Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2083:

Phía trên núi, Ất Mộc bị năm người vây quanh, đối phương cũng không phải là kẻ thù, cũng không ai xa lạ gì mà đến từ tu sĩ đồng môn Ma Thành, chẳng qua, vẻ mặt hắn lúc này đang cầu xin, vội vàng biện giải cho mình.

- Tại hạ vội ra ngoài giải quyết việc công, trên đường trở về chẳng may bị cao thủ không rõ ám toán. Đám người Cái Thạch sư huynh đều bị tử chiến, chỉ còn tại hạ may mắn sống sót, tình hình lúc ấy thật khốc liệt.

Ất Mộc nói đến đáng thương, lại không ai để ý đến hắn. Hắn đành phải đến trước mặt một vị trung niên chắp tay:

- Khải bẩm tiền bối, tại hạ không dám nói bừa, mỗi câu đều là thật.

Người trung niên kia nhìn bốn phía xem xét một lần. Trên đồng cỏ có vết máu, nhìn thấy khá rõ ràng, dư âm sát khí còn ngổn ngang, đủ để xác nhận lời Ất Mộc nói không giả. Đã như thế nhưng ông ta không chịu bỏ qua, thẳng đến bên sườn núi chắp tay mà đứng, từ trên cao nhìn xuống lạnh giọng hỏi:

- Mọi người đều chết, duy chỉ có mình ngươi được sống, thần thạch khai thác được cũng không cánh mà bay, điều này có nghĩa gì chứ?

Mấy người khác cũng đi qua, vẻ mặt khó lường.

Ất Mộc khổ mà không nói nên lời, thầm hô không may.

Vốn cho rằng số phận đã an bài nên mới nhặt về được một cái mạng, không ngờ rời đi không bao xa lại bị bọn người Hầu Khải chặn đường. Hỏi đôi ba lời, cuối cùng mang đến phiền phức. Nghe nói nơi này thần mạch bị người ta càn quét không còn, bây giờ một nhóm người chết hết, chỉ có mình lại bình yên vô sự, nếu muốn rửa sạch nghi ngờ, phải có lời giải thích thỏa đáng.

Mà hiện tại, có thể nói đạo lý gì chứ? Tên Hầu Khải mới được tấn cấp lên trưởng lão Ma Thành, tu đến Động Thiên cảnh không lâu, thêm vào đó tâm khí cao ngạo, căn bản không xem ai ra gì, tình cảnh này, không làm gì được.

Có đôi khi, còn sống cũng là một loại sai lầm.

Ất Mộc cân nhắc một chút, cẩn thận nói:

- Vị cao nhân này ngang ngược vô lý, giết người tùy ý, tại hạ còn sống được đã là không ngờ, xin tiền bối giơ cao đánh khẽ.

Người trung niên tên Hầu Khải kia sắc mặt không chút thay đổi, quát lớn:

- Hừ, việc có liên quan đến đại sự, sao có thể nể tình riêng?

Ất Mộc không trả lời được, đúng sai sau này sẽ thấy rõ ràng, sao lại nói nể tình riêng?

Trong mắt Hầu Khải quang mang chớp động, lời nói vừa chuyển, lại từng bước hướng dẫn:

- Nếu ngươi cùng người bên ngoài cấu kết, hãy nói thật ra...

Hầu Khải lại nhìn Ất Mộc mỉm cười, khéo hiểu lòng người nói:

- Bản trưởng lão nể tình đồng môn, có lẽ có dàn xếp...

Ất Mộc kinh ngạc nhìn Hầu Khải trưởng lão trở nên khá xa lạ, không có cảm giác được trấn an, mà lại thấy một dòng hơi lạnh xâm lên não, không kìm được rùng mình, nhất thời mặt mũi tràn đầy hoảng loạn, liên tục khoát tay nói:

- Tại hạ không cần dàn xếp, chỉ cần phán xét theo lẽ công bằng là được.

Mặt Hầu Khải sầm lại, chậm rãi nhìn xung quanh, bốn người còn lại cũng đã vây tới, ăn ý lẫn nhau.

Hắn đưa tay vuốt chòm râu đen, lộ ra sát khí mơ hồ lạnh lùng nói:

- Theo điều tra, Ất Mộc Ma Thành cấu kết với kẻ xấu làm loạn bị ta bắt gặp, hắn không nhận tội, dùng cái chết chống lại.

Nghe được lời này, Ất Mộc như rơi vào hầm băng.

Tuy nói tu sĩ Ma Thành xưa nay cả gan làm loạn, mà ban ngày ban mặt lại vu oan giá họa, giết người lương thiện để lập công lao, đúng là lần đầu gặp phải, việc may mắn thế này lại rơi trên đầu hắn.

Ất Mộc không dám tiếp tục suy nghĩ nhiều, quay người bay lên, há mồm phun ra một thanh phi kiếm.

Bốn người canh giữ xung quanh đã sớm có đề phòng, nhanh chóng liên thủ nhào tới. Bốn bóng người mạnh mẽ dùng pháp lực hóa thành một bức tường vô hình, tạo nên một mạng lưới giam cầm đối thủ.

Hầu Khải hững hờ vung tay áo hất lên, bỗng dưng kéo ra một đạo kiếm mang. Thần mạch bị cướp nhất thời không thể điều tra, nếu bắt giết người làm loạn, Ma Thành tất có ban thưởng, còn chuyện thật giả thế nào cũng không có chứng cứ.

Một vị tiền bối Động Thiên, bốn vị cao thủ Tiên Quân, đối thủ nặng cân như vậy muốn trốn giữ được mạng sống thật đúng là chuyện không tưởng.

Ất Mộc thế đi không ngừng, đưa tay chỉ ra, phi kiếm nhỏ nhắn bay thẳng về phía trước, chỉ trong chớp mắt, khó khăn lắm mới chạm đến bức tường pháp thuật kia, đột nhiên lăng không bạo mở. Một tiếng ầm bộc phát như tiếng sấm sét vang lên, pháp lực theo ánh sáng chói mắt gào thét mà ra.

Vách tường cản đường kia nhất thời bị nứt ra một cái khe, dư uy lan ra khiến bốn cao thủ Tiên Quân phải liên tục lùi lại.

Pháp bảo tự bạo?

Tiên Quân bản mệnh pháp bảo tự bạo, uy lực không thể xem thường. Mà động tác này có thể đối địch bị thương một nghìn ta bị thương tám trăm, cuối cùng chẳng qua phí công mà thôi.

Vốn Hầu Khải làm ra vẻ tất giết, không nghĩ đến Ất Mộc sẽ liều mình như thế. Hắn xem thường lắc đầu, thu hồi kiếm mang, quay người bay ra khỏi núi tạm thời tránh né.

Ất Mộc liều mạng một phen, cuối cùng cũng có một cơ hội xoay chuyển, mà pháp bảo tự bạo đã thương tổn đến lục phủ ngũ tạng của hắn, hắn rên lên một tiếng, khóe miệng tràn ra vết máu, nhưng cũng không dám chần chừ, bỗng nhiên xông về phía trước.

Con thú bị nhốt còn không chịu khuất phục huống chi con người. Hôm nay tuyệt không thể uổng mạng trong tay đồng môn Ma Thành này.

Tại thời khắc Ất Mộc muốn trốn đi thật xa, Hầu Khải đã mang theo thủ hạ quay người đánh tới, hắn chỉ có một mình, lại thương thế khắp người, tai kiếp khó tránh.

Núi cao phạm vi trăm trượng, quang mang lấp lóe, sát cơ tàn sát bừa bãi, bóng người bay tung tóe, vô cùng hỗn loạn.

Trong nháy mắt, đột nhiên một tiếng nổ ầm vang dội, lôi hỏa to như vại nước phá không mà xuống. Trước đó không có dấu hiệu nào, bọn người Hầu Khải vội vàng không kịp chuẩn bị, nhất thời bị năm đạo hỏa luyện nện thật mạnh trên người.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free