Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2068:

- Phía trước âm khí nặng nề, tình hình lại không rõ, vô cùng kỳ quái! Chúng ta nên tìm kiếm đường đi khác...

Lão Long đưa mắt nhìn về nơi xa, chợt nói:

- A! Nói vậy là ngươi đã khiếp đảm...

Ở bên ngoài mấy trăm trượng, sơn khẩu quỷ dị kia bao phủ trong một tình cảnh bi thảm. Lần này cát hung hoạ phúc thật sự khó biết trước!

- Huynh đệ! Đừng nên suy bụng ta ra bụng người...

Hổ đầu trừng hai mắt, vung vẩy cánh tay, đưa tay vỗ ngực, uy phong lẫm liệt nói:

- Ca ca ta trời sinh gan hổ, không sợ trời không sợ đất, vậy liền dẫn ngươi đi tới một chút...

Người này lúc nào cũng thể hiện tư thế lão đại, nhưng lão Long lại không chịu khuất phục. Dưới mấy lời kích tướng cùng sức mạnh hiếu thắng nhất thời, hắn kéo đối phương tiếp tục đi tới trước.

Lão Long hai đời làm người, cái gì cũng đã từng thấy. Tâm nguyện thực hiện được liền nhếch miệng cười vui.

Trong nháy mắt đã đi tới sơn khẩu.

Một trận âm phong thổi tới trước mặt khiến hai người kinh hoảng run rẩy một cái.

Trong lòng Hổ đầu chần chừ, rồi lại ra vẻ không quan tâm, hết nhìn đông tới nhìn tây, nói:

- Huynh đệ, chúng ta đi dạo bốn phía, đoán chừng đã qua... mười năm, không thấy một nhân ảnh. Như vậy có thể không! Cần phải tìm người hỏi đường để có một nơi mà đi...

Xu hung tị cát chính là bản năng thần thú! Mà hắn chấp chưởng yêu vực mấy trăm năm, kiến thức cùng trải nghiệm, người thường không thể so sánh được.

- Ừ! Hồng Hoang to lớn, đi tới cuối vẫn không thấy bóng người...

Lão Long ngược lại dễ nói chuyện, phụ hoạ một tiếng.

Sơn khẩu rộng mười mấy trượng nhưng lại không dài, bên trong mây mù che phủ lộ ra âm hàn. Trong lúc đi lại khiến người khác lo sợ bất an, mà không đi lâu liền thấy lối đi rộng sáng, một sơn cốc to lớn xuất hiện ở phía trước.

- Ha ha! Nhà...

Hai người đi qua sơn khẩu, đều thở phào trong lòng. Lão Long chỉ một cái, không quan tâm vội vàng chạy về trước. Hổ đầu lại nhìn bốn phía, sau đó mới đi theo.

Trên một sườn núi hơn ba tới năm dặm, cổ thụ thấp bé, cây cỏ vô sắc, trong sương mù ảm đạm có hai gian nhà tranh lẳng lặng đứng yên. Cuối cùng cũng gặp người, ra hỏi thăm một chút, nơi này dù sao cũng là Hồng Hoang, vì sao không thấy tiên nhân, đây là nơi nào...

Hai huynh đệ đi vô cùng nhanh, trong chốc lát đã rơi vào bên ngoài nhà tranh hơn mười trượng.

- Người đâu...

Lão Long hét lớn một tiếng, đi tới mở rộng cửa phòng.

- Người đâu....

Hổ đầu nghỉ chân tại chỗ, thần sắc nghi ngờ.

Lão Long không hề sợ hãi, xông vào nhà tranh.

Mà trong đó có bốn vách tường, chật chội âm hàn, căn bản không có người. Hắn không hiểu lắc đầu, quay người đi ra, ra hiệu nói:

- Không có người...

Hổ đầu vẫn còn đứng trên sườn núi, ôm bụng cười quái dị nói:

- Ha ha! Thần thức nhìn không xót cái gì, ngươi cần gì phải làm điều thừa...

Lão Long đưa lưng về phía nhà tranh, lấy tay vò đầu, không phục giải thích:

- Cổ nhân có câu, mắt thấy chưa chắc là thật...

Hổ đầu dường như không gì không biết, tiếp tục cười khẩy nói:

- Ngươi ít khoe khoang lại, đó là một câu lão đại từng nói. Hắn xưa nay yêu thích lải nhải, ta từ trăm ngàn năm trước đã được lĩnh giáo, thật là khiến người ta không chịu nổi...

Lão Long hừ một tiếng, vừa định đối chịu gay gắt, phía sau đột nhiên có người nói chuyện:

- Các ngươi huyên náo như vậy mới là khiến người khác không chịu nổi...

Giọng nói kia lay động mà lại già nua, lại tới quá mức đột nhiên!

Lão Long không rãnh suy nghĩ nhiều, lao ra ngoài, la thất thanh:

- Rõ ràng là không có người, là ai...

Gan rồng của hắn không thể so với gan hổ, lại càng thêm hoảng sợ. Kính sợ thứ không biết là thiên tính, hơn nữa không có dấu hiệu nào, hoàn toàn không có động tĩnh, đột nhiên xuất hiện một người, thật sự không thể tưởng tượng nổi!

Hổ đầu trố mặt ngạc nhiên, đưa tay lên kéo Thiên Sát thiết bổng ra.

Một nữ tử tuổi già tóc bạc chậm rãi đi ra khỏi cửa nhà tranh, quần áo vải thô, trang phục đơn giản, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn mang vẻ thống khổ, giống hết một lão phu nông gia lẻ loi hiu quạnh. Trong tay nàng chống một cây mộc trượng, nhẹ nhàng đạp trên mặt đất, có chút không hài lòng nói:

- Lão thân không phải người sao?

Chậm rãi dừng lại trước cửa, thở gấp vái cái, nhanh chóng quát lên:

- Hai vị uy vũ cường tráng, thế nhưng lại có mắt không tròng! Ngang ngược mặt đối mặt như vậy, chẳng lẽ muốn khi dễ lão thân yếu ớt?

Hai huynh đệ sững sờ tại chỗ, hai mặt nhìn nhau.

Quanh thân lão phụ nhân kia không có tu vi pháp lực, là một người thường. Mà hành động của nàng lại vô cùng quỷ dị...

Hổ đầu chần chừ trong chốc lát, thu hồi thiết bổng. Hắn trừng đôi hổ nhãn, đi về trước vài bước, cười ngây ngô, chắp tay nói:

- Ha ha! Xin hỏi lão nhân gia...

Lời còn chưa dứt, đối phương lại thở dài yếu ớt, lã chã rơi lệ, khóc không ra tiếng:

- Lão thân mệnh khổ! Hai vị tráng sĩ cứu ta...

Vẻ tươi cười trên mặt Hổ đầu cứng lại, vả vào mồm, nhất thời không biết làm sao. Hắn quay đầu nhìn về phía lão Long, vị huynh đệ kia cũng kinh ngạc không ngớt...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free