Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2099:

Một hàng bảy người tại khe núi u ám tìm kiếm về phía trước.

Người gọi là Tử Kiền lão giả mang theo đệ tử đi phía trước dẫn đường, phía sau là Hổ Đầu, Trần Luyện Tử, lão Long, cùng hai sư đồ Tử Mục. Một hàng kéo dài mấy chục trượng, từng bóng người tràn ngập trong sương mù ở khe núi như ẩn như hiện.

Lão Long quay đầu thoáng nhìn, lại nhìn về phía trước như không có chuyện gì. Phía sau hơn mười trượng, đã bị hai sư đồ mặt đen kia chặn đường lui. Trên đỉnh đầu một đường ảm đạm, cao xa khó lường, hành tẩu nơi này khiến người ta cảm thấy ngột ngạt nhưng thân bất do kỷ.

Hừ, năm đó lão đại gặp hung hiểm hơn so với hôm nay, cuối cùng không phải cùng một bước lên trời sao?

Lão Long tâm niệm chuyển động, dưới chân càng thêm trầm ổn. Mặc dù nói không biết Hổ Đầu kia nghĩ gì, cũng không khó hiểu được đại khái tình hình trước mắt.

Từ miệng Trần Luyện Tử biết được Yêu Hoàng Thiên Quý cốc, danh chấn tứ phương. Đó là nơi Yêu Hoàng cùng môn hạ con cháu sinh sống, là địa phương mọi người kính ngưỡng. Sau khi Ma Hoàng bế quan, Yêu Hoàng cũng không chịu cô đơn, dần biến mất trong tầm mắt mọi người. Ông ta tựa như ngôi sao trên trời cao, cao xa thần bí khó mà chạm đến.

Vì thế, có người trong bóng tối đồn đại, Yêu Hoàng đã xông phá giam cầm, xông lên Cửu Thiên, mà đến tột cùng thế nào cũng không ai biết được, cũng không ai dám đi thăm dò hư thực.

Trần Luyện Tử đến rồi, hắn đến từ Thiên Hoang, gặp được sư huynh đệ Tử Mục, Từ Kiền, công bố bản thân tìm kiếm mối quan hệ bí ẩn, cũng lấy tình hình thực tế mà nói. Yêu Hoàng năm đó bế quan trong Thiên Giao cốc, có thể tìm chút manh mối.

Nơi Yêu Hoàng bế quan thật không tầm thường, nếu có phát hiện nhất định sẽ có cơ duyên to lớn.

Thường xuyên qua lại Tử Mục và Tử Kiền đã động tâm rồi.

Chẳng qua Thiên Giao cốc cùng Thiên Quý cốc cách nhau cũng chỉ một vạn dặm, nếu có chuyện gì, chắc chắn rước lấy tai họa.

Cho nên, Tử Mục cùng Tử Kiền mang theo đệ tử của mình cùng Trần Luyện Tử lặng lẽ chui vào nơi này, một câu nhiều người tìm kiếm bảo bối đến rồi.

Ai ngờ chưa làm việc, có người đã mang theo cây gậy lớn chạy tới.

Ừm, theo như lời Trần Luyện Tử nói thì gặp nhau là có duyên, còn nếu dựa theo lời nói của Tử Mục và Tử Kiền thì tuyệt không cho phép để lộ chút tin tức. Đã có điều cố kỵ, không phải nên như thế sao? Kết quả, lần đầu tiên có thêm một vị Hổ Đầu, sau lại thêm một vị lão Long. Bởi vì trong trường hợp bất đắc dĩ nhưng dù sao cũng tốt hơn trở mặt với nhau nơi này. Vì xu thế lợi ích, không ngại mạo hiểm trên con tàu trộm, mà đi về phía trước, có trời mới biết còn phát sinh ra chuyện ngoài ý muốn gì, việc này không nên chậm trễ, khởi hành thôi...

Lão Long đi về phía trước, nỗi lòng không nói nên lời.

Lúc trước có lão đại, mọi chuyện đều không quan tâm, sau đó lại có Hổ Đầu, đánh nhau hắn đỡ lấy. Bây giờ lão đại rời đi, Hổ Đầu thay đổi, không có ai để trông cậy vào ngược lại làm tâm thần người ta phấn chấn, giống như thời điểm xuất hiện Long Đàm, trong thiên địa tất cả đều huyền bí thú vị.

Một màn sương lạnh thổi tới, lão Long biến sắc.

Lúc này, dòng nước cuồn cuộn ầm ầm chuyển động, nhìn xung quanh, một hang động mạnh mẽ mở ra giữa những vách đá ướt lạnh, trong đó đầm lầy sương mù âm u khó lường.

Sư đồ Tử Mục thẳng bước vào cửa động, Hổ Đầu lại chần chờ không tiến.

Trần Luyện Tử theo sau mà tới, cũng không thúc giục mà từ tốn nói:

- Lần này đi có lẽ có hung hiểm, chí ít còn có một chút hi vọng sống, một khi lui về nửa bước thì thập tử vô sinh.

Hổ Đầu quay đầu cười cười, tự đáy lòng khen:

- Tiền bối thật cao kiến, khách quan mà nói so với lão đại nhà ta cũng không thua bao nhiêu.

Trần Luyện Tử dừng lại trước cửa động, vẻ mặt khẽ động, hiếu kỳ hỏi:

- Lão đại của ngươi là người phương nào?

Một nơi u ám dài hẹp, ba bóng dáng dần đến gần, đó là lão Long, cùng Tử Mục và đồ đệ Nghĩa Hùng.

Hổ Đầu giống như cố tình khoe khoang, nhưng sức mạnh không đủ nên ấp úng một chút rồi mới gật gù lên tiếng:

- Lão đại nhà ta chính là Phạm Thiên cảnh giới số một, ngày sau chắc chắn sẽ nổi danh tứ phương.

Phạm Thiên cảnh giới dù có lợi hại hơn nữa chẳng qua cũng chỉ có tu vi Tiên Quân mà thôi, còn muốn nổi danh tứ phương, thật sự không biết có ý nghĩa thế nào.

Trần Luyện Tử sầm mặt, như không còn kiên nhẫn.

Lão Long đến gần, yên lặng liếc mắt nhìn Hổ Đầu.

Hai sư đồ Tử Mục theo sau mà tới, thần sắc tỏ vẻ khinh thường, Nghĩa Hùng còn cười khẩy nói:

- Hổ Đầu đạo hữu không phải lần đầu tiên đi ra ngoài, thật tình không biết thiên ngoại hữu thiên sao?

- Đạo lý kẻ mạnh còn có kẻ mạnh hơn, ai mà không hiểu? Mà ta chỉ nói thật, không tin thì thôi, hừ...

Hổ Đầu có chút không cam lòng, lên tiếng cãi vã, mang theo thiết bổng nhảy vào trong cửa động, vẫn như cũ đối với lão Long làm như không quen biết. Bộ dạng tùy tiện của hắn, căn bản không để tâm sự nguy hiểm trong chuyến đi này.

Bọn người Trần Luyện Tử cũng thu liễm lại, không còn hùng hùng hổ hổ dọa người như trước. Hổ Đầu cùng lão Long đã biết thức thời, đồng hành thì cần gì bàn cãi.

Một đoàn người lần lượt bước vào cửa động, trước mắt rộng mở sáng sủa. Trong huyệt động, phạm vi trăm trượng, nhũ thạch treo ngược, hơi nước đang hình thành từng cụm, ở giữa có khe rãnh cùng khí thế lăng loạn không tên, lộ ra mấy phần thần bí.

Sư đồ Tử Kiền vào trước một bước, đã vội vàng nhìn quanh trong huyệt động.

Khi đến cửa động nghe có động tĩnh, Tử Kiền vứt bỏ đệ tử, một mình bay tứ tung trong sương mù ẩm ướt, trong giây lát đã rơi vào trên một tảng đá lớn, nhìn nơi Trần Luyện Tử sắp xuất hiện lên tiếng nói:

- Nơi đây chỉ là một chỗ tầm thường, hoàn toàn không có phát hiện gì, không phải đạo hữu nhận lầm nơi rồi chứ, hay là...

Hắn không nói hết lời, hiển nhiên trong lời nói có ám chỉ khác.

Năm người theo sau bước vào huyệt động, mỗi người tự mình tìm kiếm, nhìn tình hình này mỗi người đều không rõ ràng cho lắm, chỉ có Trần Luyện Tử là thần thái tự nhiên, tựa như sớm có tính toán trước.

Tử Mục trầm ngâm một lát, phụ họa:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free