Vô Tiên - Chương 2075:
Tỏ vẻ yếu đuối chẳng qua chỉ là một loại thủ đoạn cải trang, tất cả ẩn nhẫn chờ đợi, chỉ vì mưu đồ giấu giếm đã lâu.
Một Tiên Quân cao thủ vậy mà trúng huyễn thuật của một nữ tử yếu đuối. Không chỉ như thế, còn để cho đối phương trốn thoát dưới mắt của mình mà không hề hay biết. Nếu chỉ sai lầm một chút, mất đi tính mạng cũng không tránh khỏi. Hơn nữa còn có bốn vị đứng ngoài quan sát như đang xem náo nhiệt kia, khiến sao người ta chịu nổi.
Cái Thạch vừa thẹn vừa giận, căn bản không suy nghĩ nhiều, tức giận thở hổn hển mắng:
- Tiểu bối phương nào cũng dám huênh hoang?
Hắn giận không kìm được, đưa tay muốn phóng xuất phi kiếm, nhưng không ngờ một mảnh hắc quang cuồng cuộn cuốn tới, hàn ý vô tận nhanh chóng nuốt người, quanh thân dừng lại, khí tức ngưng tụ, lục phủ ngũ tạng cùng kinh mạch đã bị đông cứng, không thể vùng vẫy. Chỉ trong nháy mắt, một Đại Thiết Quyền phá gió mà tới, ngay sau đó liền nghe tiếng băng cứng nổ tung.
- Ầm.
Huyết quang văn tung tóe, trong nháy mắt Cái Thạch chia năm xẻ bảy. Một tiên nhân vừa mới nhìn thấy đã không còn hình người, mà hóa thành vô số vụn băng bay tung tóe trên không trung. Mà một kích này dư uy không ngừng, bão táp hoành quyền, lại ầm ầm trầm đục vang lên, tiếng kêu thảm không dứt. Trên sườn núi, bốn người còn đang kinh ngạc chưa kịp tránh né, trong nháy mắt đã bị pháp lực mạnh mẽ thôn phệ, nghiền nát. Mà người duy nhất sống sót nhảy lên ra ngoài trăm trượng, không gắng gượng được ngã rơi xuống đất. Người ngã xuống miệng dính đầy đất, khí thế có chút trì hoãn, vội xoay người nằm rạp trên mặt đất, hét lớn:
- Tiền bối tha mạng, vãn bối vô tội.
Theo đó có tiếng cười nói vang lên:
- Ha ha, không đánh đồ vật này.
Người hô tha mạng là Ất Mộc, liên tục quỳ xuống đất dập đầu xin tha, chỉ nghe tiếng cười, không dám ngước nhìn. Khắp cả mặt mũi hắn mồ hôi cùng bùn đất dính quanh, không chịu được trợn mắt há hốc mồm.
Một hàng sáu người, không năm người, nữ tử kia là kẻ gây họa, không dẫn theo thì tốt rồi. Mà năm vị Thiên Tiên, Kim Tiên, thậm chí Tiên Quân cao thủ, chỉ trong nháy mắt, toàn quân đều bị diệt, ngay cả thời cơ để chạy cũng không có. Bây giờ chỉ còn lại mình hắn, sống hay chết còn chưa thể biết được.
Kẻ hoành không xuất thế, lạm sát kẻ vô tội này là ai?
Phía ngoài núi trăm trượng, một nam tử trẻ tuổi khoanh chân ngồi đó. Hắn một thân vải thô, áo choàng, tóc rối bời, mặt mũi đen nhánh, tay cầm bốn Càn Khôn Giới ước lượng, hài lòng nhếch miệng lẩm bẩm:
- Tu sĩ Ma Thành lại giàu có như vậy sao, xem ra Ô Nhị có đất dụng võ rồi, ha ha.
Thấy thế, Ất Mộc âm thầm kêu khổ.
Thật sự không may, người trẻ tuổi này hình dáng là một vị tiền bối Động Tiên sơ kỳ.
Mà từ trang phục cho đến cử chỉ, hẳn là người Yêu Hoang, vốn muốn đến Ma Thành tìm kiếm cơ duyên, ai nghĩ đến nửa đường vì một câu mà xuất chiêu chứ?
Lần này xong rồi, Yêu Hoang nổi tiếng khát máu, đối với Ma Thành mong muốn chiếm đoạt đã lâu, lúc này làm sao có thể buông tha cho hắn.
Với lại sao có thể không giàu có được? Một hàng năm người trên vai gánh vác trách nhiệm nặng nề, lặn lội đường xa khai thác hơn ngàn thần thạch mới có thể quay lại, mà chưa kịp giao nộp, phức tạp rồi đây.
Ất Mộc vô cùng lo sợ bất an, chợt thấy người kia từ trên núi nhảy xuống, hắn bị dọa đến sợ hãi vội ném Càn Khôi Giới tới, cầu khẩn nói:
- Tại hạ đã dốc hết rồi, xin tiền bối tha mạng.
Người trẻ tuổi mặt đen này duỗi tay chộp lấy, nhìn Càn Khôn Giới rồi yên tâm thoải mái thu vào, hiếu kỳ hỏi:
- Ta chỉ giết người mắng ta thôi, sao ngươi lại xin tha thứ? Đứng lên đi.
Ất Mộc kinh ngạc vô cùng, ngầm đau xót.
Trời ơi, Cái Thạch bị giết oan rồi, hắn đâu có mắng ngươi, hắn chỉ mắng...
Tai họa kia, ba vị đồng môn cũng là người vô tội, biết đi tìm ai nói lý lẽ đây.
Chẳng qua, trước tiên phải nhặt được cái mạng nhỏ đã, còn lại để bàn sau.
Ất Mộc từ dưới đất chậm rãi đứng lên, lúc này mới nhìn thấy rõ dáng dấp của đối phương.
Hơn ngoài mười trượng, một chàng trai mạnh mẽ như thạch tháp, mặt hắn đen nhánh, hai mắt vàng đỏ, dưới hàm còn mọc ra một vòng râu ngắn, cánh tay chân thô to, quanh thân phát ra khí thế bưu hãn, quả thực khiến người ta nhìn đến phát khiếp.
- Tại hạ là tu sĩ Ma Thành, ra ngoài khai thác thần thạch trở về, chưa từng nghĩ đến sẽ mạo phạm tiền bối, cho nên mới... Cho nên mới xin khoan dung.
Ất Mộc cũng cố hết sức phân trần một câu, lại vô cùng uể oải. Chẳng qua là nghỉ ngơi một lát mà thôi, ai ngờ lại chính là bất hạnh hắn gặp phải. Khi vận rủi đến, căn bản không chào hỏi ai, không ai nghĩ lại mạo phạm đến một vị tiền bối, mà chuyện đã xảy ra, chỉ nhận bản thân mình xúi quẩy.
- Ai chà, Ma Thành chiếm cứ địa thế không nói, còn vươn tay chạm đến Bát Hoang khai thác thần thạch, vô sỉ cực kỳ, may mắn bị ta biết được, hừ hừ.
Lời này mắng thật thống khoái, lại cùng bọn người tầm thường không có quan hệ.
Vẻ mặt Ất Mộc xấu hổ, lại không nói ra sự khác biệt, đành phải thưa dạ xác nhận. Khi hắn còn đang bất an, một trận gió thổi lên, một đạo khói đen xông lên trời, người kia không thấy bóng dáng.
Cao nhân đúng là cao nhân, ít gì cũng có tu vi Động Chân hậu kỳ viên mãn, động tĩnh thật lớn.
Một lát sau, Ất Mộc mới chậm rãi lấy lại tinh thần, hắn đưa tay lau những vết bẩn trên mặt, dò xét bốn phía, dưới chân mềm nhũn ngồi co quắp trên mặt đất.
Người ta nói, hồng nhan họa thủy, thật không lừa người mà.