Vô Tiên - Chương 2108:
Các vị tiền bối là chỉ Trần Luyện Tử, Tử Mục cùng Tử Kiền. Ba người kia e sợ mất đi tiên cơ, sớm truy đuổi mà không thấy tăm tích. Cho nên mới khiến hai huynh đệ khó khăn hơn mấy phần.
- Không phải trải qua trăm ngàn năm tu luyện, pháp bảo không thể tốt như ban đầu, đồ chết tiệt!
Giáp Thứ vẫn nhớ mãi không quên bảo bối của mình, âm thầm mắng một câu, lúc này mới không chút lo lắng đáp lại:
- Cứ làm lại nhiều lần, chưa hẳn không thể nhảy qua, khoảng cách chỉ trong gang tấc mà thôi.
Nơi hai người đặt chân là ở giữa vách núi, xa hơn một trăm năm mươi trượng. Nếu trước kia chỉ cần nhấc chân liền qua, lúc này giống như có một đạo rãnh trời ngăn cản đường đi.
Nghĩa Hùng từng tùy tiện bước về phía trước, ai ngờ nửa đường bị hạ xuống, dọa khiến hắn phải nhanh chóng quay lại. Phía dưới mây mù cuồn cuộn, có trời mới biết có hung hiểm gì, mà thủ ở nơi này cũng không phải là kế lâu dài, mà Giáp Thứ từng nói khi nào dưỡng đủ tinh thần, lại thử thêm mấy lần.
Nửa canh giờ sau, Lão Long còn tĩnh tọa nghỉ ngơi.
Nghĩa Hùng quay đầu nhìn thoáng qua, khinh thường hừ một tiếng, nhìn bên cạnh ra hiệu, chợt vươn người đứng lên đi về phía trước. Mà mới đi hơn mười trượng, thế chìm xuống, trong lòng hắn cảm nhận không ổn, thân ảnh đột nhiên biến đổi thành một đầu dị thú, cả người đều là thiết giáp, tứ chi thôi ngắn, hình thái quái dị, hàn vụ xoay quanh mà uy vũ bất phàm. Hắn trầm thấp gào thét, bỗng nhiên bạo khởi, tựa như một khối hắc thạch to lớn bay về giữa không trung, gần mái vòm hang động, có thể nói là thanh thế kinh người.
Giáp Thứ thần sắc lo lắng, hô lớn trợ uy:
- Hồng Hoang Huyền Quy, sư huynh Thần Thú.
Lão Long nghe tiếng mở to hai mắt, vẻ mặt châm biếm. Tên Nghĩa Hùng chẳng qua cũng chỉ là thân thể Quy thú, vậy mà cũng dám ngông cuồng xưng thần, thật sự là trò cười.
Lúc này nhìn thoáng qua Nghĩa Hùng đã bay ra ngoài xa, khi đến gần mái vòm hang động lại bắt đầu hạ xuống, ngoài hơn trăm trượng, thế rơi rất gấp. Vách núi ngoài năm mươi trượng, có thể chạm tay đến, mà hắn như nỏ mạnh hết đà, thật sự rất khó khăn, nhanh chóng hô lớn:
- Giáp Thứ, còn không mau giúp đỡ ta chút sức.
Đồng thời cùng lúc này, Giáp Thứ đột nhiên bay khỏi chỗ đá treo, người trong không trung, thân ảnh đột nhiên biến đổi, hóa thành một đại xà màu bạc, nâng thân thể gần ba mươi trượng, giống như Giao Long, nuốt mây nhả khói, thoáng một cái đã nhảy đến trên Nghĩa Hùng. Dưới bức bách của cấm chế, nhưng thế vẫn không ngừng lại, đột nhiên vung vẫy đuôi dài thật mạnh, hung hăng nện trên lưng rùa, lập tức nhân cơ hội mà bay lên, chuyển một cái biến mất trên vách đá, lúc này biến trở lại thành hình người, thở dài một hơi, cười ha ha nói:
- Đa tạ sư huynh thành toàn.
Nghĩa Hùng bị ám toán hoàn toàn không chút đề phòng, bỗng nhiên rơi xuống dưới giận dữ hét lớn:
- Giáp Thứ tiểu nhân nhà ngươi, uổng công ta xem ngươi là huynh đệ…
Lời nói còn chưa dứt, thân thể cường tráng của hắn biến mất dưới mây mù.
Giáp Thứ bộ dáng thô kệch, so với Nghĩa Hùng càng đơn giản lỗ mãng hơn nhiều, mà tại thời điểm mấu chốt người này mới lộ bản tính, từ dưới lên hắc thủ không chút mập mờ. Có lẽ dốc sức một lần có chút tiêu hao thể lực, hắn thở hổn hển, chậm rãi ngồi xuống đất, nhìn mây mù thăm thẳm từ phía dưới bốc lên, thần sắc hờ hững, lẩm bẩm:
- Là huynh đệ thì thế nào?
Nói bóng nói gió, huynh đệ tốt cũng dùng để hãm hại.
Ngoài ba trăm trượng, sắc mặt lão Long âm trầm, tận mắt nhìn thấy huynh đệ thủ túc tương tàn, quả thật khiến hắn khó mà tin được.
- Ầm, ầm, ầm.
- Ai cha,… Là ai?
Đột nhiên vào lúc này, bên dưới hang động, mây mù đang tĩnh lặng đột nhiên quay cuồn cuộn, theo đó âm thanh ầm ầm, tiếng thê lương bi thảm vang vọng, tiếp đến một bóng đen cường tráng nhảy lên, vừa lúc tiếp cận với khối đá treo kia. Trong lúc hoảng sợ, người này không quên thuận thế huy động chân trước ôm lấy vách đá bóng loáng, tiếng xoẹt xoẹt vang lên, hỏa tinh văng tung tóe. Nhưng lúc này người kia cũng không quan tâm nhiều, liều mạng leo lên, xoay người lên trên tảng đá treo.
Thấy tình hình này, lão Long trố mắt ngạc nhiên.
Sau đó một trận hắc quang xuất hiện, chậm rãi hiện ra thân ảnh Nghĩa Hùng, cả người vết thương chồng chất, khóe miệng còn có vệt máu, bộ dáng chật vật không chịu được. Hắn nằm dài lên tảng đá treo, lòng vẫn sợ hãi nhìn phía dưới, lại hoảng sợ nhìn quanh, cảm giác có chút may mắn, lập tức nhìn Giáp Thứ trên vách đá mắng:
- Lão tử không chết, sẽ không đội trời chung với ngươi, khụ khụ…
Vết thương của hắn không nhẹ, liên tục thở gấp mấy lần, lửa giận vẫn chưa tiêu tán.
Có thể dễ dàng nhìn thấy sau khi Nghĩa Hùng rơi xuống bất chợt bị thương nặng, sống chết trước mắt, trong tình thế cấp bách liều mạng nhảy lên, đúng là nhặt được mạng ngoài ý muốn. Cũng may Nghĩa Hùng da thịt dày, lại có thiên phú bẩm sinh, nếu là người khác chỉ sợ lành ít dữ nhiều.
Giáp Thứ ngạc nhiên một lát, từ dưới đất đứng lên, vẻ mặt hắn có chút xấu hổ nhưng vẫn lộ ra mấy phần vui vẻ ngoài ý muốn, đưa tay ra nói:
- Sư huynh cát nhân thiên tướng, quả nhiên không ngoài dự đoán. Không biết vừa rồi huynh gặp cái gì, lại rơi vào tình thế này?
Hắn không quên chỉ tay phía dưới vách núi, thực lòng muốn lĩnh giáo.
Nghĩa Hùng cũng không rảnh mà tính toán, vẫn nằm sấp chổng môn lên trời, chưa tỉnh hồn nói:
- Đó là một con quái vật…