Vô Tiên - Chương 2082:
Trong một cốc, từ dưới đất xuất hiện một bóng người mặc áo bào tro. Hắn phất áo choàng, hai mày như đao, ánh mắt thâm thúy, thần sắc ẩn chứa mấy phần lo nghĩ.
Nếu Tiên Nô đi muộn mấy ngày, nhìn thấy người này nàng vui đến phát khóc. Chỉ tiếc sư phụ Lâm Nhất của nàng vẫn đến chậm một bước.
Chuyện thế gian luôn có sự trùng hợp như vậy, mà từ sâu xa luôn có số phận sắp sẵn. Không trải qua mưa gió, khó gặp được cầu vồng, không trải qua long đong cách trở, sẽ không có những ngày yên ấm vui vẻ.
Thời khắc Lâm Nhất hiện thân, thuận tay sờ khối ngọc bài bên hông, đưa mắt nhìn bốn phía.
Hắn trằn trọc bên trong Truyện Tống Trận dưới đất, rốt cuộc cũng nhìn thấy ánh mặt trời. Sau khi quét sạch tám, chín thần mạch, cướp bóc không dưới mười vạn khối ngũ sắc thần mạch, còn thuận đường chế phục hơn mười cao thủ Tiên Quân. Thu hoạch như thế đã không đáng giá nhắc tới, chặn đứng một đám Cái Thạch, cứu ra Tiên Nô mới là đại sự hàng đầu của chuyến này.
Trước mắt đã là ở Trung Dã địa giới, không biết Tiên Nô ở nơi nào?
Lâm Nhất chưa nhìn thấy rõ chỗ trước mắt, bên ngoài ngàn trượng đột nhiên tràn vào hơn mười bóng dáng. Thấy thế, hắn nhíu mày lại, dứt khoát đứng nguyên tại chỗ ngừng chân dò xét.
Nhìn thoáng qua, hơn mười vị tu vi không giống nhau, thần sắc khác nhau, khí thế bức người, chỉ trong nháy mắt bao vây Lâm Nhất. Trong đó đi đầu là lão giả tu vi Động Thiên sơ kỳ tiểu thành, đưa tay ngừng trong khoảng không, ánh mắt trái phải xem chừng, nghi hoặc quát lên:
- Vị đạo hữu này lạ mặt cực kỳ, tu vi lại không rõ, tại sao lại có Trung Thiên lệnh Ma Thành?
Mọi người nơi này không có quá nhiều khác biệt, bên hông có đeo khối ngọc bài màu đen, nếu nhìn kỹ có thể phát hiện ra lão giả kia có ngọc bài giống hệt ngọc bài của Lâm Nhất, những người khác thì hơi khác biệt, có lẽ đây mới là nguyên do nghi vấn.
Thần sắc Lâm Nhất vẫn như trước, cũng không vội trả lời mà uy thế quanh thân bỗng nhiên biến đổi, mơ hồ cho thấy là tu vi Động Thiên sơ kỳ viên mãn. Hắn ngước chằm, nhìn lão giả kia kiêu căng hỏi ngược lại:
- Có gì không ổn sao?
Lão giả ngẩn ra, chắp tay nói:
- Hóa ra là vị sư huynh, thất kính.
Đối phương có tu vi Động Thiên sơ kỳ viên mãn, đủ để nắm giữ Trung Thiên Ma lệnh, cũng không còn nghi vẫn nữa.
Mà lão giả kia dùng giọng điệu lĩnh giáo dò hỏi:
- Gần đây ta biết được thần mạch các nơi xảy ra chuyện, vị sư huynh này đến từ bên ngoài, có lẽ nghe thấy gì đó, có thể chỉ điểm một chút được không?
Thần mạch bị cướp, đệ tử bị giết, không có chỗ nào là không có động tĩnh lớn. Ma Thành nghe tin lập tức hành động, sớm hơn trong dự liệu. Vừa bước vào Trung Dã địa giới, đã chạm đầu với hắn, cái này thật đúng với một câu thường nói, oan gia khó tránh, cừu nhân đường hẹp.
Lâm Nhất tỏ vẻ giật mình, lập tức khẽ nhíu mày nói:
- Bản thân ta đi lại bên ngoài du lịch, cũng không chú ý lắm, các ngươi đã có việc cần giải quyết sao còn không đi nhanh đi?
Hắn bình thản ung dung, lại không có gì để nghi ngờ, ngược lại còn tỏ vẻ lo lắng hỏi:
- Khoan đã, có biết tên cầm đầu là ai không?
Lão giả nhanh chóng rời đi, lên tiếng đáp:
- Tạm thời còn chưa biết!
- Ừm, tuyệt đối không thể lơ là cảnh giác.
Lâm Nhất trịnh trọng dặn dò một câu, tay áo vung lên, nghênh ngang rời đi. Bốn phía trải rộng cấm chế, miệng hang có người trấn giữ mà thông suốt không trở ngại. Khi ra khỏi sơn cốc, nhanh chóng hóa thành một cơn lốc bay về phía chân trời.
...
Sau nửa canh giờ, bóng dáng Lâm Nhất từ trong cơn gió xuất hiện, hắn quay đầu nhìn lại, khóe miệng giương lên.
Phương pháp nhỏ, sử dụng tuyệt vời!
Bằng vào Huyễn Linh thuật năm đó, giấu diếm được mấy tu sĩ tầm thường thì được. Lúc trước luôn tàng hình che giấu, ngày sau không ngại kiêu căng lên sàn, không vì cái gì khác, chỉ muốn dọa người mà thôi.
Hồng Hoang tôn trọng cường giả, quá khiêm tốn, dễ bị người ta ức hiếp.
Lâm Nhất chậm rãi dừng trên mảnh rừng rậm, chân đạp ngọn cây, nhìn về bốn phía nơi xa.
Bát Hoang to lớn, quanh năm thay đổi thất thường bất định, căn bản không thể miêu tả được. Nếu mở ra thành bức tranh thì một ngọc giản nho nhỏ căn bản không chứa đựng nổi. Chẳng qua Trung Dã Bát Hoang, thì có thể theo được.
Lâm Nhất giơ tay lên, xuất ra một cái ngọc giản, tinh tế xem xét.
Đây là đồ giản đến từ tu sĩ Ma Thành, sao chép Ma Thành cùng tình hình đại khái các phe. Từ đó biết được, Ma Thành cách nơi này nửa tháng lộ trình, nếu triển khai Thiên Địa Quyết, trong ngày có thể tới.
Thời khắc Lâm Nhất cân nhắc, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên.
Trong thần thức, ở ngoài phía trước vạn dặm, phía trên đường núi, tụ tập một đám người. Trong đó có người thét hỏi, có người giải thích, còn ẩn chứa một cái tên khá quen.
Lâm Nhất không kịp suy nghĩ nhiều, thu hồi ngọc giản, phóng lên trời cao.