Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2096:

Một tên yêu nhân, hoặc yêu tiên, tu vi tầm thường lại ranh ma không chịu nổi. Điều này không đáng nhắc tới, nhưng không hiểu vì sao tên gia hỏa này lại quỳ dập đầu xuống đất, đau khổ khẩn cầu, còn đem tất cả gia sản trong túi lấy ra dâng lên, không thể nghĩ đến là không nhu thuận nghe lời, tất cả hành động đều giả vờ giả vịt, chỉ vì muốn lừa hai đối thủ cường đại.

Hai huynh đệ tự cho bản thân đã thực hiện kế sách thành công, ai ngờ người cuối cùng mắc lừa lại là bọn họ, khó trách Hổ ca tức giận biến thành Hổ gia gia, thật mất mặt!

Hổ Đầu chui vào cửa động, thoáng nhìn đạo cấm chế hơn một trượng này. Hắn không chút chần chờ, giơ phù bài về phía trước vạch tới, chỉ thấy ánh sáng vặn vẹo, cấm chế như có như không bỗng nhiên biến mất, thông đạo đen nhánh bày ra trước mắt.

Con Thạch Lang kia không có chỗ nào có thể trốn, nơi thần bí này có lẽ chính là con đường duy nhất của y.

Hổ Đầu thu hồi phù bài, thiết bổng vung lên, vượt lên phía trước sơn động đánh tới. Lão Long tay cầm yêu đao, theo sát phía sau.

Trong sơn động phạm vi cũng không lớn, chỉ trong nháy mắt đã đến điểm cuối cùng.

Hai huynh đệ đã ngừng bước, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Đây là một gian động thất nhỏ hẹp chỉ hơn mười trượng, lại chia làm hai phần bên trong và bên ngoài. Bên ngoài bốn vách tường trống trơn, trên đất chỉ có mấy cành lá hương bồ cùng hương thơm tràn ngập nhàn nhạt không dứt. Bên trong thì cao hơn mặt đất ba thước, giống như một cầu thang đá, phía trên trưng bày hai bức tượng đá, không còn gì khác.

Huynh đệ ngơ ngác nhìn nhau, tìm kiếm bốn phía.

Một động thất bị phong cấm cũng không tìm thấy lối ra nào khác, càng không thấy bóng dáng một ai, Thạch Lang kia không thể trốn nơi khác được.

Hổ Đầu quơ cánh tay chậm rãi đi về phía trước, ánh mắt hồ nghi. Sau khi nhấc chân đá bay một bồ đoàn nhỏ, ánh mắt nhìn chăm chú hai tượng đá phía trên. Có điều trong nháy mắt, hắn đột nhiên hô lớn:

- Huynh đệ, nhìn cái này.

Lão Long mang theo yêu đao, nhanh chân chạy đến, hắn cùng Hổ Đầu đứng sóng vai nhau, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Hai tượng đá ngồi xếp bằng đều có chân nhân to nhỏ, diện mạo ngũ quan sinh động như thật.

Người bên trong là một vị lão giả áo vải, lông mi dài buông xuống, hai mắt khép hờ, trên dưới quanh người lộ ra một loại uy thế không tên khiến người ta không dám bễ nghễ. Râu buông dài xuống ngực chừng hai thước lại càng thêm đáng chú ý.

Có thể dễ dàng nhìn thấy vị lão giả này có quan hệ với chủ nhân động phủ, hay là nói ông ta cũng là chủ nhân nơi này.

Có điều bên ngoài vài thước trưng bày một pho tượng đá khác, so với pho tượng trước khí thế lộ ra hèn mọn rất nhiều, đối với hai huynh đệ mà nói người này cũng không lạ lẫm gì.

Hổ Đầu khó có thể tin, ra hiệu với lão Long bên cạnh nói:

- Thạch Lang...

- Là hắn...

Lão Long nói vô cùng chắc chắn.

Pho tượng đá không phải là người khác mà chính là con Thạch Lang, Thạch Diên kia.

Y chỉ là một yêu tu bình thường, mang thạch tượng của mình cung phụng nơi này, quả thật khiến người khác không thể tưởng tượng, Thạch Diên là người kế nhiệm của lão giả kia hay có duyên cớ khác?

- Hừ, thật là một tên kiêu ngạo.

Thạch Lang lại nhiều lần từ trong tay hắn đào thoát, sớm khiến lão Long không thể nhẫn nhịn được. Hắn hừ ra tiếng, không giải thích thêm, cổ tay nhẹ rung lên, yêu đao hiện lên một đạo ngân quang.

- Ầm.

Một tiếng vang trầm, bức tượng Thạch Lang trong nháy mắt sụp đổ, nhưng đá vụn không bay tứ tung như tưởng tượng mà máu đen chảy ngang, thịt băm thành đống hỗn độn.

Lão Long thu hồi yêu đao, ngạc nhiên vô cùng, liên tiếp bị lừa hắn đã không còn dám tin vào hai mắt của mình.

Một con tiểu yêu này lại ẩn chứa quá nhiều mưu mô, lúc này y thật sự chết rồi hay vẫn còn có quỷ kế khác?

- Tên ngốc này nhìn như không chịu nổi nhưng cũng có chút thủ đoạn.

Hổ Đầu cười một tiếng lại khó nén phiền muộn, nhưng sau đó, vẽ mặt khẽ động, hắn đưa tay khẽ vồ.

Chỉ thấy từ trong bãi máu thịt kia đột nhiên bay ra một vật, lại là một chiếc ngọc giản.

Hổ Đầu đem ngọc giản cầm trong tay, thần sắc thả lỏng hơn nhiều. Sau đó, hắn đưa cho lão Long cười nói:

- Ha ha, tên yêu lang kia ngỏm thuật rồi, mà cái này hẳn là bí pháp của chủ nhân động phủ lưu lại không thể nghi ngờ. Mặc dù khuyết thiếu không đầy đủ, nhưng cũng có nhiều huyền diệu.

Nói xong, vẻ mặt hết lo lắng, oai phong lẫm liệt đứng lên khẽ nói:

- Hừ, ai dám là địch của huynh đệ ta, ta sẽ làm cho hắn biết sự lợi hại của Long Hổ Song Sát.

- Đây là...?

Lão Long tiếp nhận ngọc giản nhưng nhìn không hiểu. Trong đó ký tự lộn xộn, thiếu đầu gãy đuôi, không biết sao chép pháp quyết huyền diệu đến cỡ nào.

Hổ Đầu giật mình không nói, suy ngẫm một lát, duỗi tay thô to, một tia sáng mờ nhạt di chuyển trên đó, nói với lão Long:

- Đây là viễn cổ ký tự nhận đọc pháp, ca ca ta truyền cho đệ.

Hổ Đầu đối với huynh đệ trước giờ không giấu diếm gì, ngược lại có mấy phần khí độ huynh trưởng.

Tuy thường bị bắt nạt cũng có nhiều chuyện không cam lòng nhưng cũng biết cách làm người của Hổ Đầu, lão Long không chút đề phòng để mặc cho ngón tay đối phương di chuyển ánh sáng bắn vào mi tâm thức hải. Sau đó, hai mắt lão Long khép hờ, thần sắc có chút suy nghĩ.

Hổ Đầu vội vàng bỏ lại lão Long, bước về phía trước hai bước, không ngừng dò xét bức tượng lão giả. Trong thần thức, đây là một bức tượng thật trăm phần trăm không thể giả được, cũng không có chỗ nào khác thường. Nhưng trong lòng hắn là nghi hoặc, thoáng hạ thấp người sau đó giơ Thiên Sát thiết bổng trong tay lên cười ác nói:

- Ha ha, xin ra mắt tiền bối, có câu nói là không biết không có tội, lão tử đã không nhận ra ngươi thì làm sao biết mà tỏ rõ tấm lòng kính ý, ngươi nói xem, nếu ta đánh nát bức tượng này thì như thế nào?

- Cửu Chuyển Thiên La.

Cùng lúc đó, Lão Long xem hiểu được ngọc giản trong tay, trong đó đúng thật có một thiên pháp quyết, tuy có chút thiếu nhưng có thể xem hiểu được, pháp quyết có tên Cửu Chuyển Thiên La.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free