Vô Tiên - Chương 2069:
- Tôn nhi rời nhà săn bắn, tới nay vẫn chưa về. Lão thân tuổi già không có sức đi tìm, mong hai vị tráng sĩ xuất thủ cứu giúp...
Lão phụ nhân này chắc cùng Tôn nhi sống nương tựa lẫn nhau, dáng dấp rất là bi thương! Nàng vừa nức nở vừa nói liên tục.
Thấy người đáng thương, lão Long khoát khoát tay, trực tiếp nói:
- Tôn nhi của ngươi đi nơi nào, cứ nói ra, huynh đệ chúng ta rất sẵn lòng giúp ngươi một chút...
Mặt lão phụ nhân mang lệ, liên tục hạ thấp người nói:
- Làm phiền tráng sĩ, làm phiền tráng sĩ! Lão thân dập đầu cảm ơn...
Chậm một chút, tay chống mộc trượng, thẳng người lên, ngẩng đầu nhìn về phía sắc trời đen thui thoáng xuất thần, lẩm bẩm:
- Cháu ta đi chỗ nào...
Nàng dường như đã già nua tới mất đi ký ức, cho tới một lát sau mới nói tiếp:
- Nam sơn có sài lang, bắc sơn có hổ báo, đông giang nhiều kẻ xấu, tây hải có ác giao. Cháu ta nếu không phải đi về phía nam sẽ là phía bắc, phía đông hoặc là phía tây, xin hai vị tráng sĩ nhất định phải tìm ra...
Nghe được lời ấy, lão Long ngơ ngác không nói gì. Hai huynh đệ ta bị người truy đuổi tới đây, cũng không phải vì cứu Tôn nhi của ngươi mà tới. Nếu nói như thế, có trời mới biết đi chỗ nào, xung quanh lông mày hắn vo thành một nắm, quay đầu nhìn về một bên.
Hổ đầu vẫn còn đang nhe răng nhếch miệng, hai hổ nhãn xoay tròn, không suy nghĩ cái gì. Hắn hình dạng quái dị lầm bầm nói với lão long, sau đó nói với lão phụ nhân kia:
- Nếu đã được nhờ vả, huynh đệ chúng ta không ngại đi một chuyến. Chỉ là đây là chỗ nào, phía trước là nơi nào, xin hãy nói một chút...
Lão phụ nhân chậm rãi đáp:
- Đây là Thiên Hoàng cốc, đi tới phía trước chính là địa tuyền Đông Giang....
Hổ đầu cười ha hả nói:
- Ha ha! Cứ yên tâm, huynh đệ chúng ta lập tức khởi hành đi tìm Tôn nhi nhà ngươi...
Hắn không nói gì, âm thầm ra hiệu với lão Long, xoay người lao xuống sườn núi.
Lão Long không hiểu, lui về phía sau vài bước, chỉ đành quay đầu đuổi theo, vội la lên:
- Không biết tục danh Tôn nhi kia của lão phụ nhân, phải tìm như thế nào...
Hổ đầu không rãnh để ý, nhanh chóng rời đi.
Lão Long không chịu mơ hồ, nhanh chóng vọt tới chặn ở phía trước, có chút tức giận thét hỏi:
- Vì sao không trả lời ta...
Chỉ trong giây lát, hai huynh đệ đi chạy hơn mấy ngàn dặm, bốn phía rất rộng, nhưng vẫn bị vây trong sơn cốc.
Hổ đầu bị ép dừng lại, trên mặt không mang dáng vẻ tươi cười mà mang theo sát khí mơ hồ, oán hận gắt một cái, quay đầu lại nói:
- Tìm cái rắm! Ngươi không nhìn ra lão phụ nhân kia có chỗ cổ quái sao?
Dùng thần thức nhìn lại phía xa, nhà tranh vẫn còn trong sườn núi, mà lão phụ nhân thần bí kia đã không thấy bóng dáng. Sơn cốc sương mù dày đặc, từng luồng âm phong tàn sát bừa bãi, khiến người ta dần dần trở nên hoảng hốt, giống như ảo giác....
Lão Long khẽ giật mình, kiên trì nói:
- Thì sao chứ? Cũng có thể là cao nhân gặp rủi ro. Mà ngươi vừa rồi đã đồng ý, nên làm theo.
Hổ đầu hừ nói:
- Chuyện ma quỷ không cần tin là thật, tại sao lại phải làm theo...
Thấy lão Long vẫn không cam lòng, hắn nhún hai vai, lên tiếng dạy dỗ:
- Lão phụ nhân dưới chân vô ảnh, hành động không gió, rõ ràng là thân Quỷ Hồn, sao lại có Tôn nhi ra ngoài săn bắn? Nàng miệng nói bậy nói bạ, mà ngươi lại tin là thật, quả là đáng buồn...
Sau đó vung tay lên, mang theo chút thần thái của người chấp chưởng yêu vực nhiều năm!
Lão Long vẫn không hiểu hỏi:
- Lão phụ nhân kia là Quỷ Hồn, vì sao lại sinh động như thật, còn có nước mắt bi thương...
Thần sắc Hổ đầu cứng đờ, lẩm bẩm hai tiếng, không biết nói sao. Nói cũng đúng, phụ nhân kia thoạt nhìn quá mức chân thật, là vì sao?
- Không tốt! Dưới chân chúng ta...
Hổ đầu cả kinh nhảy lên cao ba trượng, phía dưới cũng không dị thường, vừa định hỏi lại thấy lão Long kinh ngạc nhìn chằm chằm chung quanh, nói:
- Không có thân ảnh, chúng ta thành Quỷ Hồn...
Thật doạ người, hù chết người! Gặp phải người huynh đệ cái gì cũng không hiểu thật mệt chết người!
Hổ đầu chậm rãi rơi xuống, bất đắc dĩ cười nói:
- Ha ha! Ta nói này huynh đệ, đừng quá kinh ngạc? Không có mặt trời làm sao có quang ảnh...
Lời còn chưa dứt, lão Long lại chất vấn:
- Phụ nhân kia tuy khó có thể nói thật giả, nhưng lại có âm khí quanh thân, mà quỷ ảnh cũng quá mức gượng ép, ngươi vừa rồi vì sao...
Lão đại ơi! Ngươi mau trở lại đi, Hổ đầu thật sự không chịu nổi nữa!
Hổ đầu vội vàng xua tay, cầu xin tha thứ:
- Ca ca, ta là một người thô thiển, không thích hợp nói đạo lý! Mau chạy đi, chạy thôi…
Lão Long không dây dưa nữa, cười ha hả đáp:
- Huynh đệ chúng ta đều là người thô thiển, lão đại mới là ngực có rãnh…
Hai huynh đệ hoà hảo như lúc đầu, tiếp tục men theo sơn cốc bay nhanh về phía trước.
Theo lời phụ nhân kia, một đường đi về phía Đông Thiên Hoàng cốc có thể đi tới địa tuyền Đông Giang. Trước mắt không thể biết chỗ đó như thế nào, nhưng càng đi về trước, sắc trời càng âm u, âm phong nặng nề giống như rơi vào trong địa uyên, khiến người ta sởn gai ốc!