Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2067:

Đây là một sơn động dưới lòng đất, xung quanh huỳnh quang ảm đạm, tràn ngập máu tanh.

Lâm Nhất ngồi một mình trên môt khối đá vuông, rất nhàn nhã đung đưa chân, thần sắc ngỗ ngược, cử chỉ tùy ý, căn bản không giống một tu sĩ. Mà quanh thân hắn lại phát ra sát khí mơ hồ, càng giống dáng dấp một người xấu thủ đoạn độc ác!

Trên đất trống cách đó không xa, ngoại trừ hai thi thể huyết nhục mơ hồ đang năm ra, còn có một cặp tinh thạch lòe lòe chiếu sắc, bốn phía đều là máu đen hắc hồng, cùng mấy ngàn khối thần thạch ngũ sắc hòa lẫn, rất là quỷ dị cùng mỹ lệ dị thường!

Ở một bên thi thể cùng tinh thạch, ba nam tử trung niên Tiên Quân sơ kỳ thẳng tay đứng nghiêm, đang lạnh run, sắc mặt tái nhợt, chắc là sợ không hề nhẹ!

Đứng trước cửa động ở phía xa là bốn vị lão giả âm trầm lạnh như băng chia ra coi chừng, đều bày ra tư thế thủ đoạn độc ác!

- Tại hạ bất tài, nhận chịu mọi xử phạt, chỉ cầu sống tạm…

Một trung niên sắc mặt trắng noãn đi tới phía trước, mang theo nức nở. Khóe miệng của hắn tràn ra vết máu, chắc là vừa trải qua một trận kinh biến tìm đường sống trong cái chết. Thấy vậy, hai đồng bạn của hắn không dám chậm trễ, đều khom người cầu khẩn:

- Tha…. Tha mạng!

Nam tử tự xưng Lịch Túc thấy không ai lên tiếng trả lời, tuyệt vọng thiếu chút nữa quỳ xuống. Năm sư huynh đệ kết bạn tới đây khai quật thần thạch, vốn là chuyến đi dạo, ai ngờ lại gặp phải kiếp nạn!

Thanh niên mang Trung Thiên Ma lệnh trên lưng, không nói hai lời, vừa hiện thân liền làm khó dễ, gọi ra bốn cao thủ khôi lỗi trợ trận. Tình hình kế tiếp có thể nghĩ, hai vị sư huynh tu vi cao nhất vừa phản kháng liền phơi thây tại chỗ. Mà ba người may mắn sống sót lại thành thật giao ra thần thạch, bị gieo cấm chế thần hồn, quả thật là cục diện sống không bằng chết!

- Phác...

Một luồng hoả quang bay tới, ba người Lịch Túc kinh hoảng thất sắc. Thi thể trên đất nháy mắt thành tro, tiếng nói lạnh lùng vang lên:

- Muốn mạng sống không khó, trả lời ba câu của ta...

Trả lời mà thôi, cho dù hỏi ngàn câu cũng không sao, chỉ cần còn sống là được! Ba người Lịch Túc liên tục gật đầu đáp ứng.

Lâm Nhất vẫn xoay đầu ngón chân, mang theo thần sắc không thể đoán nói:

- Các ngươi có phải đệ tử môn hạ Lăng Đạo hay không? Cái Thạch là ai, ở đâu? Thần mạch ngầm như vậy còn có bao nhiêu....

Lịch Túc không cho hai vị đồng bạn nói, giành trước đáp:

- Đã quá cất nhắc rồi, bọn ta chỉ là tu sĩ Ma thành mà thôi, không dám nói xằng nhận làm môn nhân Lăng tôn chủ. Thật ra Cái Thạch người nói, chúng ta đã từng gặp một lần. Thân phận của hắn cũng như bọn ta, người ở nơi nào thật sự không thể biết. Tu sĩ Ma thành có hàng vạn hàng ngàn người, trong đó chắc chắn có quen biết. Mà thần mạch như thế này không dưới mấy trăm, trải rộng khắp Bát Hoang, chúng ta cách mười năm lại tới khai thác một lần, vì duy trì chi phí trên dưới...

Một hơi nói xong, hắn lại có chút nịnh nọt nói:

- Xin cứ phân phó, tại hạ cam nguyện cống hiến sức lực...

Lâm Nhất đứng dậy, khẽ phất tay, mấy nghìn thần thạch trên đất cùng bốn vị lão giả biến mất. Hắn nhìn về phía ba người một lòng cầu sống, nói:

- Chỉ cần ngày sau thoả mãn yêu cầu, ta sẽ giải cấm hồn cho các ngươi! Tự giải quyết cho tốt...

Lời còn chưa dứt đã xoay người bước vào trận pháp, theo quang mang hiện lên, thoáng cái đã biến mất.

Trong sơn động trống vắng, ba người giương mắt nhìn nhau.

Một người đưa tay lên lau mồ hôi lạnh vốn không tồn tại, lòng vẫn còn sợ hãi nói:

- Hai vị sư huynh đã mất, phải làm thế nào...

Một người thấp thỏm bất an nói:

- Nếu người nọ có ác ý, chúng ta chẳng phải bị hắn khống chế sao...

Lịch Túc thở dài một hơi, trầm ngâm một lát lại nói:

- Mặc kệ dụng ý người nọ thế nào, chúng ta bảo vệ tính mạng quan trọng hơn! Cao thủ Ma thành đông đúc, trời sập xuống tự có người gánh! Về phần tình huống nơi đây...

Hắn gãi gãi cằm, trên da mặt trắng noãn lộ ra vài phần khôn khéo, không cho là đúng nói:

- Cướp của giết người, có thể là môn hạ Thanh Diệp. Trình báo như thế là được...

Hai vị đồng bạn ngầm hiểu, phụ hoạ:

- Cao nhân tranh chấp, vạ lâu rất rộng! Bọn ta gặp phải tai bay vạ gió, không thể tránh được...

...

Dưới sắc trời đen thui, bên trong sơn dã hoang vu đột nhiên xuất hiện hai hán tử cao to tráng kiện. Một người râu ngắn đầy mặt, hai tròng mắt có thần; người khác tướng mạo còn trẻ, uy vũ bất phàm. Hai người cách mặt đất vài thước, sóng vai đi nhanh, hoàn toàn là tư thế chạy trối chết, mà miệng vẫn không chịu nhàn rỗi.

- Lão Thiên vì sao lại tối thế...

- Đó là do cương phong ô vân bày ra...

- Vì sao Âm Phong trận lại khiến người khác khó chịu...

- Ha ha! Thân thể ngươi chân dương, còn sợ gió xoáy nho nhỏ này sao? Hử? Ta cũng cảm thấy không sảng khoái...

- Chẳng lẽ ngươi không phải thân thể chân dương?

- Nói bậy! Hổ đầu ta tuỳ tiện nhỏ một giọt máu có thể khiến dương căn mười ngày không đổ, lợi hại như thế...

- Chỉ mười ngày mà thôi, nếu nửa năm thì thế nào...

- Nửa... năm? Đó là tảng đá...

- Thật là một thạch đầu thật lớn...

- Tiểu Long, dừng lại...

- Ta nói ta là lão Long! Vì sao dừng lại...

Có thể thấy hai cường nhân này là Hổ đầu cùng lão Long, trong lúc vội vã thoát khỏi Thiên Ngu Man Hoang liền phát hiện có người theo sau. Hai huynh đệ bất chấp mọi thứ, liều mạng lao đi! Đi lại trong tinh không đã nhiều năm, tạm thời thoát khỏi nguy cơ, nhưng hai người vẫn không dám khinh thường, tiếp tục chạy trốn!

Cứ như vậy đã dần tới gần Bát Hoang.

Lúc hai người vượt qua hơn mười tinh không, vừa lúc đâm phải một trận cương phong ô vân chặn đường mới phát giác được chỗ khó hiểu. Biết được phía trước không xa có một sơn khẩu, nhìn giống như thạch trụ đâm thẳng lên trời, lại còn có mây đen rậm rạp, thoạt nhìn có chút quỷ dị.

Hổ đầu quay người lại nhìn phía sau, tròng mắt quay nhanh một vòng, nghỉ chân tại chỗ do dự không tiến lên. Thấy lão Long khó hiểu, hắn rất có hiểu biết trả lời:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free