Vô Tiên - Chương 2074:
Khi mọi người lần lượt hạ xuống, Cái Thạch tay cầm thanh nhiêm, vẻ mặt không rõ. Hắn nhìn bốn phía dò xét một phen, không suy nghĩ nhiều phân phó:
- Trước giờ chúng ta đã mất khá nhiều sức lực, chưa được nghỉ ngơi qua, hãy nghĩ ngơi hai canh giờ rồi lên đường cũng không muộn.
Tiên Nô nghe vậy đến lân cận ngồi xếp bằng, nàng nhìn địa phương xa lạ, vẻ mặt nhìn xa xăm.
Bốn người còn lại đưa mắt nhìn nhau, mỗi người như không hiểu được.
Một vị nam tử râu ngắn, mặt chữ điền, đứng gần Cái Thạch phụ họa:
- Sư huynh nói phải. Từ năm ngoái đến nay, chúng ta qua lại thần mạch các nơi, bôn ba không ngừng, quả thật cực kỳ bận rộn, có điều...
Vừa dứt lời lại nói tiếp:
- Bây giờ bên trong Trung Dã, các nhà hỗn tạp, phân tranh không ngừng. Ta vốn định mượn nhờ trận pháp trở về Ma Thành sớm hơn, tránh chuyện không ngờ, hiện tại có thể...
Vẻ mặt hắn vui vẻ, nhắc nhở:
- Nơi đây không phải là lãnh địa, lại rời xa Ma Thành, không thể ở lâu.
Cái Thạch xem thường cười nói:
- Ha ha, Ất Mộc sư đệ, ngươi chỉ biết một mà không biết hai...
Ánh mắt hắn lóe lên, chỉ dẫn:
- Nếu mượn nhờ trận pháp đi đường, khiến không ít người nghi vấn, tại sao có thể qua loa được đây?
Cằm hắn nhếch lên, ra hiệu chỉ thân ảnh xinh đẹp tĩnh tọa cách đó không xa.
Người được xưng là Ất Mộc tỏ vẻ giật mình, không hiểu gật đầu, hắn suy nghĩ lại có lời muốn nói.
Cái Thạch khoát tay ngắt lời:
- Nếu mấy vị đã lo lắng, không ngại nửa canh giờ sau khởi hành.
Bọn người Ất Mộc đành phải đồng ý, tạm nghỉ ngơi một chút.
Cái Thạch không nhàn rỗi, tay cầm thanh nhiêm, vẻ mặt nghiền ngẫm, chậm rãi dạo bước xích lại gần thân ảnh xinh đẹp động lòng người. Hắn thấy Tiên Nô nhu thuận nghe lời, không cần dùng sức mạnh cưỡng chế, lại cực kỳ thuận theo, trước mắt đã đến Trung Dã địa giới, nàng sẽ không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của hắn. Một tiên tử xinh đẹp kinh diễm vô song, khó tránh khỏi làm người ta ước ao nắm bắt. Tìm phương pháp dàn xếp, nếu có thể bợ đỡ được Lăng Đạo Tôn chủ, chẳng lẽ không phải một bước lên mây sao? Cho dù không thành, hắn cũng không ngại để hưởng dụng.
- Ha ha, mấy ngày đi đường liên tục, quả thật rất vất vả, Tiên Nô đạo hữu có chịu được không?
Lời nói Cái Thạch nhẹ nhàng, tỏ vẻ quan tâm chăm sóc. Dừng lại trước mặt Tiên Nô, vẻ mặt ôn hòa nói tiếp:
- Sau khi đến Ma Thành, mọi thứ đều có Cái mỗ đảm đương, mà trước tiên...
Hắn lại trầm ngâm suy tính một lát, nói tiếp:
- Ngươi không ngại qua tộc ta ở mấy ngày, có đông đảo tỷ muội che chở.
Lại nói bóng nói gió, Ma Thành chính là bản địa của Cái mỗ, cái gọi là chăm sóc kỳ thật chỉ là một loại giam cầm, chim trong lồng, mặc người bài bố, muốn làm gì thì làm.
Tiên Nô vẫn tĩnh tọa, hai mắt khép hờ, nghe tiếng, hai mắt nàng chớp lên, vừa định đáp lời bỗng nhiên lấy tay che ngực, miệng thơm khẽ nhếch, phun ra một ngụm máu tươi, máu đỏ thẫm nhìn rất kinh người.
Cái Thạch kinh ngạc, không chịu được lùi lại một bước.
Tiên Nô thở gấp một chút, mang theo vài phần áy náy, nói:
- Tại hạ... Tại hạ từng độ kiếp qua, chưa kịp điều dưỡng tĩnh tu, cứ thế cảnh giới bất ổn mà khí huyết xao động.
Cái Thạch yên lòng, nhìn về phía cách đó không xa lắc đầu, ra hiệu cho mấy tên đồng bọn không nên hỏi, lúc này mới cúi người, ra vẻ lo lắng hỏi thăm:
- Nếu đạo hữu có trở ngại...
Hắn thuận tay lấy ra một bình ngọc, trong đó hẳn là đan dược chữa thương.
Bên ngoài hơn mười trượng, một hàng bốn người khác tụ tập, thấy Cái Thạch giả vờ giả vịt, bọn họ cảm thấy kinh ngạc, cười ra tiếng, mỗi người tự quay lưng né tránh không nhìn.
Tiên Nô thở ra, nhẹ giọng đáp:
- Không ngại...
Nàng lại thở gấp mấy lần, tỏ vẻ suy nhược không chịu nổi. Khuôn mặt như tượng băng ngọc tạc cùng khóe miệng có vết máu, nhìn kinh diễm vô cùng như muốn đoạt hồn nhiếp phách.
Đầu Cái Thạch run lên, không chịu được dịch chuyển về phía trước, hắn đưa bình đan dược, vẻ mặt xuân ý dạt dào an ủi:
- Có Cái mỗ đây, đạo hữu không cần lo nghĩ, ha ha..
Tiếng cười chưa ngưng bỗng nhiên cứng tại chỗ. Chỉ thấy trong hai mắt tiên tử chuyển sang hồng đào, trong nháy mắt, sương mù vô biên vô tận mang theo hương hoa tràn ngập mà đến, trong đó có cô gái xinh đẹp mỉm cười, có ngọc thể đang nằm, có tiếng rên rỉ nỉ non...
Thời gian một nén nhanh trôi qua, Cái Thạch vẫn trong bộ dáng người cúi thấp, cầm bình đan dược trong tay, trong gang tấc cùng tiên tử yên lặng nhìn nhau. Đột nhiên nhìn thấy, cảm tưởng hai người bọn họ đang dây dưa, khiến người xem mơ màng vô hạn.
Có điều, nửa canh giờ lại trôi qua, hai người vẫn giữ cảnh tượng như trước.
Mấy người cách mười trượng tinh thần đã khỏe lại, cuối cùng kìm nén không được, mỗi người đứng lên. Trong đó Ất Mộc thoáng lưu ý,vẻ mặt khẽ biến, vội quát to:
- Cái Thạch sư huynh, tỉnh lại....
Một tiếng gào to này dùng mấy phần pháp lực, hiển nhiên có tác dụng.
Cái Thạch như tỉnh mộng, rùng mình một cái, chật vật đứng lên. Có điều trong nháy mắt, hắn bừng tỉnh ngộ, nhất thời mặt đỏ tới mang tai, oán hận thở hổn hển, chửi thề, cả giận nói:
- Thi triển huyễn thuật, to gan...
Không chờ phân phó, hắn lại sững sờ tại chỗ, bóng dáng xinh đẹp đã từ từ biến mất, không còn lưu lại chút dấu vết, chỉ còn lại một mùi thơm thoang thoảng.
Đúng lúc này, có người từ không trung giáng xuống, cười lạnh:
- Nói ai lớn mật? Muốn chết.