Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2103:

Tất Khang đứng lên rời động phủ.

Phóng tầm mắt nhìn về phương xa, trời đất mênh mông, khắp nơi mờ mịt, khí tượng đại ngàn.

Trong sơn cốc mấy ngàn dặm, một ngọn núi xuyên thẳng thiên khung, từ xa nhìn khá cao lớn nguy nga, hùng vĩ bất phàm.

Tất Kháng thoáng ngừng chân trước cửa động phủ, lập tức lăng không mà đi. Thân hình hắn bất động không bị phiến bụi ảnh hưởng, mơ hồ kéo theo khí thế phong vân, Động Thiên hậu kỳ uy thế như trời tự sinh ra.

Cách mấy ngàn dặm, chớp mắt đã đến.

Lần nữa nhìn qua, những đỉnh núi màu ngọc lam thậm chí còn hùng vĩ và cao hơn. Nó nổi bật giữa các thung lũng bằng phẳng và đứng trên một vách đá dựng đứng, giống như một cánh cổng bị chặn ngang, và giống như một rãnh trời khó có thể vượt qua, khiến mọi người đột nhiên dừng lại!

Ở giữa sườn núi, từ đó vỡ ra một đường to lớn, hai bên rộng mở, trước sau mở rộng trăm trượng, giống như hình dạng đao bổ rìu đục, chính giữa kẹp lấy một cửa đá phong bế dài hẹp, bên trên có bốn chữ đục theo phong cách cổ xưa: Vạn Yêu Chi Tổ.

Nơi này, chính là Yêu Tổ phong, là vị trí căn cơ của Yêu Hoang.

Tất Kháng còn ở bên ngoài ngàn trượng, cửa đá trước Vạn Yêu Chi Tổ đột nhiên nhấc ngang, từ dó nhảy ra hai Ngân Giao dài hơn mười trượng, khí thế xoay quanh vô cùng dữ tợn.

Có người trầm giọng nói:

- Sư huynh.

Tất Kháng không nói một lời, từ trên cao đáp xuống.

Hai con Ngân Giao không dám ngăn cản, cuốn ngược quay về, thoáng một cái biến mất không thấy tăm tích. Trời quang mây tạnh, trước thạch môn chậm rãi hiện ra một thân ảnh lão giả.

Tất Kháng phiêu nhiên rơi xuống, ngắm nhìn bốn phía.

Một nơi cực kỳ bằng phẳng, bên trong trống trải hiện ra cửa đá tỏ vẻ nghiêm trang mà thần bí.

Cách cửa đá trăm trượng, có một vị lão giả áo vải khoanh chân ngồi đó. Thân thể hắn thô to, tướng mạo uy nghiêm, trong lời nói thần sắc hiện lên một tia nghi hoặc.

Tất Kháng nhìn lão giả kia gật đầu chào hỏi, hai tay chắp sau lưng chậm rãi đi về phía trước, cười nhạt nói:

- Có sư đệ trông coi Yêu Tổ đại điện, Hoàng Tôn Thánh địa, hạng người bình thường sao dám bước chân vào nửa bước.

- Sư mệnh tại thân, Giác Phách không dám lười biếng.

Lão giả ngồi bất động trước cửa đá trầm giọng trả lời một câu, ngược lại hỏi:

- Vốn sư huynh đang bế quan, sao lại đến tận đây?

Tất Kháng không ngừng bước, vừa nói:

- Chúng ta đã tu đến cảnh giới này rồi, thật khó để tiến thêm, cái gọi la bế quan đơn giản để chấp niệm mà thôi. Cảm nhận được khác lạ, lúc này ta mới tìm sư đệ lĩnh giáo một chút.

- Sư huynh khách khí rồi, có chuyện gì cứ trực tiếp nói thẳng...

Lão giả tự xưng là Giác Phác hình như giật mình, khách sáo nói một câu, tiếp sau lại ném ra một cái bồ đoàn, lúc này mới vuốt sợi râu xám trắng, trầm ngâm nói:

- Thiên Tinh sư muội vẫn còn nghe lời, nếu Đấu Tương sư đệ vẫn còn ở đây, hai huynh đệ chúng ta khó mà thanh tĩnh được.

Tất Kháng đi đến gần, ngồi trên bồ đoàn ngoài ba trượng, có chút bất đắc dĩ nói:

- Đấu Tương ra ngoài không có việc gì, Thiên Tinh đã sớm tức giận đến trùng thiên. Chỉ mong hắn đừng gây tai họa, nếu không ta và đệ chắc chắn sẽ trở thành kẻ địch của ma tu trong Trung Dã này.

Vị tiểu sư đệ kia đi xa nhà, chính là hai lão huynh đệ nhất trí đưa ra.

Tục truyền, đệ tử môn hạ Ma Hoàng có đường tắt đột phá La Thiên, đây là một chuyện trọng đại, không thể không ra tay dò xét một phen.

Vì thế dứt khoát để Đấu Tương tiến vào trong Trung Dã Ma Thành một chuyến, miễn cho hắn ở Thiên Quý cốc hành hạ không nghỉ.

- Chỉ cần không tiết lộ lai lịch cùng tục danh thực sự, có lẽ cũng không sao.

Giác Phách xem thường lắc đầu, hơi chút trầm ngâm, hỏi:

- Sư huynh phân công cho Thiên Tinh sư muội đến Thiên Giao cốc, vì sao lại...

Tất Kháng không chút giấu diếm, đem suy đoán trước đó nói ra.

Thiên Giao cốc ở núi cao rừng rậm, cấm chế vẫn còn, nếu có người chui vào trong đó làm chuyện mờ ám, có lẽ chưa kịp làm gì đã bị phát giác rồi, cũng may không có gì khác thường, có điều...

Bên trên ngọn núi rộng lớn, hai lão giả ngồi đối diện nhau, hai người to cao uy vũ, lại có sự khác biệt.

Tất Kháng có cử chỉ như một tu sĩ, bễ nghễ mà cuồng ngạo, bên trong ẩn chứa sự bình tĩnh đến ung dung.

Giác Phách thì vẻ mặt luôn tươi cười, nói đến gọn gàng dứt khoát. Hắn điềm tình trầm ổn như tảng đá, lại không mất đi bá khí hùng hổ dọa người. Sau khi biết được Thiên Tinh xem xét Thiên Giao cốc mà không có gì, cũng không để trong lòng. Yêu Hoang to lớn, nhưng chưa có ai dám đến nơi này làm càn.

Sau khi Tất Kháng phân trần, ngẩng đầu nhìn cửa đá cao lớn cách đó không xa:

- Nhớ năm đó sư tôn muốn cùng Huyền Tiêu Ma Hoàng phân cao thấp, liền lập chí đột phá cảnh giới La Thiên mà xa trên Cửu Thiên. Nhưng không ngờ cho đến hôm nay, lão nhân gia cũng không trở về.

Giác Phách nói như chuyện đương nhiên:

- Trên Cửu Thiên, huyện diệu phong phú, nếu sư tôn không có ý định quay lại, điều này cũng hợp lý thôi.

Tất Kháng cười cười, như có điều suy nghĩ nói:

- Sư tôn nên biết được, nếu chúng ta không có Tam Hoàng Kinh dựa vào, rất khó có thể tu tới La Thiên Tam Cảnh, mà lão nhân gia một đi không trở lại, Huyền Tiêu Ma Hoàng cũng không rõ tung tích. Hiện nay Bát Hoang Quần Long Vô Thủ, ngày sau chắc chắn lâm vào trong hỗn loạn, thử hỏi, chúng ta nên làm thế nào cho đúng?

Vẻ mặt Giác Phách trở nên ngưng trọng, tu vi ngừng bước không tiến, tiên đồ cũng chấp nhận kết thúc như vậy. Đổi lại là người khác có lẽ không cam tâm tình nguyện.

Tam Hoàng Kinh trong truyền thuyết chính là tinh túy của Yêu, Ma, Đạo, ẩn chứa nội dung quan trọng của thiên đạo. Vì tu tới La Thiên cảnh Chí Tôn điển tịch, cũng đã phải mất nhiều năm, quả thật khiến người ta tiếc nuối. Có điều, nếu như sư tôn chỉ điểm một ít, chưa hẳn không có thu hoạch. Mà lão nhân gia cùng Ma Hoàng chỉ lo tranh luận cao thấp, vô ý xây dựng điển tịch, nhưng trong lúc vô tình bỏ quên truyền thừa cho môn hạ, nhưng...

Tất Kháng nói tiếp:

- Căn cứ vào những điều biết được, môn hạ Tiên Hoàng vẫn đang tìm kiếm Tam Hoàng Kinh hạ lạc, đệ tử Ma Hoàng thì có lối đi riêng, mà chúng ta chỉ đợi thì không đạt được gì. Một khi Thiên Hoang cùng Ma Hoang hưng khởi, Yêu Hoang chắc chắn hối hận cũng đã muộn.

Giác Phách đưa tay vuốt râu, im lặng suy nghĩ một lát mới trầm giọng nói:

- Đệ bên trong Yêu Hoang rất ít tâm kế, không biết sư huynh có thể dạy không?

Người trong Yêu Hoang đa số là người thô lỗ, nếu đánh giết hung ác thì sẽ không thua, nhưng nói về mưu lược chiến đấu thì còn có chỗ thiếu sót, cho nên Giác Phách mới nói thế. Đến nỗi để Đấu Tương tiến vào trong Trung Dã, mưu đồ này bất quá cũng chỉ là phương tiện tạm thời. Vị tiểu sư đệ kia chưa hẳn có thể tìm được tin tức hữu dụng, mà toàn gây rắc rối.

Tất Kháng lắc đầu, không biết sao chỉ cười nói:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free