra khí lực cuối cùng bò lên phần nhô ra tảng đá treo, mệt đến xém chút ngất đi, nhưng lại sợ có người nhân cơ hội làm khó dễ, lúc này mới liên tục không ngừng ra hiệu phía dưới có quái vật, tên tiểu nhân Giáp Thứ kia chết chắc.

Lão Long thấy Nghĩa Hùng chỉ còn lại chút hơi tàn, cũng không để ý mà cúi đầu nhìn xuống.

Đột nhiên lúc này bên dưới vách núi, chỗ sâu dưới huyệt động có động tĩnh.

Chỉ thấy một trận mây mù bốc lên, đột nhiên từ đó nhảy ra một thân rắn màu bạc dài hơi mười trượng.

Đó là chân thân pháp thể Giáp Thứ biến thành, tất nhiên hắn cũng đã gặp nguy hiểm không thể tưởng tượng được, mới dốc toàn lực ứng phó. Mà thời khắc ngẩn đầu khoe uy, bỗng nhiên lại run rẩy mấy lần, ngay sau đó hai tiếng trầm đục vang lên. Trong nháy mắt, mơ hồ có thể thấy được trong mây mù xuất hiện hai thân thể màu bạc nhảy lên.

Nghĩa Hùng nằm sấp lúc này nhìn rõ ràng, hoảng sợ nói:

- Giao..

Một tiếng vừa cất lên, hắn vội ngậm chặt miệng, âm thầm sợ hãi không thôi. Thân thể hai con quái vật tấn công Giáp Thứ không dài hơn mười trượng, trên người lại khoác ngân giáp, mọc một sừng, giương nanh múa vuốt, hung ác mạnh mẽ, rõ ràng chính là dáng dấp cua Giao.

Giáp Thứ chẳng qua chỉ là Hồng Hoang Cự Mãng thú, đại xà mà thôi. Mà Ngân Giao là Phi Thiên dị thú, kiêu ngạo tồn tại như rồng. Khách quan mà nói, cả hai khác nhau một trời một vực, trước đây hắn may mắn thoát được, nếu không...

Lại tiếng ầm ầm liên tục vang lên, Giáp Thứ bị bao vây tấn công đến không thể chống trả, một tiếng hí dài thật vang, lập tức chôn vùi trong mây mù. Chỉ trong chốc lát không nhìn thấy thân ảnh của Giáp Thứ, hai con Ngân Giao từ từ nổi lên, lập tức song song ngóc đầu, nhìn lão Long trên vách đá gật đầu thăm hỏi, giống như gặp lễ kính khi gặp cường giả, hay đối mặt với vương giả mới có.

Lão Long không hiểu cho lắm, lại nhẹ nhàng vung tay lên, cử chỉ của hắn trầm ổn tự nhiên, nét mặt không giận mà uy.

Hai con Ngân Giao kia khá vui vẻ, liên tiếp gật đầu, lại quấn quít lấy nhau xoay vòng một lát, lập tức cùng biến mất trong mây mù.

Lão Long nhìn xuống phía dưới yên lặng xem chừng, trong lòng cảm giác có chút mất mát.

Suy đoán trước đây sai lầm, quái vật không phải là Hổ Đầu, tên gia hỏa kia chẳng lẽ gặp chuyện gì rồi sao? Huynh đệ lão Long ta tuyệt không phải là tiểu nhân ám hại tính toán lẫn nhau, mà cởi mở đồng sinh cộng tử.

Lão Long lão giương mắt nhìn về đường đến, âm thầm thở dài.

Trước đây, nếu không có hiện ra pháp thể chân thân, chưa chắc hắn có thể đến nơi này. Mặc kệ là vì tìm kiếm Hổ Đầu hay bị cưỡng bức mà đến, hay muốn tìm kiếm rõ chân tướng huyệt động, trước mắt cũng bắt buộc phải làm là một đường tìm kiếm, tùy theo thời cơ mà làm.

Lão Long xoay người, vẻ mặt nghi hoặc.

Vách núi ngoài hai ba chục trượng là vách đá bị lấp kín, có bậc thang tầng tầng mà lên, thẳng đến một cửa động cao hơn hai trượng. Cửa động này đen thui, sâu cạn khó lường, không biết hướng đi đến nơi nào.

Lão Long có chút dò xét, nhấc chân chạy về phía trước, có người ở phía sau hô lên, nhưng hắn như không nghe thấy.

- Lão Long đạo hữu... Lão Long đạo hữu... Đừng bỏ lại ta...

Nghĩa Hùng nằm nhoài trên đá, gương mặt hoảng loạn tuyệt vọng, hắn vô lực kêu mấy tiếng, lập tức buông cánh tay xuống, thở hổn hển nói:

- Tu vi mất hơn phân nửa, lại thêm thương thế thảm hại, trước mắt nếu không có người trợ giúp chỉ e phải nằm xuống nơi này, chỉ mong sư phụ sớm quay lại.

Sau khi tiếng kêu chậm rãi biến mất, lão Long đã xâm nhập vào trong cửa động. Hắn cứ mười bậc mà lên, vừa âm thầm đề phòng.

Bên trong động khẩu, là một con đường đi lên nghiêng phía trên. Thân mình ở trong đó cũng không thấy gì khác thường, mà đưa mắt nhìn về phía trước, nhất thời không thấy điểm cuối.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free