Vô Tiên - Chương 2094:
- Huynh đệ, với bản lĩnh của ngươi khó có thể phá vỡ cấm chế này, không ngại theo ca ca mà đi thôi.
Lão Long có chút bất ngờ, nhìn cử chỉ quái dị của Hổ Đầu lặng yên dò xét, lập tức sầm mặt lại, yêu đao chỉ xéo, lạnh lùng nói:
- Ngươi dám xem thường ta?
- Xem thường ngươi thì thế nào? Ngươi cũng không phải là đối thủ của ta, hừ…
Hổ Đầu khinh thường hừ một tiếng, khiêng thiết bổng trên vai, ngạo nghễ nói:
- Đi nhanh quan trọng hơn, thứ cho ta không phụng bồi.
Nói xong, hắn chạy thẳng trên đường chạy như bay trốn đi.
Lão Long phẫn nộ quát:
- Chạy đi đâu?
Lão Long không chịu bỏ qua, nhanh chóng đuổi theo.
Trong nháy mắt, hai huynh đệ không thấy tăm tích.
Trận huyên náo đã qua đi, cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Dưới ánh trăng bao phủ, huyết tinh nhàn nhạt, khí thế ngổn ngang dường như ngưng trệ, đông kết lại. Như thể không ai báo động, hết thẩy những bí ẩn này sẽ rơi vào yên lặng vĩnh viễn.
Có điều nửa canh giờ sau, từng đạo cấm chế mạnh mẽ đó bỗng nhiên mở ra, trong ánh sáng vặn vẹo, thông đạo mở rộng, một bóng người lặng lẽ xuất hiện, thân thể tráng kiện, dưới hàm không râu, vẻ mặt xanh xao, thần sắc lo sợ, trái phải nhìn quanh không ngừng. Thấy bốn phía không có gì khác thường, y thở phào nhẹ nhõm, oán hận mắng:
- Cuối cùng hai tên ngốc chết tiệt này cũng đi rồi, Xuân Nương, chúng ta đi nơi khác.
Hán tử mặt xanh đi về phía trước vài bước, phía sau một cô gái trẻ đi theo.
Cô gái mặc váy màu trâm, dáng người thướt tha yêu dã, rung động lòng người. Cô ta uyển chuyển chậm rãi bước theo sát, ánh mắt chớp động, nỗi sợ hãi vẫn chưa tiêu hết, nói:
- Thạch Diên huynh, nên cẩn thận một chút, muội tử ta cùng nhiều tộc nhân đều bị hai tên ác tặc này giết chết, không ngại hãy đợi mấy ngày rồi đi.
Hán tử mặt xanh đứng trước cửa động, lại nhìn dò xét một phía lần nữa, lần này mới lắc đầu nói:
- Không được, hai người kia đã nhìn ra sự kỳ lạ nơi này, nếu lần nữa trở về mà mạnh hơn, cấm chế rất có thể bị hủy, khi đó có hối hận cũng đã muộn.
Cô gái không khuyên bảo thêm, thúc giục:
- Đã quyết đoán, việc này không nên chậm trễ!
Hán tử mặt xanh nghiêng đầu thoáng nhìn, đưa tay ôm eo cô gái, thuận thế nhào nặn mấy cái, hưởng thụ sự kiều diễm trong chốc lát, y đắc ý nói:
- Tuy hai tên ngu ngốc kia mạnh mẽ nhưng thô bỉ không chịu nổi, sao có thể so sánh được với chúng ta cương nhu hòa hợp, tiến lùi đều được, ha ha!
Cô gái hừ một tiếng, ánh mắt quyến rũ liếc qua, sẵng giọng:
- Không nên bất cẩn, sớm thoát thân quan trọng hơn.
Sau khi bị hoảng sợ, y nghĩ nên phát tiết một phen, biến nỗi kinh hoàng đó thành dòng nước xuân tận tình cuồn cuộn, mới là điều tuyệt vời nhất. Mà hán tử mặt xanh cũng là người biết chừng mực, kìm nén sự thúc đẩy đỉnh “thương phóng xuất, chỉ ôm cô gái chặt trong ngực, cực kỳ quan tâm an ủi:
- Không cần lo lắng, cái này có thể rời đi được.
Y không quên xuất ra một ngọc bài, tiện tay vung lên, cửa động lại phong cấm như lúc ban đầu.
Hán tử mặt xanh quay đầu nhìn thoáng qua, trên mặt vẫn mang theo nụ cười, không chút trì hoãn, ôm cô gái kia trong ngực xuyên qua huyệt động mà đi.
Đúng lúc này, phía trước đột nhiên xẹt qua một đạo ánh sáng màu bạc.
Mặt hán tử mặt xanh đại biến, xoay người muốn trốn tránh, nữ tử trong ngực đã kinh hãi vô cùng, ngẹn ngào gào lên:
- Chia ra hành sự… Thả ta ra…
Luồng ánh sáng màu bạc kia nhanh như tia chớp, ào ạt như sấm sét, mang theo sát cơ cùng khí thế vang dội không thể ngăn cản mà tới.
Hán tử mặt xanh đã biết bị mắc lừa, không thể né tránh, y không lo nghĩ được nhiều, bỗng đem nữ tử trong ngực vứt ra ngoài, nàng ta cả kinh hét lên:
- Ngươi thật độc ác…A….
Một tiếng kêu thảm vang lên rồi im bặt, huyết nhục văng tung tóe.
Hán tử mặt xanh thừa cơ bứt ra rồi nhanh chóng lùi lại, mãi cho đến lúc ra khỏi cửa động, thuận tay vung ra một khối ngọc bài. Giờ khắc này, chỉ có đạo cấm chế là chỗ dựa cuối cùng.
Có điều chỉ trong nháy mắt, hán tử mặt xanh giống như bị sét đánh, thế đi bị ngừng lại, khó tin trừng lớn hai mắt.
Phía trước cửa động chẳng biết lúc nào xuất hiện một người đàn ông mạnh mẽ, đưa tay khẽ đoạt ngọc bài, tay dựng thẳng thiết bổng, ngẩng đầu cười to nói:
- Ha ha ha, lão tử xem ngươi trốn nơi nào.
Hán tử mặt xanh da mặt co quắp, không chịu được quay người nhìn lại.
Bên ngoài hơn mười trượng, lại xuất hiện một người to lớn khác. Trong tay hắn ta cầm yêu đao năm thước, vẻ mặt mang thần sắc kiêu ngạo, trầm giọng nói:
- Lão tử ở đây ngươi không có đường trốn rồi.
Hán tử mặt xanh hai mắt nhắm khẽ, lòng sinh tuyệt vọng.
Hai người kia xảy ra tranh chấp trước sau rời đi thật ra cũng chỉ là một cái bẫy. Vốn cho rằng phải chờ đợi, không nghĩ tới lại chui đầu vào lưới nhanh như vậy, nếu y nghe thời lời Xuân Nương khuyến cáo, cũng không đến nỗi thế này, đây cũng là kết cục không nghe theo lời nữ nhân.