Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2102:

Một người một Giao hoành hành sơn cốc, chưa tới gần cao điểm, đành phải đi ngược về phía tây.

- Thiên Tinh ta cũng là người không phận sự sao? Giác Phách sư huynh, ngươi là lão gia hỏa cứng nhắc không thay đổi.

Bên ngoài phía tây mấy ngàn dặm có một tòa núi cao khác, nữ tử đạp trên Thần Giao từ trên trời giáng xuống, vô cùng tức giận. Nàng vừa hạn xuống liền đá ra một chân, cậy mạnh mắng:

- Ta đá chết ngươi.

Vốn là đang chờ một cước này, cuối cùng cũng tới, Thần Giao trực tiếp té bay ra ngoài, mạnh mẽ ngã trên một khối đá xanh, lúc này mới yên lòng rên rỉ, lập tức lặng lẽ trốn đi.

Nữ tử thì lại chắp tay sau lưng, vênh váo tự đắc, nhanh chân bước về phía trước.

Bên ngoài hơn mười trượng, cửa động phủ đã niêm phong, bốn phía bao quanh bởi những tảng đá kỳ lạ, hoa cỏ nở rộ, mây mờ nhàn nhạt, nhìn khá đẹp mắt.

Nữ tử tiến lên được hai bước, cất giọng nói:

- Tất Kháng sư huynh, Thiên Tinh quay lại phục mệnh.

Động phủ môn hộ mở rộng, có người ừ một tiếng.

Nữ tử tự xưng là Thiên Tinh thế đi như gió, theo sau cuốn lên một trận sương mù. Chỉ trong giây lát nàng bước vào động phủ, tìm bồ đoàn cạnh đó ngồi xuống, oán giận nói:

- Sư huynh, ngươi đang bế quan làm sao biết được ở Thiên Giao cốc có động tĩnh, chẳng lẽ muốn gây khó dễ cho tiểu muội sao?

Động phủ đơn sơ lại rộng rãi sáng sủa, ở giữa nơi này có một vị lão giả thân thể to lớn, trên người mặc áo xanh, râu tóc xám trắng, nếp nhăn dày đặc, tướng mạo uy nghiêm, mang theo nụ cười chậm rãi lên tiếng:

- Thiên Giao cốc chính là nơi năm đó Hoàng Tôn hưng thịnh, mặc dù đã hoang phế nhưng lưu lại vô số cấm chế, nếu có người ác ý chui vào mà ẩn nấp không ra, vẫn khó mà phát giác được.

Lão duỗi tay vuốt râu dài, lại nói tiếp:

- Thời gian vi huynh bế quan chợt có cảm giác khác lạ, nên mới phiền sư muội đến xem thế nào, đã không có chuyện gì thì thôi.

Thiên Tinh xem thường hừ lạnh một tiếng:

- Hừ, Thiên Quý cốc, Thiên Giao cốc chính là cấm địa của Yêu Hoang, ai dám có can đảm dòm ngó đến, ta đá chết hắn.

Người gọi là Tất Kháng lão giả không nói nữa, mí mắt cụp xuống, khóe miệng nhếch lên nụ cười khổ.

Môn hạ của Yêu Hoàng vốn chỉ còn hai người là Tất Kháng cùng Giác Phách là đệ tử đích truyền. Hai huynh đệ thay thầy tọa trấn ở Thiên Quý, ngạo nghễ ở Yêu Hoang, thời gian trôi qua bình ổn mà nhàn hạ. Ai ngờ Hoàng Tôn cũng chính là sư tôn, lão nhân gia một lần ra ngoài lại thu nhận hai người Đấu Tương cùng Thiên Tinh, từ đó về sau, trong sơn cốc này trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Đấu Tương, người cũng như tên, trời sinh tính tình hiếu chiến, lại khó tìm địch thủ. Rất nhiều môn nhân bị hắn đánh cho không dám bước đến gần Thiên Quý cốc nửa bước. Đặc biệt, hắn vậy mà chạy đến Yêu Hoang, nghe nói bên trong Trung Dã địa giới, cũng gây nên nhiều động tĩnh lớn.

Thiên Tinh, tên khá êm tai, người cũng khá đẹp nhưng tính tình nóng như lửa đốt, cả ngày trong cốc chạy đông vọt tây, lại dã man bá dạo, người người e sợ, nhìn thấy là lo trốn tránh.

Nhưng Hoàng Tôn sau lần ra ngoài kia cũng không quay lại nữa. Hiện tại, Tất Kháng, Giác Phách cũng vội vàng bế quan tu luyện, không quản hết mọi việc, cản bản không có thời gian quan tâm chuyện khác, đành tùy ý sư đệ, sư muội làm xằng làm bậy. Mà bỗng nhiên Tất Kháng phát hiện bên ngoài Thiên Giao cốc vạn dặm như có động tĩnh, đồng thời nảy ra ý định cho người hiếu động như Thiên Tinh đi làm chút chuyện.

Thiên Tinh chỉ ngồi một chút đã không có kiên nhẫn. Vị lão sư huynh trước mắt này làm người rất được nhưng cùng Giác Phách sư huynh là một hạng người, đều là người cứng nhắc không thay đổi, thật rất khó nói chuyện. Nàng cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ ngồi một chút liền đứng dậy, tự tin nói:

- Sư huynh, ta muốn đến Trung Dã xem thế nào.

Mí mắt Tất Kháng không mở lên nổi, yên lặng lắc đầu.

Thiên Tinh cảm thấy thú vị, mạnh mẽ cười nói:

- Ha ha, nếu có thể gặp Đấu Tương sư huynh thì tốt, huynh ấy sẽ rất bất ngờ…

Nàng nói một tiếng cáo từ, quay người muốn rời đi, căn bản không chú ý đến thần sắc của sư huynh.

Bỗng nhiên, Tất Kháng mở hai mắt ra, sắc mặt trầm xuống, không nhanh không chậm nói:

- Nếu không tu được đến Động Thiên trung kỳ thì không được rời Yêu Hoang nửa bức, nếu ngươi dám kháng lệnh không tuân, chớ trách vi huynh ra tay vô tình, nhẹ thị trục xuất khỏi sư môn, nặng thì phế bỏ tu vi.

Thiên Tinh không nhịn được rùng mình một cái, dẫm chân xuống.

Sư huynh đệ bốn người xem Tất Kháng là huynh trưởng, mà vị lão sư huynh vẻ mặt vẫn như trước, uy thế khó lường, khiến người đối diện không rét mà run. Cao nhân Động Thiên hậu kỳ viên mãn, lời nói không phải đùa.

Thiên Tinh nhất thời mặt đỏ lên, hừ một tiếng rồi phất tay áo xoay người ra ngoài. Nàng mới đến cửa động phủ, trạng thái cứng đầu lại bắt đầu sinh ra, hét lớn:

- Còn không lăn ra đây cho ta, một chân đá chết ngươi.

Chớp mắt, Thần Giao kia nhanh chóng lẻn đến gần, thân thể giãn ra nằm ngang, bày ra tư thế muốn gì cứ làm.

Thiên Tinh không hiểu được cái gì gọi là thương cảm, hung hăng dùng chân đá qua, không cam lòng lẩm bẩm:

- Hừ, tu đến Động Thiên trung kỳ thì có gì khó, ngày sau ta sẽ cho sư huynh ngươi đẹp mắt.

Một tiếng gào thét đi xa, người, Giao không thấy tăm tích.

Tất Kháng vẫn còn thẳng người ngồi yên tĩnh, thần sắc có điều suy nghĩ.

Trước đây, thời khắc bế quan nhập định, giật mình có cảm giác, mà chỉ một lát hết thẩy đều biến mất không chút dấu vết.

Hoàng Tôn đã vạn năm không xuất hiện chân thân, chẳng lẽ có dấu hiệu rồi sao?

Tất Kháng nghĩ đến đây vẻ mặt khẽ động, trên tay lấy ra một khối ngọc giản, đây là thứ Hoàng Tôn lưu lại, không phải là vật của lão nhân gia, mà đến từ một vị cao nhân Thiên Hoang, trong đó có một lời tiên tri: Long Hổ Quá Thiên, Tam Hoàng Quy Vị…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free