Vô Tiên - Chương 2084:
- Ầm ầm!
Bên trong tiếng nổ lớn, bốn bóng người cắm xuống giữa không trung. Đây chính là bốn vị Tiên Quân, cao thủ hậu kỳ, thoáng chốc bị lôi hỏa thôn phệ, trong chớp mắt hóa thành tro tàn.
Hầu Khải cũng không thể may mắn tránh thoát, nhưng tế xuất ra pháp lực bảo vệ cơ thể. Tuy nhiên, cơ thể té lảo đảo, chật vật rơi phía trên sườn núi, may không có gì lo ngại. Dư uy của lôi hỏa vẫn còn, tiếng ầm ầm vang vọng không dứt, xung quanh không thấy một bóng người, chẳng lẽ nhìn lầm rồi sao, tên Ất Mộc kia là một cao thủ ẩn giấu tu vi?
Ất Mộc động thân trong chốc lát, phía sau là tiếng sấm nổ ầm vang. Hắn không kịp ứng biến, liền bị một đạo phong ba nổ lan lật tung xuống, trong lòng hắn sinh tuyệt vọng, cũng không quay đầu lại mà lần thứ hai lấy ra một đạo kiếm mang.
Hầu Khải giật mình, lập tức nghi ngờ không hiểu.
Bề ngoài xấu xí của đối thủ quả nhiên không đơn giản, nhưng vì sao xuất thủ lại vô lực?
Thân thể Hầu Khải khẽ động, lăng không bay lên, thuận thế đưa tay khẽ vồ, trước mặt bỗng nhiên xuất thêm một thanh xiên sắt ba chấn, phía trên hắc vụ phun trào sát khí dày đặc. Đối mặt chỉ có Ất Mộc tu vi Tiên Quân sơ kỳ, hắn cũng không dám chủ quan. Sau khi thi pháp, trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên một tiếng đinh tai nhức óc, gần như khiến thần hồn của người ta thất thủ, không thể tự kiềm chế được.
- Cái đó là...
Đó là một đạo huyết quang yêu dị, bỗng nhiên chấn vỡ hư không, kéo theo ngọn lửa đen cuồn cuộn, một chiếc Cự Phủ khai thiên ầm ầm đánh xuống. Bão táp sát khí ập đến, khiến người bị hàn ý xâm nhập cơ thể mà trong lòng run sợ, nhất thời không kịp tránh né.
Sinh tử phủ xuống, sắc mặt Hầu Khải đại biến. Hắn liều lĩnh nắm lấy hắc xoa trước mặt, ra sức lăng không chặn lại, quang mang bắn tung tóe, ầm một tiếng đinh tai nhức óc, ma khí hóa thành xiên sắt cùng một đạo kiếm quang tới gần trong nháy mắt bị sụp đổ.
- Có người đánh lén.
Trong nháy mắt Hầu Khải ngộ ra. Ông ta cảm nhận được huyết quang trước mắt lóe lên, thiên địa hãm sâu vào trong hỗn độn.
Đồng thời Ất Mộc cũng hoảng hốt vô cùng.
Sau khi xuất thủ cũng không thấy có động tĩnh, chẳng lẽ vị Hầu Khải kia muốn để cho hắn một con đường sống sao?
Thời khắc nhìn lại không thấy bóng người. Một đạo huyết quang khẽ động, phong lôi gào thét mà xuống, thoáng chốc núi vỡ nát, khắp nơi sụp đổ, khe rãnh trăm trượng bỗng nhiên vỡ ra, cát đá bay tung tóe, như muốn hủy diệt hết thẩy.
Ất Mộc kinh hãi, mơ hồ bay ra, cho đến khi ra ngoài mấy trăm trượng mới rơi xuống đất. Hắn chật vật xông về phía trước, lần nữa quay đầu nhìn lại.
Huyên náo qua đi, bụi bặm dần rơi, đường rãnh thật sâu khiến người nhìn thấy phải giật mình kinh hãi.
Ất Mộc trợn mắt há hốc mồm, trong ngạc nhiên lộ ra mấy phần nghi hoặc. Một lúc lâu, hắn từ dưới đất bò lên, nơm nớp lo sợ nói:
- Đa tạ tiền bối trượng nghĩa xuất thủ, tại hạ cảm ơn vô cùng.
Giọng nói truyền đi rất xa nhưng lại không có người để ý tới.
Ất Mộc lo sợ nhìn bốn phía, nhất thời không biết nên làm thế nào.
Một vị tiền bối Động Thiên cùng bốn vị cao thủ Tiên Quân, trong nháy mắt bị giết sạch không còn một mống. Trong lúc hoảng hốt, hết thẩy việc này như hắn gây ra, mà hắn có bản lĩnh này sao? Nếu có người âm thầm giúp vì sao thần thức lại không phát giác chứ?
Một lát sau, xung quanh trở nên yên tĩnh.
Ất Mộc khó tin lắc đầu, cảm thấy may mắn phát ra một câu chửi thề. Dù là vị cao nhân kia xuất phát từ ý gì, ít nhất hắn cũng được sống tiếp.
Chẳng qua đám người Cái Thạch gặp nạn khiến cho hắn khó giải bày. Bây giờ lại chết một tiền bối Động Thiên, chỉ sợ không tránh thoát được liên quan. Haiz, nhặt được cái mạng trên lưng phải mang tội danh vô tội, được hay mất còn chưa nói trước được.
Ất Mộc dần dần lấy lại tinh thần, kiểm tra thương thế bên trong.
Vừa rồi bị thương không nặng, không cần lo lắng cho tính mạng, tiếp theo nên đi về hướng nào đây?
Ất Mộc lấy ra hai viên đan dược nhét vào trong miệng, loạng choạng bước đi.
Năm người Hầu Khải tuy thần hồn đều tiêu tán nhưng vẫn lưu lại vết tích. Trước khi đi không ngại thanh lý sạch sẽ, tránh cho người ta cơ hội.
Ất Mộc đi chưa tới hai bước, giật mình trong lòng, không nhịn được ngẩng đầu nhìn quanh.
Một đạo cầu vòng từ xa đến gần, trong nháy mắt đã đến cách bên ngoài trăm trượng, từ đó hiện ra một nam tử áo bào xám, mày rậm mắt sáng, phong thái lạnh nhạt, trên dưới quanh người tản ra uy thế Động Thiên cảnh, mà trên hông người này còn đeo một khối Thiên Ma Lệnh.
Người thanh niên trẻ tuổi thế này lại là một vị tiền bối Ma Thành sao?
Khi Ất Mộc nhìn rõ bóng dáng cùng trang phục của người trẻ tuổi, âm thầm uể oải không thôi. Từ sau khi trở về Trung Dã, vận rủi của hắn kéo đến không ngừng. Bây giờ một kiếp chưa qua, một kiếp nạn mới lại đến, chỉ mong gặp dữ hóa lành.
Ất Mộc cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, trên vẻ mặt mang theo vẻ lo sợ bất an, cung kính thi lễ nói:
- Tại hạ Ất Mộc, xin ra mắt tiền bối.
Người trẻ tuổi từ không trung hạ xuống, tiện tay khẽ vồ mấy cái, từ dưới đất bay lên năm cái Càn Khôn Giới. Hắn thu về trong túi, lúc này mới lướt đến trước mặt Ất Mộc, khóe miệng nở nụ cười nói:
- Một lần hành động tiêu diệt năm vị đồng môn, thủ đoạn cao cường.
Quả nhiên, kẻ thiện không đến, kẻ đến không thiện.
Hai mắt Ất Mộc tối đen thầm nghĩ thôi xong.