Vô Tiên - Chương 2107:
Có câu nói rất hay, ngang tàng sợ lỗ mãng, lỗ mạng sợ liều mạng.
Câu nói này có thể sử dụng cho bất cứ nơi nào.
Với lại, không muốn dây dưa với đối thủ là tên lỗ mãng, làm càn thật sự không đáng. Tuy nói liên thủ thắng cũng không khó, nhưng tổn thất là không thể tránh khỏi. Không cần thiết vì nhỏ mà mất lớn, biết đâu sau đó lại tìm được bí mật nào đó.
Nghĩa Hùng cùng Giáp Thứ cùng nhau thương cảm một phen, lại tiếp tục lên đường, vô tình để một mình lão Long trong bóng tối.
Một lát sau, khi thân ảnh hai tên ngốc kia biến mất, đây hẳn là ngoặt bên ngoài Động huyệt ngàn trượng, vẫn như cũ không biết rõ hướng đi, tình hình không thể đoán trước.
Lão Long cầm đao đứng ngạo nghễ, so với cột sắt bình thường khí thế trầm ngưng hơn. Dễ dàng cho lúc này, thân hình cao lớn bỗng nhiên run nhè nhẹ, tiếp đó sắc mặt thay đổi, há mồm phun ra một ngụm tụ huyết. Hắn thở hổn hển, chậm rãi mở bàn tay ra, mấy điểm âm hàn nhẹ nhàng hóa nước rơi xuống, giọt máu màu vàng nhìn thấy mà giật mình.
Trước đây bị hàn băng giam cầm, mặc dù kịp thời thoát thân mà ra, vẫn khó tránh khỏi bị thương tổn, dưới sự vây quanh của cường địch, đành phải tỏ vẻ không có gì, lúc này lại không thể chịu nổi.
Lão Long nắm chặt bàn tay, giữa hai chân mày sát khí lóe lên, hắn nhếch môi, thần thái kiêu ngạo không nói nên lời.
Đối mặt với núi đao biển lửa, đối mặt với sinh tử trước mắt thì sao chứ? Lão tử không lùi bước, lão tử tranh giành không phải chỗ đặt chân mà là tranh một ngụm máu khí.
Lão Long hừ một tiếng, để ngang yêu đao nằm ngang đầu gối, ngồi xuống đất.
Lúc này thật mệt mỏi, cũng may vết thượng nhẹ không có gì đáng ngại, lại nghỉ ngơi một chút rồi tìm kiếm hướng đi.
Một canh giờ sau, lão Long đứng trên tảng đá lơ lửng kia, tinh thần đã rất tốt.
Nghĩa Hùng nhìn thần thông có vẻ tầm thường, nhưng lại mang theo hàn độc quỷ dị. Khi giao đấu, không cẩn thận một chút liền ăn thiệt thòi.
Lão long ăn thiệt thòi nguyên nhân vì tu vi không cao, mà trong cơ thể hắn chân long hỏa có thể khử cự độc trong thiên hạ, trước mắt nghỉ ngơi một thời gian, đã không có việc gì.
Trước sau không thấy khác thường, thật không biết đám người Trần Luyện Tử đã đến nơi nào rồi?
Lão Long tay cầm yêu đao, bay thẳng về phía trước, cấm chế bố trí khiến hắn như mang gánh nặng trên vai. Mặc dù thế đi chậm lại, nhưng trong chốc lát cũng ra ngoài ngàn trượng.
Quả nhiên, đường đi nơi này rẽ ngang qua hướng phải.
Huyệt động rộng hơn mười trượng, nông sâu hơn trăm trượng, giống như một khoảng trống trên mặt đất, đắm chìm trong bóng tối vô tận. Mà đi tới nơi này, có càng nhiều đá treo hơn, từ trên xuống dưới, chập chùng lên xuống, tựa như bậc thang bắc qua hư không, không biết sẽ đi ra hướng ánh sáng, hay là chết.
Lão Long rơi xuống một khối đá treo, nhìn về phía trước ngưng thần dò xét.
Có lẽ do cấm chế ngăn cản hoặc chuyển hướng trên đường của huyệt động gây nên, trong thần thức vẫn không nhìn thấy bóng dáng.
Lão Long hơi dừng lại một chút, sau đó lại chạy đi. Khắp nơi có thể tìm được chỗ đặt chân, về sau không còn nỗi lo về chuyện này. Hắn chạy ra ngoài hơn nửa canh giờ, chưa kịp thở lấy hơi, bỗng phát giác phương hướng như đang dần chìm xuống, lực cấm chế vô hình chậm rãi tăng thêm.
Có điều chỉ trong chốc lát, tình cảnh trong huyệt động có chút thay đổi.
Lão Long còn định tiếp tục đi về phía trước, thế đi đột nhiên chậm lại. Hắn mới thúc đẩy tu vi nên chèo chống được một chút, lại bất thình lình rơi xuống. Hắn biến sắc, cưỡng ép phóng tới khối đá treo bên ngoài mười trượng, khó khăn lắm mới chạm đến, mà sức mạnh cạn kiệt đến thân bất do kỷ. Hắn gặp biến cố không sợ hãi, bỗng nhiên vung ra yêu đao bổ tới.
- Keng.
Một tiếng vang thanh thúy lóe lên, yêu đao từ đó nứt ra một đoạn, mà lực phản phệ đột kích ngược mà đến, không chút trì hoãn.
Lão Long nhân cơ hội bay nhảy lên không trung, vung tay lướt ngang, vững vàng rơi phía trên đá treo. Hắn không lo tình hình xung quanh, vội giơ tay lên, không chịu được rên khẽ một tiếng, yêu đao năm thước biến thành ba thước, còn lại nửa đoạn bắn ra không thấy đâu.
Mới có được một kiện tiện tay, tên ngốc này lại cứ thế bẻ gãy, quả thật khiến người tiếc hận, sau này phải năn nỉ lão đại dựa theo cây này mà luyện chế.
Lão Long thu hồi đoạn đao, lúc này mới giương mắt nhìn quanh.
Xuống huyệt động, bộ dáng càng lúc càng thay đổi. Cho nên khi tiến đến mấy chục trượng, chỉ trôi nổi một khối đá treo, lại qua trăm trượng, nơi đây vẫn chỉ có một khối đá treo, trên đó có hai bóng người đứng là Nghĩa Hùng, Giáp Thứ, lại đi trăm năm mươi trượng, bỗng dưng vươn ra một khối vách đá, mây mù ở giữa cách trở, lành dữ khó lường.
Tại vách núi cách đó không xa, bỗng nhiên xuất hiện một cửa động, cầu thang đá như hiện như ẩn, hướng đi không rõ.
Từng thời khắc quan sát, hai tên ngốc nơi này sớm chú ý đến động tĩnh phía sau, đúng lúc đang quay đầu vui cười, lên tiếng châm chọc.
- Lão Long đạo hữu, đã lâu không gặp, ngươi lên phía trước, huynh đệ chúng ta nhường đường, ha ha…
- Hắn có bản lĩnh kia sao, hủy đi pháp bảo của ta, nên bị báo ứng.
Lão Long không rảnh để ý, yên lặng ngồi xuống nghỉ ngơi.
Động huyệt đến tận đây, hẳn đã là điểm cuối, con đường cuối cùng này lại bị cấm chế nặng nề, phải dựa vào pháp lực mạnh mẽ của tu vi mới có thể cách không xuyên hành. Muốn đến hơn ba trăm trượng bên ngoài vách núi, quả thật rất không dễ dàng, khó trách hai tên ngốc kia lại cười trên nỗi đau của người khác, hai người bọn họ đã dự đoán lão tử sẽ biết khó mà lui.
Nghĩa Hùng thấy lão Long không lên tiếng chợt cảm thấy tẻ nhạt vô vị. Hắn chuyển hướng nhìn về phía trước, bất đắc dĩ lắc đầu: