Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2109:

Bên dưới sương mù trong huyệt động có một con quái vật ẩn nấp.

Đến cùng là con quái vật thế nào, Nghĩa Hùng không biết, hắn chỉ biết đối phương rất mạnh mẽ, thời khắc nhìn thấy, bản thân hắn không có sức lực chống đỡ, còn xém chút bị giết chết. Lúc ấy mạo hiểm vạn phần, thật là dọa chết người mà. Cũng may, trong lúc giật mình sợ hãi, thiên phú thần thông nhất thời thi triển đến cực hạn, vậy mà có thể chạy trốn.

Chẳng qua là ai trong lúc nguy cấp đạp hắn một cước?

Nghĩa Hùng từ nằm sấp đến ngồi, lấy ra một thanh đan dược cho vào miệng, không lo nghỉ ngơi mà chỉ tay vào Giáp Thứ mắng không thương tiếc. Nếu không có đạo rãnh trời cách trở, hắn hận không thể lập tức nhảy qua tìm đối phương liều mạng. Hù chết người có thể hiểu được, hố chết người không thể nhẫn nhục.

Giáp Thứ không giải thích, cũng không xin lỗi, chỉ ủy khuất hỏi ngược một câu:

- Lúc ấy đổi lại là ngươi, ngươi cũng sẽ cho ta một đạp, huynh đệ tốt hố ở ngoài sáng, giẫm ngươi cũng là chuyện đương nhiên, người không vì mình, trời tru đất diệt, chẳng lẽ ta sai sao?

Nghĩa Hùng nghe đến hồ đồ.

Nếu đổi lại là hắn có phải sẽ tung ra một đạp kia không? Mà hắn trở về từ cõi chết, trên mình đầy thương tích đến tột cùng là người nào sai?

Mà thôi, ngày khác phải nghĩ cách hố hắn một trận, nếu không sẽ không thể bù vào phần thiệt thòi hôm nay hắn đã nhận đủ.

Nghĩa Hùng cũng là người cởi mở, bất kể hiềm khích lúc trước, muốn Giáp Thứ ở bên kia chờ đợi, đối phương thẳng thắn đồng ý, để hắn nghỉ ngơi lấy sức, đến lúc chắc chắn sẽ tìm cách cứu viện...

Trải qua một trận kinh biến, hai người thù địch lại trở thành huynh đệ tốt.

Lão Long chỉ ở bên cạnh xem, cảm thấy hoa cả mắt.

Trong huyệt động có ẩn giấu quái vật, có lẽ không đáng sợ, đáng sợ nhất vẫn là khó nắm lấy tính cách của con người. Tận mắt nhìn thấy tình huống diễn ra, lão Long thật sự không hiểu lắm, thì ra huynh đệ tốt cũng không phải chỉ có một loại.

Mặc kệ lòng người khó đoán thế nào, rãnh trời vẫn hung hiểm, dưới sự cưỡng ép mà vượt qua.

Lão Long đứng lên, đôi mắt nheo lại, hắn nhìn về phía trước một chút thoáng đánh giá, tùy ý giãn ra gân cốt, đầu tóc rối bời không gió dựng đứng, khí thế quanh thân bỗng nhiên biến đổi.

Một chút động tĩnh cũng không thể gạt được hai người trong huyệt động.

Giáp Thứ đứng trên vách đá cheo leo, giữ bổn phận huynh đệ tốt. Nhìn thấy ngoài ba trăm trượng có người muốn cưỡng ép bay qua, hắn khinh thường lắc đầu, nhưng suy nghĩ vừa chuyển, giơ tay xuất ra một thanh phi kiếm, quang mang chớp động dày đặc, tại vách núi qua lại xoay quanh bất động. Hành động của hắn cho thấy sẽ giết chết ý đồ không an phận của người nào đó.

Nghĩa Hùng nhìn thấu cách làm người của vị huynh đệ này, cũng không lên tiếng quở trách, ngược lại gật đầu tán thưởng. Thương thế của hắn có chuyển biến tốt, tinh thần cũng tăng lên không ít, xoay người giễu cợt lão Long:

- Cho dù ngươi có vượt qua được, cũng không thể qua cửa ải của Giáp Thứ, ta khuyên ngươi nên biết thân phận, ha ha.

Ba trăm trượng, hai nơi đặt chân, trước sau cũng phải vượt qua năm mươi trượng, một trăm trượng mới có thể đến chỗ khối đá treo của Nghĩa Hùng. Nhìn tư thế của Giáp Thứ rõ ràng muốn thừa cơ quấy phá. Mặc dù đi đường không ngại, nhưng muốn vượt qua một trăm năm mươi trượng đến vách núi chỉ sợ không đủ sức chứ đừng nói đến đối mặt với Giáp Thứ, lộ trình ngắn thế này nhưng vô cùng hiểm trở.

Nghĩa Hùng cười trên nổi đau của người khác còn chưa dứt, không kìm chế được mở lớn hai mắt.

Đột nhiên lão Long dậm chân, đã hạ được cấm chế một đoạn dài hơn mười trượng, chấn động đến mấy khối đá treo phải run lên. Ầm một tiếng, bóng người nhảy lên cao, chỉ thấy hai cánh tay hắn khoanh lại, khí thế lăng nhiên, trong nháy mắt đã đi xa hơn ba mươi trượng, hơi có xu hướng yếu lại, cả người trở nên thất thường, ngay sau đó quang mang lấp lóe, thân hình tăng vọt, bỗng nhiên hóa thành một con Thanh Long giương nanh múa vuốt trăm trượng, trên lưng có một dòng chữ vàng.

- Thật là Thần Thú sao ?

Nghĩa Hùng kinh ngạc thốt lên, lập tức sắc mặt đại biến.

Thanh Long trăm trượng, thân thể trăm trượng trực tiếp vượt qua những tảng đá treo trên tường, hoàn toàn không cần dựa thế, trong nháy mắt đã đến. Hai mắt rồng giận dữ, râu ria lỗ mãng, hai sừng uy vũ, long giáp lóe sáng, móng vuốt cứng rắn, tất cả đều lộ ra uy thế kiêu ngạo cùng sát ý ngập trời, khiến người ta phải thương cảm, tự ti, vừa thấp thỏm lo âu.

Vốn Nghĩa Hùng giấu giếm dã tâm, lúc này chỉ muốn lùi bước tránh né, mà cố thủ trên vùng ba thước, lại đứng mũi chịu sào, không cho hắn phải suy nghĩ nhiều, kinh hô một tiếng liền nằm sấp xuống dưới. Trong nháy mắt, tứ chi hắn đằng không mà lên, không chịu được kêu gào một phen.

Thanh Long đột ngột lắc mình mà qua, thời khắc rung thân chuyển dời, đuôi rồng bỗng nhiên hất lên, đánh bay Nghĩa Hùng ra ngoài. Thế đi của nó không ngừng, chân rồng nhẹ nhàng điểm một cái trên đá, bay thẳng đến bách đá bên ngoài một trăm năm mươi trượng rơi xuống.

Giáp Thứ đang thảnh thơi nhàn hạ, tay cầm phi kiếm lay hoay, tư thế một người giữ ải vạn người không thể qua, Chỉ trong chốc lát, Nghĩa Hùng sống chết không rõ, một đạo Long Ảnh từ trên trời giáng xuống. Nhất thời hắn trợn mắt há hốc mồm, người khẽ run lên, lập tức nhanh chóng lùi lại, quay người nhảy lên một cửa động bằng thang đá cách đó không xa.

Chỉ trong nháy mắt, một đạo hỏa diễm ầm ầm đánh tới, đốt kim hạ thạch uy thật kinh người.

Giáp Thứ mới lẻn đến trước cửa động đã không kịp trốn tránh, vội vàng tránh sang bên cạnh, liệt diễm chưa qua, cuồng phong lại đến. Sau lưng hắn đột nhiên tê rần, tiếng ầm vang thật lớn bên tai, đồng thời cả người đụng bay ra ngoài. Hắn la lên một tiếng, phun ra một ngụm máu đen, sợ hãi quay đầu.

Đúng là một cái long trảo, chừng hơn mười trượng, cứng rắn như sắt, sắc bén như đao, may mắn chỉ là thoáng chạm đến, nếu không đã bị xé thành mảnh vụn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free