Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2113:

Tử Mục động thủ.

Đối mặt với cấm chế cường đại khó lường không chút sơ hở, ngoại trừ ép phá giải, vẫn còn có đường tắt sao?

Được Trần Luyện Tử ngầm đồng ý, Tử Mục mạnh mẽ đánh ra một quyền, quyền phong mãnh liệt, sức mạnh hung hãn, trong nháy mắt hóa thành một đoàn cuồng phong màu đen, mang theo thế tấn công ác liệt. Một tiếng ầm vang lên, đập mạnh vào đạo cấm chế phía trên cách đó ba trượng.

Trong chớp mắt, đạo cấm chế bao trùm trên vách đá lóe lên vệt sáng, đối với lực đánh của Tử Mục thôn phệ đến không còn, mà chỗ cửa động phong cấm vẫn bất động, cũng có lực đột kích ngược mà đến. Trong vòng mấy trượng lập tức bị uy thế cường đại bức bách, nghiền ép, khí thế cuồng loạn nhất thời phát ra một trận tiếng vang xé rách, tình hình có chút kinh người.

Trần Luyện Tử cùng Tử Kiền đã sớm có phòng bị, hai người đúng lúc lùi lại sau tránh né.

Tử Mục đứng mũi chịu sào, bị lực phản phệ trực tiếp va vào trên người. Dưới ánh sáng đen chớp động, buồn bực hừ một tiếng, bỗng nhiên lùi lại xa ba đến năm trượng, lúc này mới khó khăn đứng vững thân hình. Mặc dù bình yên vô sự, nhưng vẻ mặt không vui, nhìn hai người Trần Luyện Tử cùng Tử Kiền oán giận nói:

- Vì sao hai người các ngươi chỉ khoanh tay đứng nhìn?

Tử Kiền không trả lời chỉ lo nhìn chằm chằm về phía trước, dường như hắn cực kỳ chuyên chú với đạo cấm chế khó phá giải kia, nên đối với người đứng gần đang chất vấn ra vẻ không biết.

Trần Luyện Tử nhàn nhạt hỏi ngược lại:

- Từ đạo hữu đi đầu xuất thủ, để xem uy lực của cấm chế lớn nhỏ thế nào, sau đó mới tính toán, có gì không ổn sao?

Biểu cảm Tử Mục đọng lại, không phản bác được, lại hung hăng liếc mắt nhìn Tử Kiền. Trần Luyện Tử có thể có tâm tư nhưng mà vị lão huynh đệ kia quả thật không nên giả vờ giả vịt.

Trần Luyện Tử nhìn hai người phải trái hai bên, ánh mắt hiện lên một tia khinh thường, khẽ cười nói:

- An tâm chớ vội, nên hợp lực lại thử...

Lời hắn còn chưa dứt, bỗng nhiên xoay người, hai huynh đệ Tử Mục, Tử Kiền cũng cảm nhận được, cùng quay đầu lại.

Bên trên thạch đài huyệt động, lão Long im lặng đứng thẳng. Hắn đối với ba người kia náo động không chút để ý tới, một mực cúi đầu tìm kiếm.

Đã từng nếm qua thiệt thòi cấm chế, không ai lại dễ dàng thử nghiệm.

Nếu như vậy, không bằng đem lòng hiếu kỳ thả ở trước mắt, ngọc thạch này luyện chế bồ đoàn, chẳng lẽ thật sự có người ngồi nơi này tĩnh tọa, tu luyện?

Đúng lúc này, có người khiển trách:

- Lão Long tiểu bối nghe lệnh, chúng ta cố gắng phá cấm chế, còn không mau đến tương trợ sức lực.

Đó là Trần Luyện Tử, tay vuốt râu đen, thần sắc không chút nghi ngờ. Có lẽ thấy cử chỉ của lão Long có chút quái dị, hắn âm thầm cẩn thận một chút.

Tử Kiền có chút không hiểu, nói:

- Ta tìm kiếm trên ngọc đài không phát hiện gì, thì hắn làm sao tìm được. Một tên tiểu bối thì có tài đức gì.

Con ngươi Tử Mục chuyển động, có ý khác nói:

- Đạo hữu cao kiến, hiện tại nơi này sao để một tiểu bối như hắn tự tiện làm việc?

Trong giọng nói châm chọc rõ rệt, lại có chút tâm ý nịnh hót, cũng chính là mượn cơ hội giải tỏa cơn giận vừa rồi.

Nghe tiếng, lão Long xoay người sang chỗ khác.

Không muốn trêu chọc ba vị cao nhân, không ngờ đối phương vẫn không quên hắn.

Lão Long định lên tiếng thuận theo, đột nhiên lòng kiêu ngạo ập đến, tràn ngập trong lòng. Hắn ưỡn ngực, hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt tỏ vẻ thật thà chắp tay nói:

- Tại hạ thật quá mệt mỏi, còn phải nghỉ ngơi một chút.

Một tên tiểu bối lại dám không nghe lời?

- Lớn mật!

Mặt Trần Luyện Tử sầm lại, quát lớn:

- Ngươi không nhanh chóng lăn ra đây, lão phu khiến cho ngươi chết không có chỗ chôn.

- Một tên oắt con không có trưởng bối quản giáo, quả thật thiếu dạy bảo.

Tử Kiền tức giận, mắng ra mấy câu, lại căm tức nhìn Tử Mục sư huynh nói:

- Sư huynh, huynh nhìn khắp nơi xem Yêu Hoang chúng ta khi nào lại có hạng người vô pháp vô thiên này chứ?

Tử Mục đối với nịnh nọt của Tử Kiền làm như không thấy, trên mặt nở nụ cười quỷ quyệt, nói:

- Đã như vậy sư đệ còn không qua giết chết tên tiểu bối kia, còn chờ đến khi nào?

Chỉ trong chốc lát, nhanh chóng xông qua.

Lão Long đặt mông ngồi xuống, chẳng biết tại sao lại ngẩn ra. Có điều chỉ trong giây lát, thần thái hắn thoáng biến đổi, cực kỳ không cam lòng lẩm bẩm:

- Lão tử sinh ra cũng là thân thể trăm trượng, tuyệt không phải hù dọa, mệt mỏi nghỉ ngơi cũng là việc bình thường, ai dám ngăn cản ta?

Hai chân xếp bằng, yên ổn ngồi ngay ngắn ở ngọc thạch trên bồ đoàn, chợt lại ngẩng đầu kiêu ngạo, cuồng hoành phách lối, khí thế tràn ngập mà ra, hiển nhiên không để lời đe dọa của ba vị cao nhân trong lòng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free