Vô Tiên - Chương 2076:
...
Ngoài vạn dặm, trong một khu rừng rậm, vội vàng lóe lên một bóng người nhỏ yếu. Trên người nàng mặc vân bào trắng hơn tuyết, tóc đen tuyền suôn mượt như thác nước, dung nhan xinh đẹp, mà ngoói đầu nhìn lại, vẻ mặt khá sợ hãi.
Nếu như may mắn, Ất Mộc có mặt ở đây, đối với nữ tử này cũng không lạ gì. Tiên Nô, một tiên tử xinh đẹp mới được độ kiếp, với bộ dáng nhẫn nhục chịu đựng, đùa bỡn năm cao thủ tiên đạo trong lòng bàn tay, cũng không tốn quá nhiều sức tiêu diệt bốn người. Cho dù là sự trùng hợp nhưng ai dám nói hết thẩy không nằm trong kế hoạch của nàng chứ?
Chẳng qua Tiên Nô cũng không biết được kết cục của đám người Cái Thạch, khó khăn lắm mới đào thoát được, lúc này chỉ muốn rời xa mấy tên tu sĩ có dã tâm kia.
Núi cao rừng rậm, xung quanh không thấy gì khác thường.
Trong lòng Tiên Nô sợ hãi, không chịu được rên rỉ một tiếng, khóe miệng tràn ra vết máu đỏ thẫm. Cơ thể nàng run lên, cảm giác như không thể chống đỡ nổi, dựa vào cổ mộc chậm rãi ngồi xuống. Một lát sau, hai mắt nàng chớp động, thần sắc lộ vẻ cô đơn cùng bất đắc dĩ.
Động Tiên có Tam cảnh gồm: Động Chân, Đồng Huyền, Động Thần. Thân là truyền nhân của Hồ Yêu tộc, kim tu truyền thừa đạo pháp, chỉ cần có Động Chân Tiên Nhân cảnh giới, bản mệnh thần thông sẽ theo uy lực đại tăng. Mà chỉ vừa mới độ kiếp, nếu muốn thi triển huyễn đồng khắc chế một vị Tiên Quân trung kỳ cao thủ, khó tránh khỏi bị thua thiệt. Bất đắc dĩ mượn cớ phun ra tinh huyết, cưỡng ép hành động. Nhưng làm thế lại tác động đến khí thế, tạo nên thương tích, may mà không ai đuổi theo, cuối cùng khó khăn lắm mới trốn thoát được một kiếp.
Từ miệng đám người Cái Thạch mới biết được nơi này thuộc Trung Dã địa giới Bát Hoang, Nô nhi ở Thiên Ngu Man Hoang lưu lại ám ký, sư phụ có phát giác ra không? Có thể một đường tìm tới hay không? Mà hai địa phương cách nhau rất xa, dù có cố ý lập tức quay lại, nhất thời khó phân biệt được đường về.
Tiên Nô nghĩ đến đây vành mắt đỏ lên, ủy khuất đến muốn rơi lệ.
Nô nhi nghe lời, một mực chỉ ở trong lòng đất Thiên Ngu di tộc bế quan. Nào ngờ thiên kiếp đã định, xui xẻo gặp phải người xấu, sư phụ tìm không thấy đệ tử chắc chắn trong lòng rất lo lắng, mà ngay cả nàng cũng rất lo nhưng không biết làm sao.
Có khi cô đơn một mình, dù là tiên tử trầm tĩnh lạnh lùng băng giá cũng không còn, thay vào đó, chỉ còn là một tiểu hài tử sợ hãi không nơi nương tựa.
Tiên Nô im lặng chốc lát, khẽ thở dài.
Dù là như thế nào, cuối cùng cũng có ngày thầy trò trùng phùng, phải cố gắng chữa thương, lại tìm cơ hội trở về Thiên Ngu Man Hoang tìm kiếm sư phụ.
Tiên Nô tự mình an ủi một lát, lấy ra một khối tinh thạch nhỏ thu nạp. Bốn phía dây leo chằng chịt, cành lá xập xệ, sinh cơ mờ mịt, chỗ này rất vắng vẻ. Nàng khoanh chân ngồi trên rễ cây thô to, bóng người nhỏ nhắn hiện lên mảnh mai bất lực.
...
Lại một nơi trong huyệt động dưới lòng đất. Lâm Nhất dạo bước không ngừng, cách hắn không xa, ngoài một đống thi thể còn có hai tu sĩ co quắp ngã xuống đất.
Đây là nơi thần mạch thứ bảy hắn tới, ở giữa các thần mạch có Truyện Tống Trận tương thông, tránh trì hoãn trên đường, mượn đường tắt tìm đường tới. Tuy vì thế mà bỏ qua không ít thu hoạch nhưng vẫn thuận tiện giành được mấy vạn ngũ sắc thần thạch.
Tuy nhiên, cứu Tiên Nô vẫn là chuyện cấp thiết hiện giờ.
Lâm Nhất dẫm chân xuống, tiếp tục xem xét một cái ngọc giản tinh tế.
Theo kinh nghiệm biết được, lại trải qua hai lần Truyền Tống thì có thể đến Trung Dã. Việc này không nên chậm trễ, còn phải sớm chặn đường tên đi theo Cái Thạch đáng ghét kia, tránh cho tên gia hỏa này tiến vào Ma Thành, chắc chắn phiền phức.
Lâm Nhất vung tay áo, thẳng đến Truyện Tống Trận mà đi, cũng không quay đầu lại lạnh giọng quát:
- Nhớ kỹ cho Lâm mỗ, ngày sau triệu hoán liền tới, miễn cho khỏi chết.
Đó là hai tu sĩ Tiên Quân trung kỳ, vốn cho rằng vận rủi khó thoát, ai ngờ vào tuyệt cảnh lại gặp đường sống, ngoài ý muốn nhặt được một mạng, nhất thời như được đại xá liên tục gật đầu, tự mỗi người liên tục bò lên.
...
Trong rừng rậm, hai mắt Tiên Nô khép hờ, thần thái lạnh nhạt. Dung nhan tuyệt diệu xuất trần phong nhã, như búp hoa chờ nở rộ, càng lộ thêm mấy phần tượng băng ngọc tạc. Giờ khắc này, thời gian như ngưng trệ, làn gió cũng theo đó mà lưu chuyển.
Như thế tĩnh tọa nửa ngày trôi qua, thương thế của Tiên Nô đã chuyển biến tốt, mà chẳng biết tại sao khi mở hai mắt ra, cảm giác có người nhìn nàng cười một tiếng.
Hoảng hốt trong nháy mắt, tựa như nhìn thấy sư phụ tìm tới, là ảo giác hay mong muốn trong linh hồn nàng.
Nụ cười trên môi Tiên Nô vẫn còn nhưng vẻ mặt khẽ động.
Tán cây che khuất bầu trời vốn vẫn luôn bất động, lúc này lại hơi lay động, tiếp sau đó một cái khe tách ra, từ đó xuất hiện một bóng người lăng không mà tới.
Tiên Nô ngước nhìn, âm thầm đề phòng.
Đó là một nam tử trẻ tuổi, tu vi khó lường, tay áo tiêu sái bất phàm, hai hàng chân mày rậm rạp, con mắt trầm tĩnh, mặt trắng như ngọc, dáng dấp cực kỳ anh tuấn! Cũng có thể nói diện mạo của hắn không với nữ tử cũng không kém bao nhiêu.
Đúng lúc này, thân hình người kia nhẹ nhàng hạ xuống, bên ngoài mấy trượng đạp không mà đứng, nhìn một chút, từ đáy lòng khen ngợi:
- Muội tử này cực kỳ xinh đẹo, ta nhìn thấy mà yêu rồi, ha ha.
Tiếng cười thanh thúy vang vọng, vẻ mặt nhìn quanh càng thêm mấy phần quyến rũ, có vẻ cực kỳ quỷ dị mà lại khiến người ta như gió xuân ấm áp. Hắn chắp hai tay sau lưng, nhẹ nhàng hỏi:
- Nếu đi đến Ma Thành, có thể kết bạn đồng hành hay không?
Tiên Nô cảm thấy kiến thức của mình quá nông cạn, nhất thời trố mắt không nói, nàng không biết người kia là thiện hay ác, là nam hay nữ...