Vô Tiên - Chương 2098:
Trên bãi đất trống tại khe núi, có hai lão giả cùng ba trung niên đang đứng.
Hai lão giả tướng mạo khác lạ, kích cỡ chiều cao cũng khác biệt nhưng đều là yêu tu, cũng có cảnh giới Động Thiên sơ kỳ tiểu thành.
Ba người trung niên thì hai người là yêu tu, đều là cao thủ Tiên Quân sơ kỳ, nam tử râu đen còn lại rất ra dáng tu sĩ, lại có tu vi Động Thiên sơ kỳ đại thành.
Lên tiếng thét hỏi là lão giả gầy đen kia, hai mắt hơi lồi, khí thế bức người, mấy người khác cũng đều có ánh mắt không tốt, ai cũng lạnh lùng đánh giá sự xuất hiện đột ngột của lão Long.
Lão Long nhìn thấy tình cảnh này cũng chỉ khẽ nhíu mày, hắn không suy nghĩ nhiều, ngược lại mang theo yêu đao nhấc tay nói:
- Tại hạ lão Long, đến từ…
Hai mắt hắn thoáng nhìn lại nói tiếp:
- Tại hạ đến từ Không Linh cốc, vô ý mạo phạm các vị tiền bối, cáo từ.
- Đã đến đây thì không phải do ngươi!
Lão Long sắp xoay người, nhưng bỗng nhiên lại có người lên tiếng ngăn cản. Hai mắt hắn phát lạnh, cổ tay khẽ đảo, đao mang lấp lóe. Lão giả đen gầy không hổ là cao thủ, trong chớp mắt đã xuất hiện giữa không trung, khiến cho người ta không chuẩn bị kịp.
Cùng lúc đó, có một bóng người ngăn cản phía trước, ngạc nhiên nói:
- Thật sự trùng hợp, ta chính là Hổ Đầu đến từ Thiên Toàn cốc, hai nhà chúng ta chính là láng giếng, không ngại thân cận một phen, thế nào?
Hai mắt lão Long co rụt lại, yên lặng nhìn Hổ Đầu, tên gia hỏa kia đang cười, cười đến xấu xa.
- Tử Mục tiền bối, để người này lưu lại sẽ có được thêm trợ giúp.
Hổ Đầu giống như thật sự không nhận ra lão Long, nhưng lại có hảo tâm khuyên như vậy. Hắn chuyển hướng nhìn mấy người dò hỏi:
- Tử Kiền tiền bối, Trần Luyện Tử tiền bối, hai vị đạo hữu Giáp Thứ cùng Nghĩa Hùng, các vị có ý kiến gì?
Không đợi có người trả lời, hắn lại tự lên tiếng nói:
- Nếu động thủ cũng náo nhiệt, nói không chừng sẽ dẫn đến nhiều đạo hữu, ha ha.
Lão giả đen gầy đột nhiên quay mặt đi, quát lên:
- Im miệng, nơi này không đến phiên ngươi chủ trương.
Hổ Đầu rụt cổ lại, vội nói :
- À… Đúng là vậy, xin tiền bối định đoạt!
Hắn nói xong cười một tiếng, dáng vẻ ngay thơ vô tội.
- Mà thôi, xem như thêm một người.
Mọi người ở đây theo tiếng nhìn lại, nam tử râu đen lên tiếng. Hắn nhìn thoáng qua lão Long, nhàn nhạt ra hiệu:
- Tên tiểu bối này, còn không xuống?
Lão Long chần chừ một lúc, thân hình chậm rãi hạ xuống. Không nói đến tên Hổ Đầu đáng giận, tên lão giả đen gầy kia chặn đường, hắn cũng khó mà trốn đi được. Mà tên gia hỏa kia hành động quỷ dị, đến tột cùng là muốn làm gì?
Trong chốc lát, lão Long đã hạ xuống, hắn nhìn quanh bốn phía, âm thầm sợ hãi.
Tử Mục cùng Hổ Đầu theo sát phía sau, cùng bốn người khác bày ra thế vây kín, nhất là vị Hổ ca kia, tay khiêng thiết bổng, vẻ mặt như muốn ăn đòn.
Mảnh đất trống chỗ khe núi, vì có núi rừng vờn quanh nên yên tĩnh mà lộ ra yêu khí nồng đậm, người bước vào nơi này dường như ngăn cách với bên ngoài. Dưới ngăn cản bốn phía sương mù nhàn nhạt, không thể nhìn rõ tình hình nơi xa, vừa may mắn kịp thời phát hiện nếu không phải vậy chỉ sợ khó mà tìm được tăm tích Hổ Đầu. Trước mắt, lần nữa hai huynh đệ trùng phùng, nhưng lại có bất ngờ lớn…
- Ngươi tên lão Long, chẳng lẽ đến từ Long tu?
Người gọi là Trần Luyện Tử nam tử râu đen, đúng thật là người cầm đầu ở đây. Hắn đứng chắp tay sau lưng đứng bên ngoài mười trượng, vẻ mặt khó lường. Một vị lão giả cùng hai người trung niên khác không nói gì, cũng là người khó nắm lấy.
Lão Long thở hổn hển, chửi thề một câu, dứt khoát thu hồi yêu đao, nhẹ gật đầu :
- Ừm!
Có lẽ thấy lão Long tính tình ngay thẳng, Trần Luyện Tử lộ ra nụ cười. Hắn cùng những người khác trao đổi ánh mắt, tiếp tục phân trần nói:
- Gặp nhau chính là có duyên, mà thiên cơ vận số từ trước đến nay xem trọng nhất cái gọi là duyên phận. Ngươi đã đi qua Thiên Giao cốc, không ngại cùng chúng ta xâm nhập vào Giao động mà tìm kiếm.
Lão Long hơi ngẩn ra, thần sắc có chút đờ đẫn, giống như nghe không hiểu, sững sờ hỏi:
- Thiên Giao cốc, Giao động… Làm gì?
- Người ở Yêu Hoang mà không biết đại danh Thiên Giao cốc, thật là hiếm thấy!
- Nghĩa Hùng sư đệ, chớ cùng người khác so đo, có điều ngươi nói có lý, ha ha!
Hai vị trung niên tu vi Tiên Quân người xướng kẻ họa, đơn giản là giễu cợt lão Long kiến thức hạn hẹp. Trong đó có người cao lớn da đen, tên là Nghĩa Hùng, còn một người thấp bé, hẳn là Giáp Thứ.
Lão giả to lớn lớn giọng khiển trách:
- Chớ có ồn ào, lại nghe trưởng bối phân phó.
Nghĩa Hùng cùng Giáp Thứ không dám làm càn, lần lượt lên tiếng:
- Sư phụ… Sư thúc…
Cùng lúc đó lão giả đen gầy nói:
- Lão đệ, chớ có để ý đến hai tiểu bối này, Trần Luyện Tử đạo hữu, có chuyện không ngại nói thẳng.
Lão Long quan sát tình hình, trong lòng thầm nói, sáu người nơi này, ngoại trừ Hổ Đầu cùng Trần Luyện Tử, bốn người còn lại đúng là hai đôi sư đồ, rất quen thân lẫn nhau. Điều gì xảy ra tiếp theo, thật sự không thể suy đoán được.
Trần Luyện Tử không chút hoang mang, giơ tay vuốt râu, cười thâm sâu nói:
- Theo ta được biết Thiên Giao cốc còn uy chấn hơn Thiên Quý cốc, nơi này từng là nơi Yêu Hoàng bế quan tu luyện, không thể xem thường.
Tử Mục cùng Tử Kiền tỏ ra mừng rỡ, nhưng trăm miệng một lời nói:
- Đạo hữu, can hệ trọng đại, không cần thiết nói bừa, nơi này cách Thiên Quý cốc không xa, vẫn nên cẩn thận mới tốt.
Trần Luyện Tử xem thường lắc đầu nói:
- Yêu Hoàng đã nhiều năm không thấy tăm tích, e rằng kết quả cũng giống Ma Hoàng, đến tột cùng thế nào sau này gặp mặt sẽ hiểu, chúng ta cứ tìm tòi biết đâu sẽ có thiên duyên, còn chưa biết được.