Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2105:

Dưới hang động dài hẹp kia, tối tăm, trước sau không thấy điểm cuối.

Mái vòm huyệt động có sương mù dày đặc, như tạo nên một tầng sức mạnh cấm chế mơ hồ. Phía dưới cũng có hơi nước bốc lên, lạnh lẽo đến bức người, như thể tình huống không thể đoán trước được.

Thật là kỳ lạ, đặt chân trên tảng đá vuông này lại khiến cho người ta có ảo giác trên không chạm trời, dưới không chạm đất.

Một mình lão Long nhìn quanh trong chốc lát, nhả vào lòng bàn tay, dùng sức hai tay cầm lấy. Gân cốt quanh thân nứt ra, sau đó hắn vung vẩy đầu tóc rối bời, hiển lộ ra khuôn mặt uy vũ cứng rắn. Trong mắt hắn, tinh quang lấp lóe, hắn vung tay lăng không, yêu đao màu bạc năm thước mang theo âm thanh vù vù phá gió mà ra.

Hổ Đầu, mặc kệ ngươi thế nào, ta đều xem ngươi là huynh đệ, đã không thấy tung tích của ngươi, lão Long ta chỉ đành tự mình hành sự.

Một đao trong tay lão Long, quanh thân khí thế hơi biến đổi, giữa chân mày xuất hiện mấy phần điên cuồng không chút sợ hãi. Lão Long dò xét hướng đi của mấy người Trần Luyện Tử, một bước đạp về bóng tối, lăng không thẳng đến chỗ sâu khó lường mà đi.

Một người trong hang động dưới đất xuyên hành, xung quanh yên tĩnh không chút tiếng động.

Đi qua ngàn trượng, phía trước vẫn đen tối ảm đạm như cũ.

Lão Long nhìn thấy một khối đá trống rỗng phía trước, vội vàng hạ xuống, không chịu được thở hổn hển chửi thề một câu.

Nơi này nhìn như xuyên hành không trở ngại, nhưng thực chất khá tiêu hao pháp lực. Có thể dễ dàng nhìn thấy trong huyệt động tràn ngập cấm chế vô hình, nếu không muốn từ giữa không trung rơi xuống, kế tiếp phải cẩn thận không được lỗ mãng. Nói tóm lại, chỉ do tu vi của hắn không ăn thua gì.

Lão Long vừa nghỉ ngơi vừa quan sát bốn phía.

Trong thần thức, đừng nói Hổ Đầu, ngay cả bóng dáng bọn người Trần Luyện Tử cũng không thấy. Huyệt động quỷ dị này đến tột cùng là thông đến nơi nào?

Lão Long lấy ra một nguyên thần hình thú, không thèm nhìn vội vã nuốt vào.

Một sợi huyết khí vào bụng, mệt mỏi liền tan biến, khiến hắn mừng rỡ, tinh thần phấn chấn.

Ừm, ăn quen miệng rồi, hương vị của nguyên thần cũng thật không tồi.

Lão Long lại nâng tay trái lên, lập tức lại lắc đầu.

Lúc cấp bách cần dùng thì không có nguyên thần. Nếu tu vi của hắn tăng lên, nguyên thần của yêu thú bình thường đã không có tác dụng lớn, chẳng qua chỉ xem như đan dược bổ sung thể lực mà thôi. Nếu muốn thôn phệ yêu nhân, cũng chính là yêu tiên tu vi tinh huyết, nói nghe dễ hơn làm.

Lão Long nghỉ ngơi một lúc lại tiếp tục đi về phía trước, lại qua hơn ngàn trượng, hang động có xoay về bên phải. Khi nhìn thấy một hòn đá đặt chân, hắn không suy nghĩ vọt đến, đột nhiên có người quát:

- Cút ngay!

Phía trên hòn đá có người nhanh chân đến trước, chính là Nghĩa Hùng cùng Giáp Thứ.

Có lẽ nơi đó nhỏ hẹp nên cố tình làm ác, hai tên ngốc căn bản không cho lão Long đặt chân, Nghĩa Hùng thì không nói hai lời đã vung quyền đánh tới.

Lão Long ở giữa không trung, một đống quyền ảnh đen nhánh mang theo tiếng gió gào thét đối diện đánh tới. Hắn không kịp tránh né, cũng không nghĩ nên tránh né, chợt trợn mắt há hốc mồm tròn xoe, hai tay cầm đao, hung hăng đánh ra một đạo ánh sáng màu bạc.

- Ầm.

Yêu đao cùng quyền ảnh chạm vào nhau, nhất thời một tiếng nổ vang dội thật lớn, ngân quang nứt toạt, văng tung tóe.

Đột nhiên lão Long bay ngược ra ngoài, tại thân eo giãn ra, có Long Hành xê dịch dũng mãnh như thường, mới đi hơn mười trượng đột nhiên có xu hướng suy giảm rồi ngừng lại. Dù tù tu vi của hắn có tăng vọt cũng chỉ Kim Tiên hậu kỳ mà thôi, còn Nghĩa Hùng đã là cao thủ Tiên Quân sơ kỳ, lại triển khai đánh lén, khiến hắn không kịp chuẩn bị. Mới rồi lão Long cùng đối phương liều một hồi, mặc dù kém hơn một chút nhưng lại không thấy chút dấu hiệu thất bại.

Chẳng qua quyền phong kia vung ra lại có thể hóa thành hàn băng, uy lực cũng không tầm thường.

Đồng thời, Nghĩa Hùng lảo đảo rơi xuống hòn đá treo. Ngoài ý muốn hắn kinh hô một tiếng, lập tức lại nhảy lên, không quên gọi lớn:

- Giáp Thứ huynh, kết hợp ngăn địch.

Giáp Thứ nhìn Nghĩa Hùng chật vật, cũng hơi kinh ngạc.

Tên ngốc kia vậy mà đấu ngang một cao thủ Tiên Quân, sao hắn ta lại mạnh mẽ đến thế? Không tin hai người không đối phó được hắn.

Giáp Thứ tự cho bọn họ chiếm được tiện nghi, hay tay huy động, mỗi người tự cầm lấy lợi mang sắc bén. Giáp Thứ không chút trì hoãn, nhảy lên một cái cùng Nghĩa Hùng một trái một phải nhào về phía lão Long.

Khó khăn lắm lão Long mới đứng vững thân hình, không kịp lấy hơi thở, đối thủ lần nữa lại đến.

Chỉ thấy quyền phong gào thét, một khối hàn băng hai ba trượng lớn nhỏ ầm vang đánh tới. Chỉ trong nháy mắt, lại có hai đạo hào quang chói sáng cắt ngang bầu trời, mang theo huyết tinh nồng đậm cùng sát ý dọa người, song song mà tới.

Đây là lấy nhiều địch ít sao, lão tử chưa sợ qua ai bao giờ.

Lão Long nghiến răng, song mi dựng thẳng, không lùi mà tiến tới, tay giơ yêu đao hung hăng bổ nhào về phía hàn băng kia. Trong nháy mắt lão Long há mồm phun ra một đạo hỏa diễm hừng hực, chợt một phân thành hai, bỗng nhiên hóa thành hai con hỏa long, đón lấy hai đạo lợi mang đánh tới.

- Ầm!

Theo hướng đao quang, hàn băng vỡ ra, bên trong tiếng vang điếc tai, tàn phá pháp lực bừa bãi, đồng thời kéo theo bão táp cuộn quanh bốn phía.

- Xùy xùy!

Hai con hỏa long đụng phải hai đạo lợi mang, lập tức tiếng kêu liên tiếp vang lên, chỉ trong một thoáng liệt diễm tan vỡ, Long Ảnh không thể tiếp tục, tựa như đã phân thắng bại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free