Vô Tiên - Chương 2066:
Ở trong ngọc giản này là công pháp tu luyện Tam Thủy lưu lại. Lâm Nhất không biết nhiều về công pháp Ma tu, nhưng lại cảm thấy khá hứng thú với một đạo pháp môn trong sở thuật. Giao đấu ngăn địch với pháp lực Ma tu biến ảo Ma thần Pháp Tướng, khiến tu vi bản thân siêu việt lên ba thành uy lực bất phàm, phương pháp này được gọi là “Ma Thần Thiên Hàng
Ở trong sơn động Lục Hợp Bí Cảnh, đám người Nguyên Tín Tử thi triển một lúc, huyễn hóa ra cự đại ma thần vô cùng bá đạo. Mà khi mượn sức lực huyết đàm cũng sử xuất ra “Lục Ấn Hợp Nhất bất đồng, có thể thấy được giá trị của phương pháp “Ma Thần Thiên Hàng, nhưng lại có vài phần không hẹn mà hợp với Thiên Ma Cửu Ấn. Lúc rãnh rỗi có thể phỏng đoán một chút, tất nhiên sẽ có thu hoạch!
Lâm Nhất gật đầu, cầm lấy lệnh bài hắc ngọc trước mặt.
Nhớ lại lời nói lúc trước Tam Thủy đã nói, giữ được Trung Thiên Ma lệnh có thể đi qua thông suốt ở Trung Thiên Ma thành. Cái này lớn chừng bàn tay, khắc hoa văn, đó là Ma lệnh huyền diệu trong miệng hắn.
Lâm Nhất cầm lệnh bài trong tay quan sát trong chốc lát, vẫn chưa phát hiện nơi kỳ lạ. Trong đó chỉ khảm lên vài chế pháp xa lạ, chắc là dùng để phân biệt. Về phần rốt cục làm sao chỉ có thể tới lúc đó mới có thể biết.
Chỉ trong nháy mắt hắc sắc lệnh bài biến mất, thay vài đó là một giọt máu lớn chừng quả đấm. Vừa vào tay, từng luồng sát khí bàng bạc cùng pháp lực tà cuồng xông thẳng vào sâu trong thần hồn, khiến người khác thoáng cái như đưa thân vào trong núi thây biển máu, chỉ đợi sát khí vô tận nuốt hết thiên địa…
Hai tròng mắt Lâm Nhất ngưng lại, trong lòng đập mạnh vài cái.
Huyết sát! Theo như lời Minh Cơ kia nói, đây là thiên thần vật Lăng Đạo dùng để đột phá cảnh giới Động Thiên! Nếu người tầm thường thu nạp cũng đủ đề thăng một cấp tu vi…
Lâm Nhất lấy lại bình tĩnh, cưỡng ép xúc động. Nếu trở thành cao thủ Động Thiên, đám người Nguyên Tín Tử có hợp lại cũng không thể đối phó!
Cổ nhân có câu, dục tốc bất đạt! Đề thăng tu vi có khi là một biện pháp!
Nếu còn muốn chạy trốn lâu dài không thể thỏa mãn ở Vu Động Thiên tam cảnh. Huyết Sát đã có tác dụng độ phá Vu cảnh giới, cứ lưu lại để lúc then chốt dùng tới!
Lâm Nhất lại tăng thêm vài đạo cấm chế trên hạt châu huyết sát, lúc này mới cất vào.
Bất tri bất giác đã trôi qua một giờ.
Trong màn đêm đen sẫm đột nhiên truyền tới động tĩnh kỳ dị, mười hai nhân ảnh như quỷ mị xuất hiện. Đều tự đưa cao tay, bốn phía nhất thời hiện lên một luồng quang mang, trên đất trống rộng mấy trượng nhất thời bị lấp đầy bởi hơn mấy ngàn khối tinh thạch đủ sắc màu.
Lâm Nhất vung tay áo thu hồi vật trước mặt, bất đắc dĩ lắc đầu.
Một thần mạch lớn trăm dạm, lại chỉ thu được bốn tới năm ngàn khối tinh thạch, đây cũng quá nghèo nàn!
Hôm nay đã qua, còn có Hổ đầu, lão Long cùng Tiên Nô!
Để đối phó Cửu Huyền cùng với Lăng Đạo từ đất chui ra kia, nói không chừng phải mượn nhờ sức lực của người khác, cũng không thể thiếu thần thạch ngũ sắc! Nếu không dành lấy một phần gia sản, sao có thể an tâm? Ngây ngốc ở trại lính mấy tháng, đạo lý không quan tâm binh mã, lương thảo là đầu phải nhận thức được…
Mà thôi! Có mấy ngàn thần thạch cũng đủ tu tới Động Thiên cảnh giới trong một thời gian ngắn. Tới lúc đó lại vào Trung Thiên Ma thành, trên đường nhất định có nhiều đất dụng võ!
Lâm Nhất vung tay áo, mười hai nhân ảnh nháy mắt biến mất. Sau đó hắn thu hồi thần thạch, quay người bỏ chạy thẳng ra ngoài hơn mười dặm.
Lại lần nữa đi tới pháp trận bí ẩn, Lâm Nhất chợt ngừng lại. Lần trước chịu ám toán cũng bởi vì sơ ý mà ra, vừa mất ra liền đổi thành mười năm căm hận. Hôm nay có phù bài Trung Thiên Ma lệnh chuyên dụng, không ngại đi vào trải nghiệm một chút. Mà nơi này cách Bát Hoang xa xôi, nếu không chạy đường tắt, căn bản một canh giờ không thể tới. Chỉ mong Nô nhi bình yên vô sự….
Bàn tay Lâm Nhất khẽ lật, lấy ra hai ngọc bài hắc sắc xấp xỉ nhau treo ở trên hông. Hắn thấy bản thân không có gì bất thường liền đi về phía trước.
Chỉ trong nháy mắt người đã tới trong trận pháp. Tuy rằng chung quanh lóe ra quang mang nhưng trận truyền tống lại không hề mạnh mẽ khởi động.
Lâm Nhất âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ngắm nhìn bốn phía. Sau đó bước đi nhẹ nhàng, cúi người kiểm tra một cây cột ngọc thạch phía trước.
Thần thức trải ra, là một trận bàn, trong đó ghi chú nơi mấy người tới đều là chỗ xa xôi bí ẩn, nhưng cũng không phải là một trong những nơi của Bát Hoang. Thôi mặc kệ nó, tiếp tục đi tìm!
Lâm Nhất lui về phía sau vài bước, đưa tay đánh ra một pháp quyết. Ý niệm chợt lóe lên, quang mang bốn phía tăng mạnh, thân ảnh đột nhiên mơ hồ, sau đó biến mất…
Tiếng gió gào thét, quang ảnh biến ảo.
Ước chừng một chén trà nhỏ, bốn phía đột nhiên yên tĩnh.
Lâm Nhất đang quan sát trận pháp dưới chân, bên ngoài không xa truyền tới động tĩnh.
Có người ngạc nhiên nói:
- Sư huynh đệ của ta, chuyện đã tới nước này, vì sao lại để người khác tới…
Có người nghi ngờ nói:
- Vị này… vị này thật lạ mặt…
Có người ngạc nhiên nói:
- Hử? Trung Thiên Ma lệnh! Chẳng lẽ là một vị tiền bối…
Lâm Nhất vẫn còn cúi đầu, chắp hai tay sau lưng, chậm rãi bước đi. Thấy mấy người nghênh đón, đuôi lông mày hắn khẽ nhướn, nhếch miệng lạnh lùng cười…