Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2106:

Nghĩa Hùng cũng bị ngăn cản, lùi ra sau. Mà hắn ta không cam lòng ngừng lại, song quyền tung ra, thế tấn công càng thêm dũng mãnh tiến về phía trước.

Giáp Thứ xem như xuất thủ hiệu quả, chưa kịp đắc ý, vẻ mặt lại giật mình. Tuy hỏa long của đối phương lần lượt sụp đổ, nhưng liệt diễm vẫn sít sao trói buộc hai đạo lợi mang, đốt cháy không ngừng, tiếng xèo xèo vang lên, ánh sáng giảm đi, pháp bảo hiện ra nguyên hình, hai răng nhọn trắng muốt dần dần cháy bỏng.

Trời ơi! Đây chính là bản mệnh pháp bảo của nhà mình, sao lại bị tổn hại đến vậy chứ?

Giáp Thứ lại vung tay áo tung chiêu, hai cái răng nhọn đột nhiên bay trở về, dư âm hỏa diễm vẫn còn, như muốn thôn phệ không đuổi đi được. Trong lòng hắn đau đớn vô cùng, cuống quít nghĩ cách cứu vãn, nhất thời không rảnh bận tâm đến đối thủ.

Lão Long thì bị bay ngược, nhất thời không thu thế được.

Nghĩa Hùng thừa cơ đến gần, song quyền đánh mạnh, hắn đã xuất ra mười hai thành pháp lực, mặt đen che kín sát cơ.

Dù lão Long có chút vội mà không loạn, cánh tay vung lên, đao phong bị đập vỡ, sức mạnh phản phệ nghịch chuyển mà đến, lúc này mới miễn cường ngừng lại thế đi. Thân hình còn chưa ổn định, một đoàn hắc phong bốn năm trượng đập vào mặt. Hắn cảm thấy lạnh thấu xương, khí huyết chảy chậm, cả người cứng đờ, bốn phía một mảnh mênh mông mờ mịt.

Tình cảnh này cực kỳ giống khi lão đại ở Tiên Vực giao đấu Cửu Huyền, dù hàn băng này cũng không bằng huyền băng kia nhưng cũng không thể khinh thường được.

Lão Long lòng đầy cảm hứng, lại há hồm phun ra một đạo liệt diễm. Chỉ thấy hỏa quang xé tan bóng đêm, hàn ý bốn phía đột nhiên dừng lại một chút, thừa dịp hắn cầm yêu đao trong tay bổ ngang mà ra.

Nghĩa Hùng phóng một kích thành công, không chịu được cười gằn nói:

- Ha ha, đây là thiên phú thần thông của mỗi người, ngươi có chết cũng vinh dự đấy!

Hắn lấy ra một thanh phi kiếm, muốn lấy tánh mạng của lão Long, mà tiếng cười của hắn còn đang vang dội, bỗng nhiên im bặt.

Chỉ thấy bên ngoài mấy trượng, liệt diễm cùng đao quang chiếu rọi, phong liệt cùng băng đồng thời rung động, một tiếng rắc vang lên, thân ảnh lão Long đột nhiên biến mất.

- Hắn chạy trốn?

Khi lão Long không thấy bóng dáng, trong nháy mắt Nghĩa Hùng nghĩ thế.

Chiến đấu không địch lại thì chỉ có con đường chạy thoát, nếu không phải vậy thì sao? Hừ, coi như hắn mạng lớn.

Trong bóng tối không tìm được đối thủ khiến Nghĩa Hùng có chút không thoải mái, thời khắc còn đang kiêu ngạo, một tiếng hừ lạnh uy nghiêm vang lên.

Giáp Thứ bận rộn một phen cũng ngừng lại, chỉ là pháp bảo trong tay đã hoàn toàn thay đổi, sắc mặt hắn run rẩy, vừa tức vừa giận...

Đúng lúc này, tiếng gió lọt vào tai, bỗng nhiên sát cơ điên cuồng giáng xuống, Nghĩa Hùng giật mình, muốn lách mình tránh né. Một đạo ngân quang chói mắt cùng tiếng sấm liên tục ầm vang mà tới, căn bản không kịp tránh né. Trong lúc bối rối, hắn vội vàng tung hai nắm đấm ứng đối.

- Ầm~~~

Một tiếng động trầm thấp vang lên, ánh đao ác liệt mạnh mẽ bổ xuống hai quyền của Nghĩa Hùng. Trong chớp mắt, một lực đạo giống như núi đè đổ ập xuống, như muốn hủy thiên diệt địa, lại như lôi điện đánh xuống đầu, khiến người vạn kiếp bất phục. Hắn hừ thảm một tiếng, bỗng nhiên ngã xuống.

Giữa không trung, một người tóc tai rối bời, hai mắt sáng như đuốc, thanh yêu đao trong tay thế như lôi đình.

- Vậy mà hắn không trốn.

Nghĩa Hùng giật mình, thầm kêu không ổn. Động huyệt đáy cốc đều là sương lạnh bao phủ, không nhìn rõ tình hình, cứ như thế té xuống, dữ nhiều lành ít, hắn thu thế không được, thất thanh la lớn:

- Cứu ta....

Nghe tiếng, Giáp Thứ đột nhiên giật nảy mình, có điều trong đầu chợt lóe lên suy nghĩ tình hình nghịch chuyển. Hắn không lo đến đau lòng pháp bảo, giương mắt nhìn về phía bóng người bỗng nhiên xuất hiện kia, nhanh chóng phi thân thẳng xuống dưới, thuận thế tạo ra một đạo pháp lực, nhanh chóng chụp Nghĩa Hùng đang rơi xuống kéo trở về.

Nháy mắt lão Long hiện thân, một đao đánh bay Nghĩa Hùng, nhưng lại không thừa cơ truy kích, mà khinh thường mắng một câu. Sau đó, chân hắn đạp bước ra, chỉ trong giây lát đã đến khối đá ngoài hơn mười trượng treo lơ lửng kia.

Nghĩa Hùng cùng Giáp Thứ chậm rãi bay lên, khuôn mặt xanh xám trên làn da sẫm màu, hai mắt vẫn còn chưa tỉnh hồn, cũng không phải bị gì, chỉ vì chấn kinh mà gây nên. Nói trắng ra là bị dọa sợ, vừa mới rơi xuống đáy cốc lạnh sương mù dày đặc, trời mới biết tình huống thế nào, thật nguy hiểm.

Sau khi thở dốc mấy hơn, Nghĩa Hùng dần lấy lại tinh thần, hắn nhìn thân ảnh đứng ngạo nghễ trên tảng đá lơ lửng kia, không khỏi âm thầm lắc đầu.

Một tên tu vi Kim Tiên hậu kỳ chỉ có thể xem là một nhân vật vãn bối. Mà tên gia hỏa kia dám khiêu chiến cao thủ Tiên Quân, lại hung hãn không sợ chết, cuối cùng tuy cũng không tính là chuyển bại thành thắng, nhưng chí ít cũng không rơi vào thế hạ phong. Đây là lấy một địch hai, nếu đấu đơn mà nói, tình hình còn chưa biết được.

Tiện nghi không chiếm được, còn gặp khó khăn ngoài ý muốn, nhất thời Nghĩa Hùng không còn tinh thần chiến đấu, hắn lấy ra một viên đan dược nuốt xuống, lúc này mới nhìn phía trước oán giận nói:

- Lão Long đạo hữu, ngươi thật không biết đạo lý, vì cướp đoạt một khối đá nghỉ chân mà tranh chấp đến sinh tử…

Lời còn nói chưa dứt, hắn nhìn qua bên cạnh lộ ra vài phần vô tội phân trần nói:

- Đã đồng hành cùng nhau, nên nhượng bộ một lần.

Giáp Thứ là trung niên hán tử to lớn, thấy Nghĩa Hùng âm thầm chớp mắt ra hiệu, hắn lập tức hiểu ra, đi theo phụ họa nói:

- Huynh trưởng nói phải, đại nhân không chấp tiểu nhân, nhường hắn một lần thì có sao.

Một mình lão Long đứng trên đá, âm thầm lưu động khí huyết, bất động thanh sắc, thần thái ngạo nghễ. Hắn nhìn hai tên ngốc kia làm ra vẻ, khinh thường hất cằm xoay người nhìn sang chỗ khác. Vừa rồi động tĩnh không nhỏ nhưng không thấy có người quay lại, trong bóng tối nặng nề, vẫn khó lường như cũ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free