Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2095:

- Tại hạ là Thạch Diên, mang theo hai đạo lữ cùng nhiều tộc nhân ẩn tu nơi này, không trêu chọc thị phi. Chỉ vì tiểu bối trong tộc ra ngoài bị giết, cho nên mới tìm đến Thiên Toàn cốc, không ngờ lại mạo phạm đến hai vị tiền bối.

- Nhiều năm trước, trong lúc vô tình phát hiện ra Không Linh cốc có tòa động phủ trong lòng đất, thấy nó hoang phế nên cả gan chiếm làm của riêng.

- Động phủ có thể bị bỏ hoang, vì không thấy chủ nhân trở về, nơi này lưu lại mấy thứ đồ như tam tài yêu đan, cấm chế phù bài cùng hai bình đan dược, có điều…

- Có điều tam tài yêu đan đã bị vứt bỏ ở Thiên Toàn cốc rồi, cấm chế phù bài thì ở trong tay của Hổ tiền bối, còn hai bình đan dược đã bị vãn bối hưởng dụng.

- Một đám tộc nhân thương vong hầu như không còn, đủ để bù vào tội lỗi của tại hạ, mong hai vị tiền bối tha mạng.

- Hai vị tiền bối.

Hán tử mặt xanh tự xưng là Thạch Diên dù tuyệt vọng vẫn không buông tha tia hy vọng sống sót. Y đem lai lịch động phủ cùng nội tình nói ra, chỉ cầu hai vị ác nhân kia mở đức hiếu sinh.

Thử hỏi vì phàm nhân gây chuyện trước còn không cho người ta đến nhà trả thủ sao? Một tiểu bối còn không rành sự đời lại bị phân thây ăn thịt. Dựa theo điểm này, toàn bộ già trẻ lớn bé Thạch Lang đều tức giận đến muốn băm vằm kẻ gây ra thành trăm mảnh.

Thiên lý ở đâu?

Yêu, cũng không dễ dàng.

Chẳng qua hai vì ác nhân lúc này cũng không lên tiếng.

Thạch Diên nhìn trước nhìn sau, không biết nên làm thế nào, người cầm đao trên mặt mang theo sát ý, vẻ mặt hờ hững, còn tên cầm gậy ngược lại đang cười, cười đến khiến người ta phải kinh hãi mà run rẩy.

Nhìn tình hình này, chẳng khác nào hai con hổ đói đang giày xéo chú dê con nhỏ yếu. Kết quả đã được quyết định từ lâu, vận mệnh không thể nào thay đổi. Sự yên bình ngắn ngủi, chỉ là loại ảo giác trước khi tử vong buông xuống, khiến người ta ngạc thở.

Chỉ trong chốc lát, tâm thần Thạch Diên sụp đổ, một tên mặt xanh biến thành màu đất, buồn bã tuyệt vọng, y chậm rãi quỳ xuống, ném một thanh Càn Khôn Giới, bi thảm nói:

- Tại hạ cam tâm nguyện lấy cái chết, chỉ mong được toàn thây.

Bộ dáng Thạch Diên rất thảm thương.

Ngẫm lại một chút, bị người ta dò xét sào huyệt, bị giết đi nhiều tộc nhân cùng hai đạo lữ như hoa như ngọc, bây giờ ngay cả tính mệnh bản thân cũng khó giữ được. Nếu giữ được toàn thân rơi vào luân hồi đã là may mắn, nếu kết cục ngay cả thần hồn cũng bị tiêu tán thì số phận thê thảm đến thế nào chứ?

Thạch Diên tuyệt không nghĩ tới lời nói của y đã loại bỏ nỗi băn khoăn cuối cùng của hai ác nhân.

Đúng như dự đoán, có người cười nói :

- Ha ha, nếu lão đại ở đây có lẽ có thể tha mạng cho ngươi, nhưng huynh đệ của ta là ai ? Người ta gọi là Quỷ Kiến Sầu, là Hổ Long Song Sát.

Có người phụ họa :

- Đúng thế, là Long Hổ Song Sát.

Hổ Đầu nhìn lão Long ngoài hai ba mươi trượng, bất mãn nói :

- Huynh đệ, sao ngươi lại muốn chiếm tiện nghi của ta? Huynh trưởng là lớn, đúng đắn và thích hợp.

Lão Long vẫn đánh giá yêu đao trong tay, trả lời như chuyện đương nhiên:

- Long trước Hổ sau, kêu thuận miệng hơn, có thể thấy được trong thiên địa đều có thứ tự.

Hai mắt hắn tinh quang chớp động, hiển nhiên là đối với yêu đao yêu thích không buông tay.

Hổ Đầu bất đắc dĩ hừ một tiếng.

Nhìn vị huynh đệ kia bộ dáng ngây thơ, nhưng một khi cưỡng từ đoạt lý mà nói, thật khó mà dây dưa. Chẳng lẽ tu vi tăng mạnh cũng khiến cho tâm trí tăng lên sao? Mà hắn lại nói không phải tăng lên mà là trở về, giống như đúng thật sự lão Long rất lợi hại.

Không sao, Hổ ca ta có tấm lòng rộng lớn, không câu nệ tiểu tiết, mà kéo dài sự sống cho Thạch Diên cũng là hai huynh đệ ngầm ăn ý.

Cái gọi là ăn ý cũng giống như trước kia sử dụng kế sách vờ tha bắt thật.

Hổ Đầu nhìn thấy đạo cấm chế mạnh mẽ, không hạ được, ngay lúc ấy linh cơ nhất động.

Nếu tên hán tử mặt xanh kia nhân cơ hội đó trốn luôn, thì có thể coi như thôi, nhưng có hành động thì tên gia hỏa kia sớm muộn gì cũng không giấu diếm được. Vì thế, Hổ Đầu bắt đầu tra xét một lần các nơi, tuy nhiên lại khó tới gần đạo cấm chế kia, lại không phát hiện gì khác thường, thế là hắn nghi ngờ, hắn truyền âm ra hiệu cho lão Long, hai người bày ra bộ dáng cãi lộn rồi rời đi, lại để cho lão Long âm thầm lưu lại, cuối cùng cũng thành công lừa được đối thủ.

Người thông minh tuyệt đối sẽ không viết động cơ lên mặt, cái người nhìn ngây ngốc kia hố người đến không thương lượng được.

Nếu tên Thạch Diên không liên quan đến chủ nhân động phủ, thì còn giữ làm gì?

Ngay lúc Hổ Đầu đang suy nghĩ, thì lão Long đang thưởng thức yêu đao kia bỗng nhiên nhìn tới.

Lúc này, Thạch Diên vẫn nằm sấp như cũ, hai tên ác nhân chỉ lo tranh cãi, đối với lời khẩn cầu của y không để ý tới. Thạch Diên lo sợ không yên ngẩng đầu, một đạo ngân quang bỗng nhiên xông tới, mà y sợ đến choáng váng, cũng không tránh né, bộ dạng như quyết ý chết, nghểnh cổ chuẩn bị sẵn sàng.

- Ầm.

Đao mang xông tới, một tiếng trầm thấp vang lên, bóng người nằm rạp trên mặt đất đột nhiên bị nổ tung.

Hổ Đầu cười nói:

- Ha ha, đao của huynh đệ thật nhanh, A…

Tiếng cười của hắn vang lên không ngừng, không nhịn được ngạc nhiên thốt lên.

Lão Long thu hồi đao mang, vẻ mặt cũng khá ngạc nhiên.

Bóng người nổ tung lại không có máu văng tung tóe, chỉ có đá vụn vung vải khắp nơi, một người sống sờ sờ, vì hai huynh đệ không xem ra gì mà chạy trốn?

Thân hình Hổ Đầu lóe lên đến nơi Thạch Diên biến mất cúi người xem xét. Hắn chỉ nhìn thấy mấy vết máu nhàn nhạt, cùng mấy cái Càn Không giới tán lạc, ngoại trừ cái đó ra không phát hiện gì thêm. Hổ Đầu nhấc Càn Khôn Giới lên, quay người chạy về phía cửa động phong cấm kia, cả giận nói:

- Thật đáng giận, dám lừa gạt Hổ gia gia.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free