Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2104:

- Nếu vi huynh có thể tính toán được, thì đến nơi này làm gì.

Giác Phách phiền muộn hừ một tiếng. Vị sư huynh này thật đúng là rảnh đến hoảng rồi, nói một hồi lâu cũng chỉ là khoe khoang bí ẩn.

Lúc này đột nhiên Tất Kháng nâng tay phải lên, từ đó lấy ra một cái ngọc giản.

Giác Phách đưa tay tiếp nhận ngọc giản, xem xét một chút, không hiểu hỏi:

- Đây là có ý gì?

Tất Kháng giải thích:

- Thiên Hoang có người am hiểu thuật bói toán, cực kỳ linh nghiệm. Sư tôn từng hỏi qua chuyên môn này, lại không rõ lắm cho nên mới cố ý lưu lại ngọc giản cho ta.

Giác Phách nhìn ngọc giản đến xuất thần, ngạc nhiên nói:

- Long Hổ Quá Thiên, Tam Hoàng Quy Vị, không phải là nói ba vị cao nhân còn có ngày trở về sao?

Tất Kháng không chút hoang mang trả lời:

- Tam Hoàng có thể quay về hay không còn chưa biết được, quan trọng nằm trong đoạn lời nói phía trước.

Giác Phách lại hỏi:

- Long Hổ Quá Thiên? Giải thích thế nào?

Tất Kháng vuốt râu dài, trầm ngâm nói:

- Trước đây vi huynh bế quan, phát giác Thiên Giao cốc có khí tượng Long Hổ, sau đó mới cho Thiên Tinh đến xem xét, vẫn không có gì, bỗng nhiên nhớ lại đoạn văn này của sư tôn lưu lại. Long Hổ Quá Thiên có lẽ là dấu hiệu Tam Hoàng quay về vị trí lúc đầu.

Giác Phách khó có thể tin nói:

- Theo ý kiến của sư huynh thật sự quá mức gò ép, Long Hổ Quá Thiên, chưa hẳn đã chỉ Thiên Giao cốc. Mà Tiên Hoàng sớm đã không biết rõ sống chết từ vài vạn năm trước, Ma Hoàng cùng sư tôn vùng vẫy chí hướng ở Cửu Thiên, cái gọi là Tam Hoàng Quy Vị đơn thuần chỉ là lời vô căn cứ.

Nói xong, ném ngọc giản trả lại, dễ dàng thấy được, lời giải thích của sư huynh hắn không cho là đúng.

Tất Kháng thu hồi ngọc giản, thần sắc như trước, vẫn từ tốn nói:

- Ta chỉ nhất thời suy đoán mà thôi, sư đệ cũng không cần chú ý, có điều…

Hắn chậm rãi đứng lên, lần nữa nhìn cửa cửa cao lớn cách đó không xa, ngược lại nói:

- Nếu sau này có người trèo lên đỉnh Chí Tôn thống nhất Bát Hoang, không biết có thể nghe được câu chuyện Tam Hoàng Quy Vị hay không.

Giác Phách ngơ ngác không nói, không chịu được quay đầu nhìn lại. Trên cửa đá này, bốn chữ Vạn Yêu Chi Tổ to lớn vẫn nghiêm trang ở đó.

- Hổ Đầu đâu?

Sâu dưới lòng đất, trên một hòn đá còn sót lại đơn độc, có sáu bóng dáng đứng trên đó. Theo thứ tự bọn họ là Trần Luyện Tử, bốn thầy trò Tử Mục, Tử Kiền, cùng với lão Long, chỉ thiếu mỗi Hổ Đầu. Tên gia hỏa kia đi đầu dò đường, sau đó lại kêu lên thảm thiết, lúc này lại không thấy bóng dáng, hắn gặp bất trắc hay tự mình rời đi?

Khắp nơi tối tăm tràn ngập, lạnh đến thấu xương, khiến người ta như rơi vào Cửu Uyên mà sợ hãi. Trong lúc nhất thời, thần sắc mọi người đều mờ mịt mà sợ hãi bất an.

- Nơi này là động huyệt dưới lòng đất, thông với nơi nào?

Khi xuyên qua cửa động kia, sáu người không tự chủ được rơi thẳng xuống, cũng may ai cũng có tu vi bty phàm, không khó tìm được một vùng đất đặt chân. Mà sau khi rơi xuống lúc này mới phát hiện rơi xuống hang động không rõ hẹp dài sâu cạn. Mọi người lại nổi lên một tia nghi ngờ, giờ khắc này, nên đi về hướng nào?

- Tên Hổ Đầu kia có lẽ chết rồi, không cần quản hắn, tìm đường đi quan trọng hơn.

- Sư đệ nói đúng, Trần Luyện Tử đạo hữu, xin chỉ giáo.

Tử Mục cùng Tử Kiền đã nhất trí, hai bên nhìn Trần Luyện Tử bên cạnh. Người này đến từ Thiên Hoang, lại biết được bí ẩn Thiên Giao cốc, thật không đơn giản, chỉ mong chuyến đi này gặp được thiên duyên.

Nghĩa Hùng cùng Giáp Thứ nhìn hai sư phụ của mình, lão Long một mình đứng gần ngoài lề vách đá. Năm người nơi này đều chú ý đến nhất cử nhất động của Trần Luyện Tử.

Trần Luyện Tử còn hướng ánh mắt nhìn về nơi xa, vẻ mặt tự nhiên. Sau đó không lâu hắn chậm rãi giơ tay lên bóp nát ngọc giản trước đó.

Nhìn thấy cảnh này, mọi người khá kinh ngạc, ngọc giản kia mở ra huyệt động trong lòng đất, tại sao lại hủy đi? Muốn giấu diếm chuyện gì, hay có ý gì khác?

Tử Mục thoáng lùi, chợt đứng lại, dưới chân phạm vi cũng chỉ có một trượng, lùi thêm chút nữa nguy hiểm khó lường, nhất thời không thể né tránh. Sáu người đứng vô cùng chật chội, ngay cả hơi thở cũng có thể nghe được, có chút lúng túng xấu hổ nhưng lại kiêng kỵ nhiều hơn. Mà hắn vẫn đen mặt hỏi:

- Đạo hữu, đây là chuyện gì?

Trần Luyện Tử phủi tay, nhẹ nhàng thổi mảnh vụn của ngọc thạch, ánh mắt nhàn nhạt nhìn bốn phía, xem thường nói:

- Trong ngọc giản không có thông tin gì liên quan đến trong lòng đất, lưu lại cũng vô dụng.

Tử Mục cùng sư đệ trao đổi ảnh mắt, u ám nhẹ nhàng thở ra, cảm thấy may mắn nói:

- Thì ra đạo hữu rõ nơi này như lòng bàn tay, xin chỉ rõ phương hướng.

Trần Luyện Tử khẽ lắc đầu cười nói:

- Ha ha, ta chỉ là một người bên ngoài, làm sao biết được tình hình nơi đây?

Tử Mục trở nên khẩn trương, trợn mắt nói:

- Ngươi...

- Yên tâm đừng lo.

Trần Luyện Tử cắt ngang lời Tử Mục, nhẹ nhõm nói:

- Cứ tìm kiếm thử xem.

Nói xong, hắn lại bước lên phía trước, lăng không bay qua, trong nháy mắt bay trong bóng đêm đi xa.

Tử Mục không dám thất lễ, cùng sư đệ theo sau mà đi.

Lúc này, không ai để ý đến lão Long đi hay ở, chỉ trong chốc lát nơi này chỉ còn lại mình hắn. Tuy nhiên, hắn không vội vã rời đi, mà yên lặng ngước đầu nhìn lên, cửa động nhỏ bé đã khép lại không thấy tăm tích, lúc này muốn trở về cũng khó mà toại nguyện, có điều không biết hiện tại tên gia hỏa Hổ Đầu ở nơi nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free