Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2097:

Hổ Đầu nói một mình, háo hức muốn thử nhưng lại có chút chần chừ. Lão giả thần bí này không thể so sánh như tên Thạch Lang kia được, nếu đạp vỡ tượng đá này không biết có chạm vào điều cấm kỹ không rõ không?

Lão Long phía sau đang nói Cửu Chuyển Thiên La.

Hổ Đầu hiểu sai ý, không suy nghĩ nhiều nhanh chóng đáp:

- Huynh đệ nói có lý, pháp quyết kia có lẽ không đầy đủ, mới bị cao nhân vứt bỏ ở nơi này, lại được Thạch Lang nhặt được tiện nghi, cũng giả tượng đá tu đến Cửu Chuyển thuật, nhưng tu vi của y không tốt, khó tránh gieo gió gặp bão.

Cửu Chuyển Thiên La là thiên công pháp không giả, lại chưa rõ tác dụng thật sự của nó. Trong đó có nói “Nhất thế phàm trần chích đẳng nhàn, bách chuyển thiên hồi kỷ đa gian, Cửu Cửu Quy Nhất độ ách kiếp, lục đạo chi thượng thị Thiên La, ...

Cao thâm mà tối nghĩa, thiên công pháp này cùng bốn câu nói bên trong có ý gì, Hổ Đầu không hiểu rõ, may mà ném ngọc giản cho lão Long. Mà bản thân lão Long kiến thức có hạn, chỉ có thể càng thêm hồ đồ, lúc này mới không chịu được kinh ngạc lên tiếng.

Chẳng qua tên Thạch Lang kia dựa vào thiên công pháp này tu luyện ra tượng đá giả thân thuật, ngược lại rõ như ban ngày.

Không chút hoài nghi Cửu Chuyển Thiên La là đồ tốt, một thứ hao tâm tốn sức thế này chỉ có lão đại mới có thể đối phó.

Hổ Đầu nói tiếp:

- Huynh đệ, ngươi đoán xem lão nhân này là cao nhân phương nào? Dưới tượng đá có phải lại cất giấu thân thể máu thịt hay không? Nếu ra tay đập một phát, có phải hắn sẽ bạo mà lên không?

Tay Hổ Đầu cầm thiết bổng treo lên mà không hạ xuống, quanh người vận sức chờ phát động, giống như thật sự đối mặt với một vị đối thủ cường đại.

Lão Long thu hồi ngọc giản, cũng không trả lời, mà bản thân giơ yêu đao dài năm thước lên, đao lóe ra vệt sáng, bỗng nhiên bổ vào bức tượng đá kia.

Hổ Đầu có chút vội vàng không kịp chuẩn bị, nhanh chóng lùi lại một bước, cả kinh nói:

- Huynh đệ, không chào hỏi đã sao?

Đao quang rơi xuống, không chút tiếng động, không thấy mảnh đá văng tung tóe, không có huyết nhục bay tứ tung, bức tượng lão giả chỉ lắc lư đột nhiên biến mất như trước nay chưa từng tồn tại.

Lão Long thu đao ngưng mắt, trầm giọng nói:

- Một khi động thủ, không cần dài dòng.

- Chà, trẻ tuổi nóng tính, giống như Hổ ca năm đó.

Hổ Đầu vô tâm so đo, nói khoác một câu, ngược lại ngạc nhiên nói:

- Lão đầu không còn, trận pháp hình thành.

Một đao của lão Long cũng không quá mạnh nhưng lại khiến tượng đá của lão giả bỗng nhiên biến mất. Nhưng chỉ trong nháy mắt, một đạo ánh sáng từ trong tượng đá trên bệ đá bỗng nhiên bay ra, thẳng lên mái vòm động thất. Đột nhiên nhìn thấy một cột sáng thô to, chống lên một cách quỷ dị vùng đất nhỏ bé này.

Hai mắt Hổ Đầu mở lớn không lên tiếng, cho dù lão Long cũng sững sờ đứng nguyên tại chỗ.

Dễ dàng nhìn thấy ba chân của ánh sáng là vòng tròn trận pháp, mà nó chỉ cho phép người đi qua, nhưng không biết đi đến nơi nào.

Có điều chỉ trong phút chốc, vòng tròn ánh sáng kia hình như có dấu hiệu yếu đi.

Lão Long không kịp suy nghĩ nhiều, nhấc chân bước lên bệ đá.

Hổ Đầu đi lên một bước ngăn lại, quát lên:

- Ngươi chờ chút, để ca ca tới trước…

Lão Long cũng không phản đối, ngược lại yên lặng gật nhẹ đầu, cũng giơ nhẹ nắm đấm đấm nhẹ lên bờ vai Hổ Đầu.

Hổ Đầu không để ý đến lão Long, bước vào trong vòng sáng, trong nháy mắt, người đã không còn tăm tích.

Lão Long không cam lòng lạc hậu, theo sát phía sau bước vào trận pháp, chỉ trong chớp mắt, cảnh vật trước mắt biến đổi.

Trong sơn động yên tĩnh, chợt có hào quang lóe lên, một nơi hẻo lánh trên mảnh đất trống, lão Long chậm rãi hiện lên, tay hắn cầm yêu đao, thần sắc đề phòng.

Đây là một động phủ bỏ hoang, bụi bám đầy đất, giường đá, bàn đá nhỏ để uống trà vẫn còn, chỉ không thấy một bóng người xuất hiện.

Một vệt sắc trời chiếu nghiêng vào trong cửa động, ánh sáng trong bóng tối biểu lộ sự cô đơn hoang vắng.

Lão Long tiến lên một bước, quay đầu nhìn về phía sau.

Ánh sáng trận pháp kia chậm rãi biến mất, có nghĩa là đường đi cũng không còn.

Lão Long đi về phía cửa động.

Chỉ là một bước trước sau, Hổ Đầu ở đâu rồi?

Lão Long mang sự nghi hoặc đi ra ngoài, khi ra khỏi cửa động hắn lại giật mình.

Động phủ này cheo leo trên vách núi, nên đứng trên cao quan sát, một vùng sơn cốc to lớn được thu vào trong tầm mắt. Núi non xa gần trùng điệp, bốn phía xanh tươi rộng lớn. Lại có gió núi thổi tới khiến lòng người thanh thản không ít. Có điều, ngoài ngàn dặm, trước một khe núi, mơ hồ có bóng người lắc lư.

Lão Long không chút chần chừ, nghênh gió chạy về phía trước, thẳng hướng khe núi mà đi.

Khoảng cách ngàn dặm, chớp mắt đã tới.

Thân hình lão Long chưa rơi xuống, một đạo nhân ảnh đột nhiên tiến lên đón, còn cầm thiết bổng trong tay quét ngang, cực kỳ phách lối quát lớn:

- Kẻ nào đến đây?

Tới đồng thời có năm đạo khí thế bao phủ mà đến, trong đó có ba thần thức có chút cường đại, hiển nhiên đến từ ba vị Động Thiên cao thủ.

Lão Long ở giữa không trung, kinh ngạc vô cùng.

Tên ngốc lên tiếng khiển trách vừa rồi, tiếng nói cực kỳ quen tai, da thú, thiết bổng, râu quai nón, cùng một đôi mắt hổ trợn lên, không phải Hổ Đầu thì là ai chứ? Mà lúc này hắn lại có cử chỉ lạ lẫm, còn mang theo vài phần ngang ngược hiếm thấy.

Là tìm nhầm người hay là có duyên cớ khác?

Lão Long nhìn Hổ Đầu thật sâu.

Vị Hổ ca kia lại không nhận ra huynh đệ, ngược lại hất cằm, mũi nhếch lên trời, bày ra bộ dáng người sống chớ đến gần.

Lão Long không chịu được, trong lòng vô cùng tức giận, nhưng cố nén không chút biến sắc.

Đúng lúc này lại có người lạnh lùng thét lớn:

- Ngươi là người phương nào, còn không mau khai báo?

Lão Long nghe tiếng nhìn lại.

Ngoài trăm trượng, dưới chân núi, nứt ra một khe dài hẹp, trong đó sương mù mờ mịt, không nhìn thấy rõ ràng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free