Vô Tiên - Chương 2077:
- Lão Long, ngươi có nhận ra nơi này không?
- Hừ hừ
- Ta cũng không nhận ra, nhưng mà lão đại nói đường ở trên miệng.
- Gặp quỷ Mạc Ngôn!
- Gặp quỷ một lần, lá gan không chút hoảng sợ, ha ha.
- …
Một nơi trên đỉnh núi cao, hai bóng người ngồi sóng vai cùng nhau. Trong đó một người cười ngửa trước ngửa sau, một người lạnh lẽo liếc nhìn, tự nhiên bóc trúng điểm yếu của lão Long. Sau khi hai huynh đệ rời khỏi Hoàng Tuyền, tiếp tục một đường đi trong tinh không, gặp tinh vân ngăn cản, hai người không cần suy nghĩ liền xông vào, có tinh thần hai người vẫn không quên pha trò giải sầu.
Lão đại cùng Tiên Nô đi phương nào hai người không biết, nơi này là chỗ nào cũng không biết. Hồng Hoang lớn như vậy, dù có tận mắt nhìn thấy, xông loạn đi mười năm cũng không biết rõ đông nam tây bắc.
Sau khi Hổ Đầu cười to, hào hứng dần tan, ôm đầu nằm xuống. Mây trời biến ảo, gió núi phiêu phiêu thổi đến khiến lòng người thư thái. Hắn dứt khoát nhắm mắt lại, yên lặng hưởng thụ không gian thoải mái an nhàn một lát.
Thật không dễ dàng, chạy ra khỏi Thiên Ngu Man Hoang luôn có người theo đuổi không ngừng. Cũng may hai huynh đệ nhanh chóng chớp thời cơ, đồng thời thần thông bất phàm, lại có sức mạnh phi thường, trên đường đi cũng không gặp nguy hiểm. Có điều cứ thường xuyên bôn ba thế này, thật quá mệt mỏi, như vậy cũng không phải là kế lâu dài.
Hổ Đầu đi theo Lâm Nhất lang bạc khắp nơi, từng tự tay chấp chưởng Yêu vực, mặc kệ giữa các tu sĩ lừa gạt lẫn nhau, vẫn hung tàn dã man giữa vạn thú quần yêu, hắn cũng có trải nghiệm của bản thân, cho nên đằng sau sự lỗ mãng liều lĩnh, cũng không thiếu phần tinh tế.
Lão Long ra đời không lâu, không có nhiều tâm tư như thế, hắn vẫn khoanh chân ngồi ngay ngắn, ngước mắt nhìn quanh.
Phía trước chính là một sơn cốc to lớn, ở giữa khe lãnh mấp mô từng điểm xanh ngắt, dõi mắt nhìn xa khiến tâm thần người nhìn trở nên thanh thản.
Lão Long ưỡn ngực, thở dài một hơi nhẹ nhõm, bên trong ẩn chứa trạng thái phấn chấn không thể nói nên lời, khiến người ta chỉ muốn hét lớn một tiếng.
Tựa như tiếng gió xông ra từ Hoàng Tuyền rít gào bốn phương, khoái ý vô song.
Lão Long hơi thất thần, lại nhìn phía trước gãi đầu một cái, ngày sau gặp lão đại có thể hỏi thăm một chút.
Đúng lúc này, nơi xa như có chuyện gì.
Mấy ngàn dặm bên ngoài sơn cốc, đột nhiên từ dưới đất toát ra một đám bóng người, trong đó có người, có thú, số lượng chừng trên dưới một trăm, chỉ trong giây lát phóng lên không trung, phân ra làm hai phe đối đầu.
Một phương hơn mười người, mấy người cầm đầu tuổi tác khác nhau, thần sắc khác nhau, lộ ngực hung dữ. Phía sau bọn họ tụ tập mấy chục quái thú, tuy không mang hình người nhưng thân mang pháp thuật, tuyệt không phải là hạng thú bình thường.
Một nơi khác tình hình cũng tương tự, thế lực ngang nhau.
Chẳng qua hai bên có là gì thì cũng là yêu vật, hình như giữa bọn họ có tranh chấp, thoáng qua đã triển khai tư thế động thủ.
- Ha ha, có người đánh nhau.
Hổ Đầu còn đang chợp mắt, chợt nghe thấy động tĩnh, nhanh chóng ngồi dậy, vui mừng nói:
- Mới rảnh rỗi một chút lại có náo nhiệt, huynh đệ chúng ta vận khí thật tốt.
Người nào lại không thích xem náo nhiệt chứ? Nhất là xem đánh nhau. Lão Long ừ một tiếng, cũng hào hứng mà nhìn.
Hắn thoáng dò xét, một tay ôm lấy vai lão Long, một tay chỉ về phía trước, giọng cảm khái:
- Nhớ năm đó, khi ta ở Yêu vực, riêng bản thân cũng thấy phân tranh khá nhiều, bây giờ đến Hồng Hoang, lại như thoáng nhìn thấy ngày xưa.
Lão Long phụ họa nói:
- Nơi này có khoảng hai mươi tu sĩ nhìn còn được, những người còn lại không đáng nhắc tới.
Bả vai hắn né ra, ghét bỏ tránh khỏi Hổ Đầu:
- Lấy bàn tay thúi của ngươi ra.
Hổ Đầu chẳng để ý cười ha hả một tiếng, lại vỗ đầu vai lão Long, nói tiếp:
- Đây chính là Thiên Tiên, Kim Tiên cao thủ, so với ngươi còn cao hơn một bậc. Chính là những dị thú Hồng Hoang, cũng hoàn toàn không có người yếu.
- Hừ.
Lão Long hừ một tiếng, nói:
- Ngươi có ý là bọn họ lợi hại hơn ta sao?
Lão Long quay đầu liếc mắt, mang theo khí thế bễ nghễ tứ phương.
Hổ Đầu vẫn vui vẻ cười đùa như trước, lại có chút ngoài ý muốn nhìn lão Long dò xét. Trải qua chuyến đi đến Hoàng Tuyền, vị huynh đệ kia như có chút khác biệt, nhưng nguyên nhân vẫn khiến hắn nghĩ mãi không ra. Vô tâm tính toán, hắn vội nói:
- Huynh đệ, đi xem náo nhiệt nào.
Lúc này, bên ngoài mấy ngàn dặm, hai bên đã động thủ, tuy rằng cách thật xa nhưng sấm sét vang vọng, động tĩnh chỉ cần liếc mắt có thể rõ hết thẩy, nhưng biết rõ tường tận thì nhất thời khó biết hết. Mà như Hổ Đầu nói bốn chữ, lại xem náo nhiệt.
Vốn hai bên giao chiến thế lực ngang nhau, chém giết khá khốc liệt. Nửa canh giờ trôi qua, hơn trăm người, thú đã ra đi hơn phân nửa, cũng dần dần phân ra được thắng bại. Một bên thì muốn chém tận giết tuyệt, một bên lại liều chết chống cự.
Trong sơn cốc, vẫn cứ không được yên tĩnh.
Thời gian một nén nhang trôi qua, kẻ bại trận quay người chạy tán loạn, mà bên thắng lại thừa cơ chặn giết.
Chỉ thấy một lão giả hung hãn truy kích một người trung niên chật vật không chịu nổi, không nói lời nào một quyền đánh xuyên đầu đối phương. Mà hắn không đợi thi thể rơi xuống, há miệng hút một cái, hấp tinh huyết vào bụng, nhất thời khí thế tăng lên rất nhiều.
Đồng thời một vị lão giả khác cũng xông tới mấy con dị thú, bọn họ liên tục chém giết, lại không chịu từ bỏ, trực tiếp lấy nguyên thần của đối phương trực tiếp móc ra nuốt vào bụng.
Nhìn tình cảnh này, khiến lão Long ngạc nhiên vô cùng.
Có người đúng lúc giải thích:
- Thôn phệ nguyên thần, tinh huyết, dẫn đến tăng cao tu vi, cũng là việc bình thường, có điều…
Lão Long xoay người như có điều suy nghĩ.