Vô Tiên - Chương 2101:
Hổ Đầu tự nhận không may oán giận gắt một cái, mang theo thiết bổng nhảy về phía cửa động kia. Chỉ thấy bóng người hắn lóe lên, lại không thấy tăm tích, chỉ còn lại một trận sương mù bốc lên, đối với bước nhảy của hắn càng thêm mấy phần thần bí khó lường.
Mọi người sốt ruột, vội vàng khởi động thần thức xem xét, Mà cửa động này sâu thẳm, khó mà tìm ra manh mối.
Trần Luyện Tử ở phía trên cửa động, một tay vuốt râu, một tay để sau lưng yên lặng chăm chú nhìn dưới chân, vẻ mặt mọi người nhìn không thấu.
Bốn sư đồ Tử Mục, Tử Kiền vừa có chút lo lắng, vừa nóng lòng muốn thử.
Lão Long thì thờ ơ không động lòng, khoanh tay đứng nhìn. Hắn giống như cùng Hổ Đầu thật sự không quen biết, hai người không liên quan.
Thời gian một chén trà đi qua cũng không có chút động tĩnh.
Tử Mục nâng khuôn mặt rạng rỡ, hai mắt chớp động mong mỏi, nhìn Trần Luyện Tử nói:
- Chờ đợi, không bằng...
Hắn còn chưa nói xong, Tử Kiền bên cạnh vội lên tiếng phụ họa.
- Sư huynh nói rất hợp ý ta.
Không cần phải bảo hai người chờ đợi, nếu bên dưới có lợi ích làm sao để cho người khác giành lấy được chứ? Một điều nữa, những nghi ngờ trước đó đã được giải tỏa, kế tiếp cần phải đồng tâm hiệp lực, chung tay tìm kiếm cơ duyên.
Trần Luyện Tử không lên tiếng, vẫn cúi đầu quan sát.
Tử Kiền cùng Tử Mục có chút xấu hổ, ánh mắt nhìn nhau vừa định lên tiếng, trong cửa động lại có tiếng vang truyền ra.
- Aaaaa
Một tiếng hét thảm vang lên, lập tức im bặt.
Mọi người giật nảy mình nhưng lại không rõ ràng cho lắm.
Giọng nói quen thuộc lại phách lối, ngoại trừ Hổ Đầu thì còn còn ai có chứ? Mà trong tiếng kêu của hắn hình như có chút sợ hãi, có chút kinh hoảng, còn mang theo vài phần như có niềm vui ngoài ý muốn. Rốt cuộc trong lòng đất hắn gặp phải thứ gì?
Bỗng nhiên thân ảnh Trần Luyện Tử lóe lên, nhanh chóng chui vào trong động phủ.
Thấy thế Tử Mục vội vàng ra hiệu cho mọi người, lại không quên nhìn lão Long quát lớn:
- Còn không mau đi xuống.
Tử Kiền cùng Nghĩa Hùng, Giáp Thứ ngầm hiểu, chăm chú nhìn nhất cử nhất động của lão Long. Trần Luyện Tử đến từ nơi khác đương nhiên không có gì đáng lo ngại. Mà lão Long là người đến từ Yêu Hoang, không dám để lộ chút tin tức gì, nếu không chắn chắn rước họa vào thân.
Nhìn theo vết xe đổ của Hổ Đầu, lão Long không nói hai lời, trực tiếp nhảy xuống cửa động. Mà khi hắn khởi hành, trong lòng thầm hừ một tiếng, ngày sau lão tử nhất định phải giết chết mấy tên Động Thiên cao thủ này, nghĩ như thế nên hắn nhất thời sảng khoái.
Bọn người Tử Mục không chần chừ, lần lượt nhảy vào cửa động.
...
Cùng lúc đó, bên ngoài không trung Thiên Giao cốc, đột nhiên một cơn gió bất chợt gào thét, mang theo ánh sáng lấp lóe, ngay sau đó toát ra một Thần Giao màu bạc giơ nanh múa vuốt.
Nó có hai chân trước, vảy sáng bóng, vẻ ngoài hung dữ và kiêu ngạo. Phía trên thân eo dài năm sáu trượng, đứng yên một bóng người rực đỏ.
Một người một Giao xuất hiện nơi đó, thế tới chậm rãi.
Hai chân Thần Giao vẫn lắc đầu vẫy đuôi, xoay quanh bốn phía, nhất thời không chút ngừng nghỉ.
Bóng người rực đỏ nổi giận, nâng lên một cái chân nhỏ tú lệ, dịu giọng quát lên:
- Ngươi dám càn rỡ, ngươi dám không nghe lời, ta đá chết con rắn nhà ngươi.
Trên lưng Thần Giao là một nữ tử xinh đẹp, khoảng chừng hai mươi mấy tuổi, đôi mi thanh tú dưới con mắt sắc lẹm, nét mặt ngang bướng không chút cố kỵ. Trên người nàng ta mặc váy màu đỏ làm nổi bật lên bóng dáng rung động lòng người. Mà tính tình của nàng cũng nóng như màu áo nàng mặc, tạo bạo, cú đá của nàng khá nặng nề.
Thần Giao không chịu nổi, chỉ trong chốc lát gào thét, thu đuôi và móng vuốt, trông giống như bị cứng lại, như thể bị lơ lửng trong không trung, không dám di chuyển, bộ dáng vô cùng đáng thương.
Nữ tử kia cũng không bỏ qua, lần nữa oán hận đá vào chân nó, lúc này mới chỉ tay ra lệnh:
- Lại đến động phủ bỏ hoảng kiểm tra, nếu lười biếng ta liền rút gân lột da ngươi, hừ.
Thần Giao như được đại xá, vội vàng hóa thành một đạo thiểm điện bay thẳng ra ngoài ngàn trượng. Đến động phủ trên vách núi cheo leo, nó cẩn thận thu lại thế đi, mãnh liệt chìm xuống dưới, xém chút ngã xuống sơn cốc.
Có người giọng dịu dàng mắng:
- Ta một chân đá chết ngươi.
Thần Giao nhìn thấy bóng người đỏ rực kia bay lên rời đi, không chịu được thầm ai oán, trong hai mắt nó đều sợ hãi. Nó giẫy dụa thân thể chậm rãi bay lên, nghiêm chỉnh canh giữ cửa động, thần sắc hung ác mang theo vài phần tuyệt vọng, còn có chút hoảng sợ chờ mong, lúc bị đá chính là thành tiên đạo, đá chết rồi thì đáng đời, không chết chính là tiêu dao.
Nữ tử nhanh nhẹn rời đi, nhẹ nhàng rơi vào trước cửa động phủ bỏ hoang. Nàng thoáng dò xét đánh giá, lập tức hào hứng buồn tẻ, không kiên nhẫn lẩm bẩm:
- Hừ, Thiên Giao cốc này tuy là cấm địa, nhưng cũng hoang phế nhiều năm ít có người tới, sư huynh bắt nạt ta còn trẻ không biết, khi về phải tìm hắn tính sổ.
Nữ tử oán thầm mắng vài câu, quay người rời khỏi động phủ.
Một người một Long tìm kiếm trong sơn cốc một vòng, nhanh chóng quay đầu bay về. Giây lát qua đi, một sơn cốc cực lớn xuất hiện trước mắt.
Nơi đây thế núi nguy nga, thung lũng khoáng đạt, trong đó có một ngọn núi cao ngất, thẳng đứng vạn trượng, mây mù lượn lờ mà bí ẩn, bốn phía quần phong bao phủ, vô cùng tráng lệ.
Đột nhiên trong lúc này, một âm thành trầm thấp già nua vang lên trong thiên địa, uy thế không cho kháng cự:
- Hoàng Tôn Thánh Địa, người không phận sự không nên đến gần, Thiên Tinh sư muội cũng không được đi quá giới hạn, nhanh đi.